Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong nháy mắt mưa dông dường như nhỏ đi rất nhiều, nhìn thoáng qua khoảng trống xuyên thủng ở giữa ngực và bụng, Lôi Triều Tông gian nan ngẩng đầu, nhìn người đeo mặt nạ quỷ khẽ ấn nón, không dính mưa gió không dính máu:
“Ta, ta cũng là Dịch Hình…"
"Đồ ngu!"
Hàn Thùy Quân thuận tay sờ vào túi tiền của Lôi Triều Tông, nội giáp đều chạm qua, đi về phía cỗ thi thể bị búa đập nát không còn hình dạng trong mưa kia, mưa gió lấn át câu trả lời của lão.
"Ngươi là Dịch Nhất Hình, ta là Dịch Bách Hình!"
…
…
"Vù!"
Đóng cửa viện lại, tường đất sụp xuống chỉ có thể tạm thời mặc kệ, Lê Uyên trở về phòng, mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, mới cảm nhận được toàn thân đau đớn dữ dội.
Tay chân, thắt lưng, bụng, thậm chí sau lưng, toàn bộ bị lực bộc phát lớn gây thương tích, rất nhiều chỗ bầm tím, hai cánh tay còn rỉ ra máu đen.
"Thể lực theo không kịp sức bật a."
Lấy thuốc mỡ ra bôi lên người, trán Lê Uyên lấm tấm mồ hôi, giết người tàn khốc chỉ trong giây lát nhưng dưỡng thương ít nhất phải bảy tám ngày mới khỏi.
Nhưng trong lòng hắn thấy khá hài lòng, mới vừa dưỡng ra nội kình, đã có thể dùng chùy giết chết đệ nhất cao thủ của huyện Cao Liễu, còn có gì không thỏa mãn đây?
Búa thứ nhất, cực kỳ quan trọng, nếu không phế bỏ cánh tay của Tào Diễm, chỉ sợ hắn phải khổ chiến…
Bôi thuốc mỡ xong, Lê Uyên kéo mặt nạ da người xuống, còn chưa thay quần áo, đã nghe thấy tiếng gõ cửa phòng.
"Ai đấy?"
Sắc mặt của Lê Uyên khẽ biến, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cửa viện bị nhẹ nhàng đẩy ra, một người đội nón chậm rãi đi tới:
"Lão phu, Hàn Thùy Quân!"
"Hàn Thùy Quân?!"
Trong căn phòng tối tăm, Lê Uyên trợn tròn mắt, tim đập thình thịch. Con chuột nhỏ nằm ở góc bàn ‘Chít’ một tiếng, bốn chân cứng đờ như thể bị hóa đá.
Quỷ Diện Bát Nhã, lòng dạ độc ác, động một tí là đồ môn diệt hộ, thủ đoạn tàn nhẫn mà khiếp sợ…
Từng mẩu tin tức về Hàn Thùy Quân, vị Ma Vương đội lốt người, tràn ngập trong đầu hắn, khiến Lê Uyên càng thêm lo sợ. Ngay cả Phương Vân Tú, khi nhắc đến tên tuổi của vị này, cũng không giấu nổi sự sợ hãi.
"Vù..."
Gió mưa gào thét, cửa sổ giấy lay động dữ dội. Lê Uyên lùi lại mấy bước, cửa phòng bị gió mạnh thổi tung, để lộ ra bóng dáng của một người đội nón, khuôn mặt ẩn dấu dưới lớp mặt nạ quỷ dị. Từ trong mưa giông, kẻ đó chậm rãi bước đi, dừng lại dưới mái hiên.
Mưa gió như thác đổ, hơi nước bao phủ cả sân, nhưng trên thân kẻ đó lại không hề dính một giọt nước.
Cao thủ!
Đại cao thủ!
Lê Uyên cảm nhận được uy hiếp chưa từng có, tim đập thình thịch, da đầu tê dại, tóc gáy dựng đứng. So với lần đối mặt với Tần Hùng, lúc hắn còn chưa học võ, cảm giác này mạnh mẽ hơn gấp bội.
"Bái kiến Hàn tiền bối."
Lê Uyên ôm quyền, cúi đầu chào, vẻ mặt cung kính. Nếu người trước mặt không tự xưng là Hàn Thùy Quân, hắn gần như đã phải chưởng ngự Lục Hợp giày cướp đường chạy trốn.
Dưới mái hiên, Hàn Thùy Quân tháo nón, nhàn nhạt đánh giá thiếu niên trong phòng nhìn như kính cẩn, nhưng thực ra sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào trước mắt này.
"Búa của ngươi đâu?"
"Hả?"
Lê Uyên ngẩn ra, cầm lấy Luyện Công chùy dựa ở góc bàn: "Tiền bối?"
"Không phải cái này."
Hàn Thùy Quân lắc đầu, cười nhạt: "Lão phu đang nói về chiếc trọng chùy cán dài đã giết chết Tào Diễm!"
Bị lộ sao?!
Lê Uyên giật mình, cố tỏ ra ngây thơ, ý nghĩ nhanh chóng xoay chuyển trong đầu: "Tiền bối nói gì vậy? Tào Diễm, Đại chưởng quỹ, ngài ấy, ngài ấy bị người dùng chùy giết chết sao?"
"Đúng vậy, lão phu đi ngang qua Đoán Binh Phô, vừa lúc nhìn thấy thi thể của hắn ta."
Hàn Thùy Quân chậm rãi bước vào phòng, ánh mắt đảo qua căn phòng trống trải, rút que đánh lửa ra, thắp sáng ngọn đèn dầu.
"Xem thương thế của hắn ta, hung thủ hẳn là âm thầm đánh lén, trước phế cánh tay phải, rồi truy kích, chặt đứt tay trái, một chùy cuối cùng, phá vỡ nội giáp, kết liễu mạng sống của hắn ta..."
Ánh nến lung lay, mặt nạ quỷ càng thêm đáng sợ.
"Hả?"
Lê Uyên cả người chết lặng, dường như không thể chấp nhận được tin tức này, một lúc lâu sau mới lấy lại bình tĩnh, tỏ ra phẫn nộ: "Vậy, vậy, tiền bối có biết ai đã giết Tào chưởng quỹ không? Thủ đoạn thật là tàn nhẫn!"
Lê Uyên cố gắng diễn xuất, sự sợ hãi trong mắt hắn không phải là giả.
Hàn Thùy Quân đi đến bên cạnh Lê Uyên, một luồng ánh sáng kỳ dị nổ tung trước mắt hắn, các dải màu sắc đan xen vào nhau làm cho Lê Uyên hoa mắt chóng mặt. Trên người của Tầm anh chính sứ, Thần Binh Cốc, toát ra hào quang rực rỡ.
[Bàn Long Cửu Tầng giày (tam giai)], [Thập Tam Kim Ti giáp (tam giai)], [Xà Triền Nhuyễn tiên (tam giai)], [Bách Độc Phi đao (nhị giai)], [Tinh Ngân Hộ Tâm kính (tam giai)], [Tụ Tiểu tiễn (nhị giai)], [Thiên Tằm găng tay (tam giai)], [Cuồng Sư Chỉ Hổ (tam giai)]
Thật là, toàn thân là bảo bối!
"Chậc…"
Tiểu tử này giả vờ ngạc nhiên như thật, Hàn Thùy Quân có chút buồn cười: "Đây không phải là xa tận chân trời, gần ngay trước mắt hay sao!?"