Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hắn lật người nàng lại, để nàng quỳ bò trên giường giống như chó cái, từ phía sau lần nữa hung hăng xuyên qua nàng. Tư thế này khiến nàng có thể nhìn thấy rõ ràng từ hình ảnh phản chiếu trên mặt đá ngọc sáng bóng đầu giường, nhìn thấy chính mình bị tên ma đầu này xâm phạm như thế nào. Nhìn thân thể mình lấy làm kiêu ngạo vặn vẹo, thừa hoan dưới thân hắn, lòng nàng như dao cắt.
"Nhìn đi, Linh Lung Kiếm Tiên. Đây chính là dáng vẻ hiện tại của ngươi". Hình Mạc Tà tàn nhẫn nói bên tai nàng, "Nhớ kỹ khuôn mặt này, nhớ kỹ cảm giác này. Từ nay về sau, ngươi chính là nữ nhân của bản tọa, là món đồ chơi của bản tọa".
Không biết qua bao lâu, cảm giác đau đớn dần dần bị một loại khoái cảm xa lạ, càng thêm mãnh liệt thay thế. Thân thể nàng, người bạn nàng từng quen thuộc nhất, nay lại giống như một kẻ phản bội, phản bội ý chí của nàng, bắt đầu hùa theo sự xâm phạm của ma đầu. Eo nhỏ của nàng bắt đầu không tự giác vặn vẹo, tiếng khóc trong cổ họng cũng dần dần biến thành tiếng rên rỉ kiều mị.
"Không... A... Dừng lại... Ân..."
Hình Mạc Tà cảm giác được thân thể nàng biến hóa, ý cười bên khóe miệng càng đậm. Hắn tăng tốc độ, mỗi một lần đều hung hăng va chạm vào tử cung nàng, mang đến cho nàng từng trận khoái cảm tê dại da đầu.
Rốt cuộc, dưới sự va chạm hung ác lại một lần nữa của hắn, thân thể Tiêu Linh Lung lần nữa kịch liệt run rẩy, cao trào lần thứ hai so với lần đầu tiên tới càng thêm mãnh liệt, càng thêm thế không thể đỡ.
Ngay tại nháy mắt nàng cao trào, Hình Mạc Tà cũng phát ra một tiếng gầm nhẹ, đem tinh dịch nóng bỏng tích lũy đã lâu, trút hết vào sâu trong tử cung ấm áp ướt nóng của nàng.
Mọi thứ đều kết thúc.
Trong phòng khôi phục sự yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề của hai người.
Mấy canh giờ sau, chân trời nổi lên màu bụng cá trắng.
Hình Mạc Tà đứng dậy chỉnh lại y quan, động tác ưu nhã thong dong, phảng phất đêm qua chỉ là một giấc ngủ say bình thường. Phía sau, ga trải giường nhăn nhúm lộn xộn, như vừa trải qua một cơn bão. Tiêu Linh Lung cuộn mình trong chăn, tóc tai rối bời dính trên gò má đầy vệt nước mắt và mồ hôi, toàn thân đầy rẫy vết tích xanh tím, hai mắt trống rỗng, không nhúc nhích, chỉ có tiếng khóc nức nở rất nhỏ thỉnh thoảng tràn ra từ cổ họng chứng minh nàng còn sống.
Hắn quay đầu nhìn về phía nàng, khóe miệng gợi lên một nụ cười trêu tức: "Ây da ~ Thật đúng là dọa bản tọa sợ đấy, không ngờ Linh Lung Kiếm Tiên nổi danh thiên hạ thế mà thẳng đến hôm qua vẫn là thủ thân như ngọc, ngược lại là một thu hoạch ngoài ý muốn khiến người ta vui mừng".
Câu nói khinh bạc này như một con dao nhọn, lần nữa đâm vào trái tim đã ngàn hổng trăm lỗ của Tiêu Linh Lung. Thân thể nàng run lên, dùng hết toàn bộ sức lực, ngước đôi mắt vằn vện tia máu, gắt gao trừng mắt nhìn hắn.
"Khốn kiếp, tà ma, ngươi chết không được tử tế. Ta tuyệt đối sẽ giết ngươi. Ác quỷ bỉ ổi vô liêm sỉ". Giọng nàng khàn khàn, tràn ngập thù hận khắc cốt ghi tâm.
"Ái chà chà". Hình Mạc Tà chẳng những không để ý, ngược lại còn đi về phía mép giường ngồi xuống.
Tiêu Linh Lung còn tưởng rằng hắn lại muốn tra tấn nàng, sợ tới mức thân thể không khống chế được mà rụt về phía sau.
Nhưng Hình Mạc Tà chỉ dùng ngón tay nâng lên một lọn tóc của nàng, đặt ở chóp mũi nhẹ ngửi, sau đó dùng ngữ khí trào phúng đến cực điểm nói: "Ai bảo ngươi không sớm cùng tên Tiêu Phàm ca ca kia của ngươi dan díu? Cứ phải đợi đến khi bản tọa tới khai phá cho hắn. Hay là... ngươi thực ra là cố ý giữ lại, chỉ vì để dâng lên phần đại lễ này cho bản tọa?"
"Câm miệng, tên ma đầu nhà ngươi!”
Tiêu Linh Lung kích động hô to, tác động đến sự đau nhức của thân thể, khiến nàng hít sâu một hơi khí lạnh, "Tiêu Phàm ca ca rất dịu dàng, mới sẽ không... mới sẽ không thô bạo giống như ngươi..."
"Được được được. Dịu dàng dịu dàng, nói đi nói lại cũng chỉ còn lại từ này". Hình Mạc Tà vẻ mặt ghét bỏ lè lưỡi, "Tiêu chuẩn của thiên mệnh chi tử đúng là chỉ có dịu dàng thôi sao, bản tọa ghê tởm nhất là loại tạp chủng đi đâu cũng mập mờ còn muốn lập đền thờ trinh tiết này".
Tối hôm qua không tham gia tiệc ăn mừng bên ngoài, điều này rất không phù hợp với thiết lập nhân vật ban đầu của thân xác Lộ Nhân Giáp này, cho nên Hình Mạc Tà dự định đi ra ngoài thăm dò xem bọn Tiêu Phàm có nảy sinh nghi ngờ hay không.
Hắn đứng dậy, chỉnh lý lại y bào.
"Chờ đã". Tiêu Linh Lung nắm chặt chăn, miễn cưỡng chống lên thân thể bủn rủn vô lực, "Ma đầu, rốt cuộc ngươi đang mưu đồ cái gì?"
Trải qua sự tuyệt vọng như địa ngục đêm qua, Tiêu Linh Lung có một chuyện trăm mối vẫn không có cách giải. Đó chính là Hình lão ma rốt cuộc vì sao phải ra tay với nàng? Nếu là vì trả thù Tiêu Phàm, không phải nên án binh bất động, thao quang dưỡng hối sao? Dù sao thật vất vả mới đoạt xá được Lộ Nhân Giáp, khiến người trong thiên hạ đều tưởng rằng Ma Chủ đã chết. Nếu không làm chuyện tối hôm qua, e rằng hắn có thể ẩn nấp mãi, cũng dễ dàng tìm kiếm cơ hội giết chết kẻ thù Tiêu Phàm hơn. Tiêu Linh Lung thực sự nghĩ không ra, bại lộ thân phận sớm như vậy thì có chỗ tốt gì cho tên ma đầu này?