Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Mẹ kiếp, hôm nay ông phải dạy cho mày một bài học!" Siêu Tử sấn tới, giơ nắm đấm định giáng xuống.
"Siêu Tử! Dừng tay!" Trà Văn Bân đã mặc xong quần áo, đứng chắn trước mặt ngăn lại, "Chưa rõ trắng đen thì đừng làm bừa."
Siêu Tử hậm hực thu tay về, chỉ trỏ vào mặt lão già định chửi thêm vài câu nhưng lại thôi. Lão già râu hoa râm chẳng thèm để ý, chỉ hừ lạnh một tiếng. Thái độ đó càng chọc tức Siêu Tử, cậu ta lại vung nắm đấm lên định đánh, nhưng bị Trà Văn Bân tóm chặt cổ tay: "Bảo dừng lại, có nghe không hả!"
Siêu Tử ấm ức thu tay về, nghiến răng nói: "Vừa nãy Lão Vương chĩa súng bắt bọn em đi, còn lão già kia bắt Di Nhiên làm con tin. Hai đứa em muốn mở quan tài mà bọn họ sống chết không cho, cứ khăng khăng là anh chết rồi. Em thấy nếu bọn em không quay lại thì chắc anh cũng bị hai lão này hại chết rồi."
Trà Văn Bân nhận lại đồ nghề từ tay Siêu Tử. Chiếc Đại Ấn quen thuộc lại giắt bên hông, cùng thanh kiếm Thất Tinh và túi Càn Khôn. Chẳng hiểu sao, những vật bất ly thân này vắng bóng một chút là anh thấy không quen.
Vừa chỉnh trang lại đồ đạc, Trà Văn Bân vừa quan sát Lão Vương và lão già râu hoa râm. Lão già kia vẫn giữ vẻ mặt "mày làm gì được tao", còn Lão Vương thì lo âu thấp thỏm, tâm thần bất an.
Chỉnh trang xong xuôi, Trà Văn Bân mới lên tiếng: "Lão Vương, thật ra tôi biết thừa ông đã tỉnh từ lâu. Nhưng ông làm vậy chắc có lý do riêng. Nếu ông không muốn nói thì tôi cũng không ép. Thái Dương Luân này vốn định mang về cho ông, giờ các người muốn thì cứ cầm lấy. Còn chúng tôi, tôi nghĩ cũng đến lúc phải đi rồi." Dứt lời, Trà Văn Bân vung tay ném chiếc bánh xe đồng thau về phía Lão Vương.
Lão Vương vội vàng chụp lấy, nhìn vật trong tay mà lòng ngổn ngang trăm mối tơ vò: "Khoan đã! Những gì có thể nói, hôm nay tôi sẽ nói hết. Còn những gì không thể nói, xin cậu đừng hỏi."
"Nói đi." Trà Văn Bân mỉm cười nhìn ông ta.
Lão Vương liếc nhìn lão già râu hoa râm, thở dài. Lão già kia định ngăn cản nhưng Lão Vương không thèm hỏi ý kiến lão nữa, trực tiếp nói: "Cậu có thể cho tôi biết làm sao cậu phát hiện ra tôi đã tỉnh không?"
Trà Văn Bân chỉ vào Thái Dương Luân: "Lúc tìm thấy nó trong cỗ quan tài đồng thứ mười dưới giếng cổ, Siêu Tử bị quỷ nhập, cực chẳng đã tôi phải dùng đến bảo vật trấn môn là Phản Hồn Hương. Cô hồn dã quỷ trong núi đều bị dụ đến. Dùng thứ này, người mới chết cũng có thể hoàn hồn, vậy mà ông và Lãnh Di Nhiên vẫn hôn mê bất tỉnh. Tôi đã kiểm tra hai người. Tuy đều trong trạng thái hôn mê nhưng tình trạng lại khác hẳn nhau. Hơi thở của cô ấy đều đặn hơn ông nhiều. Nếu tôi đoán không lầm, ông là giả vờ, còn Lãnh cô nương e là đã trúng Cổ thuật. Chỉ có Cổ thuật mới không chịu tác động của Phản Hồn Hương, vì nó đã hòa làm một với vật chủ. Tôi tuy không hiểu biết nhiều nhưng cũng có chút kiến thức. Tuy nhiên, đã ông muốn giả vờ thì tôi vẫn câu nói cũ, ông có lý do của mình, đến lúc thích hợp tự nhiên sẽ tỉnh lại. Lão Vương, tôi nói đúng không?"
Lão Vương gật đầu: "Trà Văn Bân, cậu quả nhiên lợi hại, đến Cổ thuật cũng am hiểu. Nhưng cậu yên tâm, Lãnh Di Nhiên dù sao cũng là cháu gái tôi, con bé chỉ trúng một loại Cổ gây ngủ thôi, ba canh giờ nữa sẽ tự giải. Còn về phần tôi, những gì tôi sắp nói các cậu có tin không? Nếu tin thì tôi sẽ nói."
Siêu Tử nghe ông ta thừa nhận giả vờ thì giận tím mặt, gầm lên: "Uổng công bọn tôi dọc đường không bỏ rơi ông, thế mà ông dám giả vờ! Biết thế vứt ông cho Thi Tằm ăn thịt cho rồi."
"Được rồi Siêu Tử, đừng nói nữa. Lão Vương, ông nói tiếp đi!" Lúc này vẫn cần Trà Văn Bân đứng ra dàn xếp, chỉ có anh mới trị được hai cậu em này.
Lão Vương lúc này cũng chẳng để bụng lời Siêu Tử, thấy Trà Văn Bân lên tiếng bèn tiếp tục: "Ba mươi năm trước, có một nhóm người Nhật cải trang thành du khách đến vùng núi Thanh Thành, Tứ Xuyên để tìm kiếm một vật. Lúc đó tổ chức của tôi nhận được mật báo nên đã âm thầm điều tra, muốn tìm hiểu nguyên nhân sự việc nên cũng cử người theo dõi. Nhưng thực lực của nhóm người Nhật đó vượt xa tưởng tượng của tổ chức, rất nhanh chóng người của chúng tôi bị phát hiện và sát hại, mọi manh mối đều bị cắt đứt."
"Sau này chúng tôi mới biết, thứ mà nhóm người đó tìm kiếm ba mươi năm trước là một vật trong truyền thuyết viễn cổ. Văn Bân, cậu là đạo sĩ, lại tinh thông thuật thần quỷ, thậm chí có thể xuống Địa phủ. Nhưng cậu có biết rằng, trong lịch sử, không chỉ Địa phủ thực sự có lối thông với nhân gian, mà ngay cả Tiên giới cũng vậy."
Nghe đến đây, cả ba người đều im lặng. Lão Vương nói tiếp: "Tôi làm công tác khảo cổ hơn nửa đời người, chuyện kỳ quái gì cũng từng gặp. Thực ra có rất nhiều sự thật lịch sử vượt quá tư duy hiện đại của chúng ta. Giống như Đạo pháp cậu tinh thông vậy, trong mắt người thường đó là điều không tưởng, là siêu nhiên."