Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

An Dĩ Phong kinh ngạc vì bà nội đánh giá cao Tần Tang Tang như vậy, trả lời đúng sự thật:

“Vậy thì chỉ sợ không có cơ hội, dường như Tiểu Phàm rất thích con gái Tần gia mới nhận trở về.”

Hơn nữa anh ta cảm thấy Tần Tang Tang cũng chướng mắt em trai ngốc của mình.

Đương nhiên anh ta không dám nói những lời này trước mặt bà nội.

“Vậy còn cháu?” Bà nội Lâm chậm rãi hỏi.

“Cháu gì cơ ạ?” An Dĩ Phong không kịp phản ứng lại.\

“Làm vợ cháu ấy, cháu không kết hôn sao?”

An Dĩ Phong nghe thấy thế thì cười bất đắc dĩ, xua tay từ chối: “Bà nội, cháu đều đã 30, cô ấy mới 22.”

“Cháu chỉ 30 tuổi, lại không phải 60, sợ cái gì?”

Bà nội Lâm nói xong, vỗ bả vai cháu trai cả:

“Cháu có thể suy nghĩ kỹ thì tốt, có người bỏ lỡ chính là tổn thất cả đời.”

Sau khi nói xong, bà nội Lâm mỉm cười trở về phòng mình.

Để lại An Dĩ Phong một mình đứng yên tại chỗ suy nghĩ.

Buổi tối hôm sau Tần Tang Tang đang luyện vẽ bùa nhận được cuộc gọi của Hà Học Gia.

Anh ta mở miệng chính là: “Tiểu thư, tôi quỳ một cái với cô.”

Giọng nói của anh ta vô cùng kích động.

Tần Tang Tang vui vẻ: “Xin nghỉ được rồi à?”

“Ừm, công ty nghỉ một tuần.”

“Ông chủ anh vào bệnh viện chưa?”

“Đã vào.”

Hóa ra Tần Hữu Lâm phụ trách công ty con của bất động sản Hãn Hải bị người ta tố cáo trốn thuế, bị cục kiểm toán lật thẻ bài.

Giữa trưa hôm nay tất cả máy tính của công ty, tài liệu giấy đều bị niêm phong, người của cục kiểm toán muốn kiểm toán toàn bộ, phần lớn nhân viên công ty bị bắt nghỉ một tuần.

Tần Hữu Lâm bởi vì chuyện này tức tới mức ngã gãy chân, hiện giờ còn đang nằm viện.

Tần Hữu Lâm nằm viện Hà Học Gia vốn nên ở bên cạnh hầu hạ, nhưng Tần Hữu Lâm muốn điều tra nội gián, nên thả hết người thân cận bên cạnh đi.

Hai người hẹn nhau sáng sớm hôm sau lái xe về quê của Ngô Tình.

Trải qua một ngày một đêm, hơn ba mươi tiếng đồng hồ liên tục bôn ba, cuối cùng đám người cũng tới quê Ngô Tình cách 1800 kilomet vào trưa hôm sau – thôn Tiệm Sơn.

Một sơn thôn nhỏ nghèo khó gần biên giới tỉnh Vân.

Thôn tọa lạc ở chính giữa sườn núi hai ngọn núi nối nhau, giống như là chém ngọn núi to ra cho nên mới được đặt tên như vậy.

Xe vừa đến cửa thôn, Hà Học Gia không nhịn được run lẩy bẩy, người đều bị lạnh tỉnh táo lại.

“Có phải nhiệt độ trong núi này quá lạnh rồi hay không?”

Hai vệ sĩ kiêm tài xế đi theo cũng có cảm giác như thế, không nhịn được kéo áo khoác trên người vào.

Theo lý thuyết tỉnh Vân đầu tháng bảy, nhiệt độ thấp nhất ban đêm cũng mười mấy độ, huống chi bọn họ đến vào giữa trưa, sao có thể lạnh như thế?

“Trong núi ấy à, nhiệt độ luôn thay đổi liên tục.”

Tần Tang Tang thuận miệng nói một câu có lệ, sợ lời nói thật khiến bọn họ sợ.

Toàn bộ thôn đều bị âm khí bao phủ, có thể không cảm thấy lạnh không?

Cô lấy ba lá bùa tụ dương trong túi ra, đưa cho ba người.

“Mang theo, một lát sẽ không lạnh.”

Không lâu sau, ba người cảm thấy cơ thể ấm hơn.

Hà Học Gia không nhịn được giơ ngón cái lên:

“Tiểu thư, cô đúng là lợi hại!”