Diệt Thế Ma Đế

Chương 29. Tình Mê Ninh Băng, Vương Thành Học Viện (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cho nên nhìn bề ngoài thì chuyện này không lớn, nhưng lại là một cuộc khủng hoảng chí mạng.

Tác Ninh Băng bất an nói: “Sao lại như vậy được, Tiểu Lăng, đệ vừa về là tỷ đã đến Vương Thành Học Viện xin nghỉ rồi, nói đệ phải ở nhà chịu tang hai tháng, lúc đó đạo sư của Tác Luân cũng đã đồng ý rồi mà.”

Lan Lăng hỏi: “Tỷ tỷ, hôm qua tỷ đi hối lộ ai vậy?”

Tác Ninh Băng đáp: “Em trai út được Quốc vương yêu thương nhất, Công tước Chi Đình.”

Lan Lăng nói: “Vậy thì chắc là Công tước Chi Đình đã bắt đầu hành động, cho nên đối phương cảm nhận được nguy cơ liền lập tức phản kích, khiến Vương Thành Học Viện khai trừ đệ chính là chiêu đi của bọn họ.”

Tác Ninh Băng đứng dậy nói: “Tỷ đi Vương Thành Học Viện ngay lập tức.”

Lan Lăng nói: “Đệ cũng đi.”

Tác Ninh Băng nói: “Đệ cứ ở nhà chờ là được rồi, chuyện này cứ để tỷ tỷ xử lý.”

Lan Lăng nói: “Không được, đệ là nam nhân duy nhất trong nhà, không thể để một mình tỷ tỷ bôn ba bên ngoài.”

Tác Ninh Băng nhìn Lan Lăng một lát, ánh mắt dịu dàng hẳn đi: “Được.”

Thế là, Lan Lăng bước lên xe ngựa, cùng Tác Ninh Băng tiến về phía Vương Thành Học Viện.

...

Vương Thành Học Viện nằm ở phía đông nam Chi Đô, diện tích rộng tới hơn 2000 mẫu, phong cảnh tú lệ, khí thế bàng bạc.

Học viện chia làm hai phần, một bên là Bình Dân Học Viện, một bên là Quý Tộc Học Viện, có một con sông ngăn cách ở giữa, ngày thường ranh giới vô cùng rõ ràng.

Sau khi vào học viện, Lan Lăng phát hiện kiến trúc nơi này toàn bộ đều theo phong cách phương Tây. Quý Tộc Học Viện lấy tông màu trắng làm chủ đạo, còn Bình Dân Học Viện lấy màu xám làm chủ đạo.

Kiến trúc của Bình Dân Học Viện rất nhiều nhưng không lớn, thảm cỏ và hoa viên cũng tương đối ít.

Trong khi đó, kiến trúc của Quý Tộc Học Viện tuy không nhiều nhưng vô cùng hùng vĩ đồ sộ, khắp nơi đều là thảm cỏ bồn hoa được cắt tỉa gọn gàng ngăn nắp.

Diện tích Quý Tộc Học Viện chiếm 60%, Bình Dân Học Viện chiếm 40%. Thế nhưng Quý Tộc Học Viện chỉ có vỏn vẹn hơn 1000 học viên, còn Bình Dân Học Viện lại có tới hai ba vạn người.

Nhìn chung, Vương Thành Học Viện bất kể là diện tích hay phong cảnh đều vượt xa vương cung. Qua đó có thể thấy Quốc vương coi trọng Vương Thành Học Viện đến mức nào.

Mà Vương Thành Học Viện quả thực cũng xứng đáng với sự coi trọng của Quốc vương. Bởi vì nó chính là nền tảng để Nộ Lãng Vương Quốc thực thi chế độ quận huyện. Hầu hết các văn quan, tướng lĩnh đều xuất thân từ Vương Thành Học Viện.

Nhìn bề ngoài, Bình Dân Học Viện mọi mặt đều không bằng Quý Tộc Học Viện, nhưng trên thực tế, học viên của Bình Dân Học Viện mới là bảo bối trong lòng Quốc vương, là môn sinh thực sự của nhà vua.

Mấy chục năm gần đây, mâu thuẫn giữa học viên bình dân và học viên quý tộc ngày càng gay gắt, đôi bên ai cũng coi thường đối phương. Học viên quý tộc cảm thấy con em bình dân thân phận thấp hèn, còn học viên bình dân lại cho rằng con em quý tộc chỉ là lũ hoàn khố bất tài.

Nhưng trên thực tế, bất kể là văn hay võ, số lượng nhân tài của Bình Dân Học Viện đều vượt xa Quý Tộc Học Viện.

Không biết vương thất có tính toán gì, muốn đi vào phân khu Quý Tộc Học Viện thì bắt buộc phải đi xuyên qua Bình Dân Học Viện.

Mà con em quý tộc từ trước đến nay đều áo quần lộng lẫy, cưỡi ngựa béo xe sang, khi đi ngang qua phân khu Bình Dân Học Viện, không một ngoại lệ đều phải hứng chịu vô số ánh mắt đố kỵ và thù địch. Dưới sự đố kỵ này, con em bình dân sẽ càng thêm đoàn kết xung quanh Quốc vương, tranh thủ sớm ngày nổi danh thiên hạ.

Xe ngựa của phủ Bá tước Thiên Thủy đi qua trục đường chính của Bình Dân Học Viện, lập tức nhận về vô số ánh mắt khinh bỉ và đố kỵ.

Đương nhiên, phần lớn ánh mắt đều đổ dồn vào khuôn mặt kiều diễm cùng đường cong cơ thể bốc lửa của Dạ Kinh Vũ ở bên ngoài, vô cùng nóng bỏng.

“Là tên hoàn khố Tác Luân kia trở lại kìa.”

“Ông trời thật đúng là mù mắt rồi, loại hoàn khố vô dụng như hắn mà lại được ngồi ở vị trí cao sang. Còn chúng ta văn võ song toàn thế này lại vẫn phải khổ sở giãy giụa.”

“Hừ, lũ người như Tác Luân chính là sâu mọt của vương quốc, là đá cản đường ngăn cản vương quốc lớn mạnh. Sẽ có một ngày, ta sẽ giẫm hắn dưới chân.”

“Nữ võ sĩ xuất sắc và mạnh mẽ như Dạ Kinh Vũ mà lại phải đánh xe cho một tên phế vật như Tác Luân, đúng là phí phạm của trời, bi kịch lớn nhất thế gian!”

“Yên tâm đi, Tác Luân sắp xong đời rồi. Vương thất nhìn hắn ngứa mắt lắm, hắn sắp bị đuổi học rồi, không thể kế thừa tước vị đâu. Một khi mất đi tước vị, hắn sẽ chẳng còn gì cả, còn thảm hại hơn cả ăn mày ven đường.”

Những tiếng bàn tán xôn xao này dù có cách một lớp xe ngựa vẫn lọt vào tai không dứt, Lan Lăng ghé sát tai Tác Ninh Băng nói nhỏ: “Tỷ tỷ, bệ hạ thật đúng là tốn hao tâm tư mà.”

Tác Ninh Băng thần sắc phức tạp gật đầu. Trước kia, nền tảng cai trị của Nộ Lãng Vương Quốc là quý tộc. Nhưng hiện tại, những tinh anh văn võ xuất thân từ Bình Dân Học Viện đã dần thay thế giai tầng quý tộc, Quốc vương Chi Biến quả thực là thâm mưu viễn lự, ngoài mềm trong cứng.

Sau khi đi qua cây cầu vòm bằng bạch ngọc bắc ngang sông, họ đã tiến vào phân khu Quý Tộc Học Viện.

Phong cảnh lập tức thay đổi, cỏ xanh mơn mởn, hoa nở như gấm, đẹp đẽ vô ngần. Ngay cả trong không khí cũng mang theo một mùi hương mê hoặc.

Mà người đi qua đi lại ai nấy đều áo gấm lụa là.

Nhìn thấy xe ngựa của phủ Bá tước Thiên Thủy, lập tức có người hét lên: “Ồ, con cóc ghẻ trở lại rồi kìa.”

Trước kia Tác Luân không màng đến khoảng cách thân phận mà theo đuổi Quận chúa Chi Ninh, bị người ta cười nhạo là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga.