Đều Trọng Sinh, Ai Còn Giả Vờ Làm Phú Nhị Đại!
Chương 33. Hơn Trăm Cân Hành Lý Và Anh Chàng To Con Đông Bắc
Hơn nữa, cho dù vẫn là bọn họ, làm lại từ đầu, cách chung sống liệu có khác đi không?
Đây là lần đầu tiên kể từ khi trọng sinh trở về, Lục Xuyên sinh ra một chút bất an chân thực đối với sự “chưa biết”.
Trước kia là làm việc.
Bây giờ là con người.
Làm việc cậu có thể tính toán, có thể kiểm soát, có thể từng bước đẩy về phía trước. Nhưng con người thì khác. Người một khi đã bước vào, nói gì, cười gì, cái nhìn đầu tiên có ấn tượng gì với cậu, sau này sẽ đi về đâu, tất cả đều không phải là thứ mà bảng biểu và đường giá có thể liệt kê rõ ràng.
Lục Xuyên nhìn ra ngoài cửa sổ, đốt ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
Một cái.
Hai cái.
Ba cái.
Đến cái thứ tư, cậu tự dừng lại.
Cậu chợt thấy hơi buồn cười.
Đã trọng sinh trở về, làm bao nhiêu chuyện lớn như thế, kết quả đến cuối cùng, ngồi trong ký túc xá đại học, thế mà vẫn bị căng thẳng vì cái chuyện “lát nữa ai sẽ đẩy cửa bước vào”.
Lục Xuyên tựa lưng vào ghế, từ từ thở ra một hơi, thu ánh mắt từ ngoài cửa sổ về.
Bất kể người bước vào là ai, cũng thế thôi.
Kiếp này cậu sẽ không vì ánh mắt của bất kỳ ai mà sống một cách gượng gạo, vặn vẹo nữa.
Bạn cùng phòng là bạn cùng phòng, bạn bè là bạn bè, chơi được thì chơi đàng hoàng, không chơi được thì giữ khoảng cách. Dù sao cậu cũng chẳng cần dựa vào ai để dát vàng lên người mình nữa.
Nghĩ thông suốt điểm này, sợi dây căng cứng trong lòng cậu cũng chùng xuống đôi chút.
Lục Xuyên đứng dậy, định ra phòng nước giặt cái giẻ lau, lau qua bàn và ván giường một lượt. Người đã đến rồi, dọn dẹp chỗ ở cho sạch sẽ trước, vẫn tốt hơn là ngồi không suy nghĩ viển vông.
Cậu vừa bước ra một bước, ngoài hành lang chợt vang lên tiếng động.
Đầu tiên là tiếng bánh xe vali lăn lộc cộc trên nền đá mài.
Từng tiếng, từng tiếng, kéo không nhanh lắm.
Tiếp đó là tiếng bước chân.
Hơi nặng nề, giống như đang xách đồ, giẫm trên hành lang nghe bình bịch, đang đi về phía sâu trong dãy hành lang.
Lục Xuyên đứng giữa phòng, động tác khựng lại.
Âm thanh ngày càng gần.
Từ đầu cầu thang, đến giữa hành lang, rồi từng chút một tiến sát đến ngoài cửa. Người bên ngoài có vẻ đang nhìn biển số phòng, bước chân dừng lại trước cửa 504 hai giây.
Ngay sau đó, là tiếng kim loại của chìa khóa chạm vào ổ khóa.
“Cạch.”
Cánh cửa đang khép hờ bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra.
Cánh cửa bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra.
Thứ đi vào trước không phải là người.
Mà là hai cái bao tải dứa căng phồng.
Sọc xanh trắng, nhồi nhét đến biến dạng, các góc còn bị dây thừng siết chặt. Theo sau là một chiếc vali cỡ đại, thân vali phình to, khóa kéo như thể sắp bung ra bất cứ lúc nào.
Ba thứ này gần như bịt kín cửa, cứ thế chen vào một đoạn, mới nhường ra được chút chỗ trống cho người phía sau.
Ngay sau đó, một nam sinh cao to lực lưỡng lách người chen vào.
Chiều cao phải trên một mét tám, vai rộng, tay cũng to, lưng áo cộc tay đã ướt đẫm một mảng. Cậu ta một tay kéo vali, một tay lôi bao tải dứa vào trong, vật lộn nửa ngày, cuối cùng cũng nhét được cả người lẫn đống hành lý đó vào phòng 504.
“Vãi chưởng, mệt chết tôi rồi.”
Cậu ta vừa buông tay, chiếc vali rơi “huỵch” xuống đất, cả người đứng đó thở hổn hển.
Sàn ký túc xá cũng rung lên một cái.
Nam sinh quệt mồ hôi trên trán, vừa ngẩng đầu lên, đã nhìn thấy Lục Xuyên đang đứng trước vị trí cạnh cửa sổ.
Cậu ta rõ ràng sững lại một giây.
Sau đó, mặt mày lập tức rạng rỡ.
“Ối mẹ ơi, người anh em, cậu đến sớm thế à?”
Cậu ta toét miệng cười, giọng nói cực kỳ vang, mang theo khẩu âm Đông Bắc rất nặng, nhiệt tình như nước vừa đun sôi.
“Tôi tên Hàn Đông, đến từ Đông Bắc. Cậu cứ gọi tôi là Đông tử là được, đừng bày vẽ khách sáo làm gì, sau này ở chung một phòng, đều là người nhà cả.”
Lục Xuyên nhìn cậu ta, cũng mỉm cười.
“Lục Xuyên.”
“Lục Xuyên?”
Hàn Đông nhẩm lại cái tên một lần, gật đầu rất dứt khoát.
“Tên này hay, nghe rất gọn gàng.”
Nói xong, cậu ta lại giơ tay phẩy phẩy quạt gió.
“Mẹ nó, cái tầng năm này đúng là không dành cho người leo. Hành lý nhiều quá không chen vào thang máy được, dì quản lý dưới lầu còn không cho mẹ tôi lên, bảo phụ huynh nữ hôm nay không được vào. Mẹ tôi thế mà ngoan ngoãn nghe lời, vứt tôi lại dưới lầu rồi tự đi về thật, kết quả là hơn trăm cân hành lý này tôi phải tự vác lên, suýt nữa thì tiễn tôi đi luôn.”
Lục Xuyên tiện tay rút một tờ giấy ăn trên bàn đưa qua.
“Lau mồ hôi trước đi.”
Hàn Đông nhận lấy, động tác không chút ngượng ngùng.
“Cảm ơn nhé, người anh em.”
Cậu ta vừa lau mồ hôi, vừa không nhịn được nhìn thêm Lục Xuyên vài lần.
Không phải kiểu dò xét.
Chỉ đơn thuần là sau khi thấy bạn cùng phòng thì tiện thể nhận mặt. Nhưng nhìn một lúc, cậu ta vẫn không nhịn được bật cười.