Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lợi nhận cực phẩm thường có giá trên nghìn lượng, thậm chí hàng mấy nghìn lượng bạc, tiểu viện ba gian hai tầng ở phủ thành cũng không hơn mức giá này.
Đây là thứ có thể được truyền lại nhiều đời, được coi là nội tình của gia tộc.
Trong hơn hai trăm năm qua, Đoán Binh Phô chỉ tích góp được mười thanh lợi nhận cực phẩm, chính vì điều này mới khiến Hương chủ cực kỳ coi trọng.
"Chỉ là thử thôi, nhưng phần lớn là lãng phí vật liệu sắt."
Tào Diễm lạnh lùng quét mắt nhìn gã một cái, mang theo cảnh cáo:
"Hắn là người của ta, ngươi dám động tâm..."
"Nếu hắn thật sự có thể chế tạo ra được lợi nhận cực phẩm, vậy thì chưa thể nói là người của ai!"
Phong Cương giật giật khóe miệng, hơi có chút động tâm.
Võ công của tên khốn Từ Phong kia chênh lệch rất nhiều so với gã nhưng không rõ tại sao lại càng được Hương chủ coi trọng, không phải là bởi vì Từ Phong hắn ta có một thanh Hàn Thiết đao sắc bén cấp bậc cực phẩm sao?
"Nếu không có ba năm khổ luyện, hắn sẽ không chế tạo được lợi nhận cực phẩm!"
Ấn nhẹ lên vết thương giữa eo và bụng, ánh mắt Tào Diễm lạnh như băng:
"Hắn vốn đã rất chói mắt, nếu rèn ra một thanh lợi nhận cực phẩm, chỉ sợ sẽ kinh động đến Hàn Thùy Quân…"
Xích kim của gã không nhiều, làm sao có thể để cho đồ đệ thử đây?
"Hương chủ đích thân tới, nếu Hàn Thùy Quân dám tới, nói không chừng lại là chuyện tốt..."
Phong Cương vuốt cằm, ánh mắt lóe lên.
"Ngươi muốn làm gì?"
Tào Diễm tức giận xoay người, chỉ cảm thấy bên hông trống rỗng, chưa kịp tức giận, Phong Cương đã lui vào trong bóng tối:
"Cho ta mượn ba lượng xích kim, coi như thù lao cho Phong mỗ làm thị vệ!"
"Ngươi!"
…
"Một câu chân truyền, nhưng vạn cuốn sách đều là giả truyền. Các vị Tổ sư thật sự không lừa ta..."
Từ Lộ phủ đi ra, Lê Uyên vận lực dưới chân, vòng qua đám người khóc tang ngoài cửa, trong lòng thở dài.
Có những điều tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại chưa có ai nghĩ ra nên cần phải tự mình tìm tòi, thử nghiệm, không biết sẽ mất bao nhiêu thời gian.
Nếu có người chỉ điểm, sẽ lập tức bừng tỉnh nhận ra.
Lê Uyên chắc chắn hiểu tầm quan trọng của việc kế thừa.
"Tôi luyện thân thể không khó, bên ngoài hoành luyện, bên trong dưỡng kình, cộng với sự trợ giúp của đan dược, bình thường, hai ba năm mới có thể đột phá. Nếu liên tục uống đan dược, thậm chí còn có thể đột phá trong vòng một năm, nhưng…Tăng Huyết đan, Báo Thai Dịch Cân hoàn và Tráng Cốt đan đều không thể ngưng dùng..."
Thu hoạch được không ít, tâm tình Lê Uyên rất tốt, nhưng nghĩ đến đan dược cần thiết, lại cảm thấy đau đầu.
Nhờ có chút may mắn, không ngừng rèn sắt, mượn được một trăm lượng bạc của Tôn Hào, ngoài mua dược ra, hắn còn có ba trăm lượng bạc và mười lượng vàng.
Nhưng thăng cấp Chưởng Binh Lục cần trăm lượng bạc trắng, mười lượng vàng, và một lượng xích kim, bình thường cũng phải tốn trăm lượng bạc.
Trên thực tế, số tiền hắn có thể bỏ ra cũng chỉ ước chừng một trăm lượng mà thôi...
"Nếu không có một trăm lượng của Tôn mập mạp kia, ta ngay cả dược cũng không mua được..."
Lê Uyên thầm thở dài, xoay người, đang muốn vào viện thì đột nhiên nghe thấy tiếng rít chói tai.
"Có người?!"
Trong lòng Lê Uyên chấn động, năm ngón tay siết chặt, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi Phá Phong chùy ra.
"Không tệ, rất cảnh giác."
Lê Uyên đang suy đoán thân phận người ở trong viện thì người đó cũng đã lên tiếng:
"Gia mỗ nghe nói ngươi có thiên phú rèn rất tốt. Lần này ta đến để nhờ ngươi rèn cho ta một thanh lợi nhận cực phẩm, Thu Phong kiếm!"
"Hửm?!"
Lê Uyên cảm thấy kinh ngạc, nhưng hề không buông lỏng cảnh giác:
"Không có người nào đột nhập vào nhà người khác vào ban đêm để cầu xin rèn binh khí. Ngươi là ai?"
"Cầu xin?"
Trong viện truyền đến tiếng cười lạnh, Phong Cương cầm lấy con chuột đồng mập mạp kia rồi bóp chặt:
"Hai mươi ngày nữa, gia mỗ sẽ lại đến, nếu như không rèn ra, hoặc là làm hỏng thứ đó..."
Hừ!
Ngoài viện, Lê Uyên ngẩng đầu, chỉ thấy một bóng đen trèo lên nóc nhà, nhảy mấy cái đã biến mất trong bóng đêm.
"Chít, chít, chít!"
Trong viện, chuột đồng nhỏ kêu loạn như thể bị dọa sợ.
"Người này là ai?!"
Đóng cửa viện lại, đón lấy con chuột đồng nhỏ đang sợ hãi, Lê Uyên cau mày.
Trong mấy tháng qua, Lương A Thủy tất nhiên không phải là người duy nhất đến cầu hắn chế tạo binh khí, nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp phải người đến cửa nhà mình vào đêm khuya, hơn nữa trong lời nói lộ vẻ đe dọa.
"Giọng nói của người này, nghe không giống người huyện Cao Liễu..."
Lê Uyên nhíu mày suy tư, đi về phòng, đột nhiên, vẻ mặt giật mình.
Trong phòng không có đèn dầu, chỉ có chút ánh sáng đỏ lập lòe. Trên bàn, rõ ràng đặt ba khối xích kim cỡ bằng ngón cái…
"Xích kim?!"
Ba bước hóa một, Lê Uyên nắm chặt xích kim trong tay, ánh mắt kinh ngạc, trong lòng trào dâng niềm vui sướng không thể tin được.
Mặc dù chưa từng nhìn thấy xích kim nhưng những đặc điểm này hắn quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn! Tâm tâm niệm niệm suốt mấy tháng, dù nằm mơ hắn cũng có thể mơ thấy được vài lần.
"Thật sự là xích kim, thế này cũng được sao?!"