Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lê Uyên có thể làm gì với sư phụ của mình, chỉ có thể gật đầu phụ họa.
"Trong phủ Chập Long, cửa hàng của chúng ta cũng đang sửa chữa, sang năm Đại chưởng quỹ chắc chắn sẽ dẫn ngươi đi phủ Chập Long, sau đó ở phủ thành an cư, cưới thê tử. Lại dẫn cả nhị ca và nhị tẩu của ngươi qua đấy, ngày đó chẳng lẽ không náo nhiệt sao?"
Trương Bí tiếp tục nhắc tới: "Thần Binh Cốc cũng không tốt như vậy, Khâu Long vẫn là đệ tử Thần Binh Cốc, không phải cũng đột tử nơi hoang dã sao?"
"Ngài nói đúng!"
Lê Uyên miệng luôn 'Được rồi, được rồi, được rồi', thái độ rất thành khẩn.
"Thôi, thôi."
Trương Bí làm sao không biết hắn đang trả lời cho có lệ, chỉ cảm thấy tâm mệt mỏi:
"Sáng sớm ngày mai, cây trọng chùy này sẽ được tôi thép lần cuối cùng, ngươi phải cẩn thận canh trừng…"
Lắc đầu rồi không đợi Lê Uyên đáp lại, lão Trương đã trở về nhà.
"Lão Trương cái gì cũng hiểu, chỉ là có tình cảm quá sâu với cửa hàng, Khâu Long đột tử nơi hoang dã, Vương Định cũng đột tử đầu đường…"
Trong lòng lắc đầu, Lê Uyên thu dọn rồi khóa cửa phòng rèn lại.
…
Thừa dịp trời chưa tối, Lê Uyên đi mua chút thịt chín, mua hai con cá, nhanh chóng về nhà nhị ca ở phường Sài Ngư.
Mấy ngày nay, Tôn Hào thường xuyên trở về nên thỉnh thoảng Lê Uyên sẽ ăn bên ngoài, phần lớn thời gian đều ăn cơm ở nhà anh hai.
Không phải để bớt việc, mà là sợ Lê Lâm không nỡ mua đồ ăn ngon.
Hơn nửa năm nay, hắn thường xuyên nhét chút bạc, nhưng Lê Lâm hoàn toàn không hiểu, tất cả đều cất giữ lại, thật sự hạ quyết tâm muốn cho hắn cưới vợ.
"Nhà Vương tẩu đầu phố lại tìm bà mối tới cửa, đệ có thích không, cũng phải đi gặp mặt chứ? Khi còn bé, ta cõng đệ đi từng nhà xin sữa uống, mà Vương tẩu kia cho cũng nhiều..."
Vừa vào viện, tiếng cằn nhằn của Lê Lâm liền đi theo tới.
"Gặp một người, thì có cả đám, nếu nhị ca thích thì huynh đi gặp đi."
Lê Uyên cúi đầu cạo vảy cá.
Trong nửa năm nay, nhất là hai tháng gần đây, không biết có bao nhiêu bà mối tới cửa, lúc đầu còn thấy mới lạ, về sau lại ngại phiền toái.
Người tốt nào mà ngày ngày gặp bà mối.
"Đệ nha…"
"Im đi!"
Vương Quyên nhịn không được, một tay đỡ eo, một tay dựa cửa, giọng nói vẫn rất sắc bén:
"Huynh trưởng người ta đều ngóng trông huynh đệ tốt, chàng ngược lại thì tốt rồi, hố đệ đệ đúng không? Vương tẩu đầu phố ở góa nhiều năm, nữ nhi kia ngược lại tên là Chu Chính, nhưng có trời mới biết có bao nhiêu dã phụ thân đây!"
"Lão tam muốn cưới nữ nhi nhà nàng ta, về sau cũng đừng nghĩ an tĩnh nữa!"
"Nàng nói nhỏ thôi!"
Lê Lâm bị giọng nói này làm cho hoảng sợ, vội vàng che miệng vợ lại nhưng bị Vương Quyên trừng mắt dọa sợ.
"Lão tam so với chàng tốt hơn nhiều, hôn sự của đệ ấy, chàng cũng đừng quan tâm lung tung!"
Đúng là tẩu tử!
Trong lòng Lê Uyên kêu một tiếng tốt.
Nhị ca này của hắn chỗ nào cũng tốt, nhưng lại rất lắm mồm, một câu chuyện nói đi nói lại có thể nói ba đến năm tháng, thật sự hắn chịu không nổi.
"Được rồi."
Lê Lâm thật không dám chọc tức vợ, cẩn thận dìu nàng vào nhà, lại đi ra giúp Lê Uyên cạo vảy cá:
"Đại chưởng quỹ chỗ đệ đối xử với đệ thật tốt, mấy ngày trước còn cố ý sai người đến, nói muốn đón chúng ta vào trong cửa hàng ở…"
Lê Uyên nhíu mày: "Huynh không đồng ý đấy chứ?"
"Cửa hàng các đệ suốt ngày leng keng leng keng, tẩu tử của đệ không chịu nổi cái này."
Lê Lâm lắc đầu.
"Tẩu tử đã mang thai bảy tám tháng, vẫn là nên ở bên ngoài sẽ thanh tĩnh hơn một chút."
Lê Uyên đứng dậy, đi vào phòng bếp hầm cá, nhất thời sắc mặt trầm xuống. Tào Diễm này luyến tiếc cho xích kim, bàn ngoại chiêu lại dùng rất nhanh.
…
"Bái Thần pháp."
Trở lại trong tiểu viện, ném mấy miếng thịt cho chuột nhỏ đang kêu gào đòi ăn, Lê Uyên lật mấy quyển sách Vương phu tử đưa tới.
Mấy quyển sách này đều được Vương phu tử mượn từ các huyện khác, có không ít liên quan tới Bái Thần giáo, ghi chép về Bái Thần pháp.
"Ngàn năm trước đây, bởi vì Thái Tổ gia tu luyện Bái Thần pháp, Bái Thần giáo một lần trở thành quốc giáo, thế lực lớn mạnh chưa từng thấy, chùa miếu phân bố trải rộng khắp thiên hạ bao gồm tất cả các đạo, châu, phủ…"
"Hơn bảy trăm năm trước, nội bộ Bái Thần giáo bị chia rẽ, sụp đổ chỉ trong một đêm, mặc dù vẫn không thiếu tín đồ nhưng rất nhiều phân đà dần dần biến mất…
"Võ giả tu luyện Bái Thần pháp, thường thường sẽ có tâm trí vặn vẹo, tẩu hỏa nhập ma, tàn sát bừa bãi, đốt nhà, giết người, cướp của, không chuyện ác nào không làm…"
…
Bái Thần giáo từng là quốc giáo, bảy trăm năm trước một đêm suy bại, mặc dù không bị cho là tà giáo, nhưng cũng mơ hồ bị triều đình cùng với các đại tông phái lúc đó áp chế.
Cho tới bây giờ, người bình thường đã không còn biết đến sự tồn tại của Bái Thần pháp.
Dưới ánh đèn, Lê Uyên lật xem, trong lòng tổng kết phân tích:
"Nhưng chùa miếu vẫn còn trải rộng khắp thiên hạ… Cho nên, nội bộ Bái Thần giáo có lẽ chia thành hai bộ phận, một bộ phận ở triều đình, một bộ phận ẩn núp trong bóng tối chăng?"