Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cho dù những hung thủ này đã đền tội, nhưng đại bá của gã cũng không trở về được nữa, sống lưng của Khâu gia đã bị đánh gãy, trừ phi chính mình cũng tu thành nội tráng, nếu không, khó có được thanh thế như trước.

Thậm chí việc đoạt lại gia nghiệp cũng chưa chắc đã giữ được.

Trừ phi có thể lần nữa câu lên Thần Binh Cốc...

"Bộ đầu, có, có một nhà, đêm qua không có chuyện gì xảy ra..."

Khâu Đạt đột nhiên ngẩng đầu, cách một con phố dài, gã đã nhìn thấy nơi mà nha dịch nhắc tới:

"Đoán Binh Phô!"

Thế gian có ba cái khổ, chèo thuyền, rèn sắt và mài đậu hũ.

Đoán Binh Phô là một thế lực lớn mạnh ở nội ngoại thành, nhưng các học đồ bái nhập Đoán Binh Phô đều là những kẻ nghèo đói nhất thành.

Một đám nha dịch gõ chiêng đồng thông báo, đêm qua đã xảy ra chuyện gì, đám học đồ của Đoán Binh Phô đương nhiên cũng nghe được, nhưng ngoại trừ số ít đào tẩu ra bên ngoài, đại đa số học đồ đều không có đi.

"Đại chưởng quỹ cũng đã chết?!"

Trương Bí say rượu xoa mi tâm đi ra cửa, nghe được tin tức này, nhất thời bối rối: "Làm sao, làm sao có thể?!"

Lão ba bước gộp làm một vọt tới trong đám người, nhìn Tào Diễm như bùn nhão, lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

"Sư phụ!"

Vương Hổ phản ứng rất nhanh, giữ chặt Trương Bí, dùng sức ấn vào nhân trung, một hồi lâu, Trương Bí tỉnh lại mới phun ra một câu: "Trời ạ, ai muốn diệt Đoán Binh Phô của ta sao?!"

Một chút đường sống cũng không chừa a!

Tần Hùng, Đường Đồng, Vu Chân, Tào Diễm...

Không đến một năm, quản sự Đoán Binh Phô lại chết một đám!

"Sư phụ, nén bi thương a!"

"Trương lão, ngài đừng quá thương tâm, ngài xảy ra chuyện gì, chúng ta làm sao bây giờ?"

"Trương lão..."

Một đám học đồ, hộ vệ đều xông lên, sợ Trương Bí cũng xảy ra chuyện.

"Ta, ta..." Trương Bí thở hổn hển, lúc này mới nhớ tới: "Triệu, Triệu đầu lĩnh đâu?

"Triệu, Triệu đầu lĩnh..."

Đám học đồ vây quanh sắc mặt đều thay đổi, vẫn là Vương Hổ cúi đầu trả lời: "Triệu, Triệu đầu lĩnh đêm qua cả nhà chạy trốn... Hiện tại, chỉ sợ, chỉ sợ bọn họ đều ở bãi tha ma..."

"Cái gì?"

Trương Bí thiếu chút nữa lại té xỉu.

Nghe một đám học đồ mồm năm miệng mười kể chuyện, lão mới biết được đêm qua đến cùng đã xảy ra bao nhiêu chuyện.

Hơn mười thế lực nội ngoại thành, ngoại trừ Đoán Binh Phô ra, toàn bộ đều bị tiêu diệt, ngoại trừ học đồ và bang chúng bình thường, tất cả thủ lĩnh, quản sự đều bị thành vệ quân truy giết!

"Lê Uyên đâu!!"

Đẩy ra đám học đồ xung quanh, Trương Bí sắc mặt trắng bệch, đã không dám tưởng tượng.

Đám người Vương Hổ hai mặt nhìn nhau, bọn họ căn bản không dám ra khỏi Đoán Binh Phô một bước, nhưng nghe thấy tiếng chiêng đồng bên ngoài, sắc mặt người nào cũng đều không tốt.

Lúc này, có thanh âm truyền đến: "Lê gia tự nhiên không việc gì."

"Ai cơ?"

Trương Bí lấy lại bình tĩnh, mới nhìn thấy một đám nha dịch nối đuôi nhau mà vào: "Khâu Đạt? Ngươi, ngươi không sao chứ?"

Khâu Đạt bị truy nã, mấy tháng trước cũng ồn ào huyên náo, lão tự nhiên biết, còn thầm than người đi trà lạnh.

"Được Phương nữ hiệp cứu giúp, Hàn lão che chở, Khâu Đạt may mắn thoát được một mạng..."

Khâu Đạt hơi hơi ôm quyền, thái độ ôn hòa, làm cho một đám nha dịch khí thế hung hăng phía sau gã cũng không khỏi kinh ngạc, mấy nhà trước đó, thái độ của bộ đầu cũng không phải như thế này.

"Khâu bộ đầu bình yên vô sự là tốt rồi."

Trương Bí cảm thấy mình ngày hôm qua uống quá nhiều: "Khâu bộ đầu nói Lê gia là?

"Chính là ái đồ của ngài, Lê Uyên, Lê đại gia!"

"Lê Uyên?"

"Khâu, Khâu bộ đầu gọi hắn là Lê đại gia?!"

"Lê Uyên hắn, hắn..."

Trương Bí có chút mơ hồ, đám học đồ càng xôn xao, đám người Nhạc Vân Tấn và Ngô Minh ở một bên cũng không khỏi kinh ngạc.

Khâu Đạt tuy rằng chỉ là bộ đầu, nhưng vài năm trước gã đã sớm dưỡng ra nội kình, hơn nữa một đội nha dịch dưới trướng, danh tiếng ở nội ngoại thành cũng không hề nhỏ.

"Lê, Lê đại gia hẳn là đang ăn sáng một chút, đợi hắn đến, chư vị liền biết."

Có nha dịch tiến lên nói, luôn cảm thấy trong lòng không được tự nhiên.

Thanh danh của Lê Uyên cũng không nhỏ, tân binh của Đoán Binh Phô, là thợ rèn có thể tạo ra lợi nhận thượng phẩm, chùy pháp viên mãn, được Phương nữ hiệp coi trọng, người có thiên phú đệ nhất ở huyện Cao Liễu, bán chưởng quỹ của Đoán Binh Phô…

Nhưng một năm trước, hắn chỉ là một tên nghèo khổ ở phường Sài Ngư.

Đâu chỉ là bọn họ, trong lòng Khâu Đạt cũng không được tự nhiên, gã còn nhớ rõ hơn, bộ dáng kính cẩn của tên học đồ mà chính mình dẫn đến trước Tần Hùng để thẩm vấn vào một năm trước chính là người đó.

Mới một năm a...

"Lão Hàn thật có ý tứ a, hơn mười gia tộc nội ngoại thành, thật sự chỉ có Đoán Binh Phô là không động đến."

Cầm cây búa có cán ngắn hơn hai mét ngồi ăn sáng, Lê Uyên có chút kinh ngạc.

Hắn tự nhiên biết chừng mực, Tào Diễm là một trong những kẻ thủ ác, Đoán Binh Phô không thể không bị tính sổ, cho nên đêm qua hắn chỉ cầu tình cho Trương Bí mà thôi.