Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Không muốn động thủ thì đừng có động thủ, còn muốn động thủ thì phải thật dứt khoát, từ trên xuống dưới, quét sạch tất cả, miễn cho ngày sau phải lặp đi lặp lại."
Hàn Thùy Quân xoa xoa tay: "Về phần triều đình, nếu không có bọn họ âm thầm làm mưa làm gió, phủ Chập Long có thể xảy ra nhiều chuyện rắc rối như vậy?"
"Đệ tử hiểu rõ."
Sa Bình Ưng cúi người đáp ứng, lúc này mới như thể nghĩ đến điều gì đó: "Đúng rồi, trong thư mà Vân Tú sư tỷ lúc trước đưa tới có nói rằng, người mà ngài muốn sư tỷ tìm, sư tỷ không tìm được, chỉ là..."
"Tìm người mà cũng tìm không thấy?!"
Hàn Thùy Quân đột nhiên có chút không vui, nhưng cũng không tức giận, chỉ nhíu mày: "Chỉ là cái gì?"
"Chỉ là, sư tỷ tìm được mầm non chùy pháp vô cùng tốt, nghe nói, chưa tới một năm đã tu luyện Bạch Viên Phi Phong Chùy đến viên mãn...."
"Trong một năm chùy pháp đạt đại thành sao? Cũng xem như một mầm non vô cùng tốt... Hả?"
Hàn Thùy Quân tự nói nửa câu, đột nhiên quay đầu lại, dường như có một đóm lửa lóe lên dưới đôi lông mày dài, làm cho Sa Bình Ưng thiếu chút nữa tim đột nhiên ngừng đập: "Viên mãn?!"
…
…
Sắc trời âm u, sáng sớm đã có chút hơi lạnh.
Bên trong phòng rèn, từng đợt hơi nóng cuồn cuộn bốc lên.
"Lửa lớn hơn một chút, đốt mười ba khúc gỗ này! Gió lớn hơn một chút, lại lớn hơn chút nữa, đổ máu linh dương vào đầm nước lạnh..."
Sáu người học đồ cực lực kéo ống gió, mồ hôi đầm đìa, sắc mặt Trương Bí đỏ bừng, đầu đầy mồ hôi, gân xanh nổi lên: "Tôi thép!"
Lê Uyên ở một bên đợi hồi lâu giơ tay lên, từ trong sóng nhiệt nóng bỏng kéo ra một cái cự chùy nặng hơn hai trăm cân, toàn bộ chìm vào trong nước đá.
"Xuy xuy~~~"
Đại chùy nung đỏ rơi vào nước đá, đầm nước lạnh thấu xương trong nháy mắt sôi trào lên, khói dáy đặc, hơi nước thoáng cái bốc lên cao mấy mét, khiến mấy người phụ việc đều lảo đảo lui về phía sau.
"Trọng chùy cực phẩm!"
Hầu như tất cả thợ rèn đều tới gần, dưới hơi nước, nước đá sôi sùng sục, lửa vậy mà vẫn đang cháy ở dưới nước.
"Thành công rồi sao?!"
Các thợ rèn đều rất kích động, lợi nhận cực phẩm quá mức hiếm thấy, trong này cũng chỉ có mấy thợ rèn lớn tuổi một chút mới từng nhìn thấy Trương Bí chế tạo vào nhiều năm trước.
"Đương nhiên là thành công rồi!"
Trương Bí ngồi phịch xuống ghế, thở hổn hển, nhưng có tràn đầy tự tưởng.
"Thành công rồi!"
Người còn tin tưởng hơn lão đương nhiên là Lê Uyên. Trước mắt hắn, hai màu xanh lam và xanh lụ đan xen vào nhau, hết sức rõ ràng.
[Thuần Cương Lục Lăng chùy cực phẩm (tam giai)]
[Được nung trong liệt hỏa, toàn bộ là thép nguyên chất, hung khí cán dài được đại tượng sư dốc hết tâm huyết rèn thành, tôi trong linh thú huyết sáu lần, có chút kỳ bí.]
[Điều kiện chưởng ngự: chùy pháp viên mãn, mãnh hổ cự lực]
[Hiệu quả chưởng ngự: thế như sấm sét, thiên phú về chùy, công kiên phá giáp, dũng mãnh không sợ, nặng như trăm quân]
Có năm hiệu quả chưởng ngự!
Lòng bàn tay Lê Uyên ngứa ngáy, trong lòng rung động.
Thanh trọng chùy này tốt hơn bất kỳ binh khí nào mà hắn từng thấy, hơn nữa điều kiện chưởng ngự này hắn gần như có thể đáp ứng. Với lực đạo của bản thân hắn cộng thêm lực lượng ngàn cân mà Bích Tinh Đồng chùy gia trì liền có thể sánh ngang với mãnh hổ! Điều duy nhất không tốt chính là chùy này căn bản không phải của hắn.
"Được rồi, giải tán hết đi, nên làm gì thì làm đi!"
Trương Bí hơi bình tĩnh lại một hồi, rồi mới đứng dậy, nhấc lên thanh trọng chùy này tiếp tục chế tạo. Tôi thép thành công, nhưng tôi lai và mài giũa sau đó cũng đều không thể qua loa, phẩm chất cũng sẽ ảnh hưởng giá cả, đây có thể là thanh lợi khí cực phẩm cuối cùng mà lão chế tạo trong đời này, nên không thể sơ suất được.
"Sư phụ, chiếc búa này..."
Lê Uyên có chút không dời mắt được.
"Ngươi cần nhiều búa như vậy làm gì? Hai thanh trọng binh lúc trước đều đưa cho ngươi kia còn không đủ dùng sao?"
Trương Bí ngay cả đầu cũng không quay lại: "Hơn nữa, tất cả vật liệu sắt của chiếc búa này đều là Nguyên gia đưa tới, nếu không có phần thứ hai, ta muốn cho ngươi cũng không được!"
"Trọng chùy cán dài cực phẩm!"
Lê Uyên rất là không nỡ, nhìn một hồi lâu, bị Trương Bí quát lớn mới trở lại đài rèn, tiếp tục chế tạo Thu Thủy kiếm. Thanh lợi kiếm cực phẩm này cũng chỉ kém bốn lần tôi thép.
"Tuy rằng không mua được, nhưng nếu muốn mượn mấy ngày, thì cũng không phải là vấn đề lớn..."
Hít sâu một hơi đè nén những suy nghĩ lộng xộn trong lòng, Lê Uyên bắt đầu tập trung rèn đúc, đến chạng vạng tối mới kết thúc công việc, tôi thép rồi tôi lại hai lần, nhiều nhất cũng chỉ một hoặc hai ngày là có thể chế tạo ra.
"Tiêu hết một lượng xích kim, trong tay ta vẫn còn lại một lượng..."
Lê Uyên tính toán trong lòng. Hắn rèn thanh Thu Thủy kiếm này với mục đích là muốn đổi lấy một ít xích kim từ trong tay người thần bí nào đó. Xích kim này khó lấy hơn bất cứ thứ gì khác.
"Hôm nay tất cả nghỉ làm sớm đi!"
Thấy sắc trời không tốt, hình như có sấm rền nổ vang, Trương Bí lên tiếng. Lão cũng không ngẩng đầu lên, mà tiếp tục làm công đoạn mài cuối cùng.