Giải Mã Thần Thoại: Biết Trước Kịch Bản, Ta Vô Địch! (Dịch)

Chương 41. Vị phương trượng Thiếu Lâm Tự muốn tìm nguồn thu (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tình hình của Thiếu Lâm Tự, bọn họ không biết sao?

Biết chứ!

Năm nay còn chưa kết thúc mà đã tiêu hết năm ngàn hai trăm lạng bạc, tức là năm trăm hai mươi lạng vàng. Vì thế, kế hoạch tu sửa tượng Phật trong Đại Hùng bảo điện, vốn định mạ một lớp vàng, cuối cùng đành phải mua vàng lá về dát lên.

A Di Đà Phật…, tội lỗi, tội lỗi, Đức Phật ơi, thật không phải do tâm không thành, mà là lòng có thừa nhưng “lực” bất tòng tâm.

“Sư huynh?”

Thiên Minh ngẩn ra, sao nói được nửa câu lại thôi thế?

Thiên Kiến phương trượng nghiến răng, quay đầu nhìn Thiên Văn.

Thiên Văn hít một hơi, với tư cách là thủ tọa Đạt Ma viện, tiền bạc của Thiếu Lâm Tự đều do y quản lý.

“Sư huynh, hiện tại trong sổ sách chỉ còn lại một trăm tám mươi sáu lạng bạc, ba mươi quan tiền đồng. Mà còn bốn tháng nữa mới đến kỳ thu tiền tiếp theo, hiện nay Thiếu Lâm Tự mỗi tháng chi tiêu trung bình khoảng bốn mươi quan… Về phần dược liệu, nếu muốn luyện Huyết Khí Đan thì không đủ, cần phải bổ sung thêm.”

Hít…

Nói cách khác là số tiền còn lại không đủ?

Thiên Kiến phương trượng không khỏi cảm thấy da mặt giật giật, gan cũng đau nhói.

Thiên Minh ngẩn ra, cuối cùng cũng hiểu vì sao sư huynh nói được nửa chừng lại đột ngột dừng lại.

Lại hết tiền rồi!

Ngay lập tức, y nổi giận. Thiếu Lâm Tự cơ nghiệp lớn như vậy, mà lại chỉ còn lại chút tiền mọn này? Thiên Kiến sư huynh, huynh quản lý Thiếu Lâm Tự kiểu gì vậy?

“Sư huynh, tại sao Thiếu Lâm Tự chúng ta lại chỉ còn ít tiền thế này? Cơ nghiệp lớn như vậy, chỉ riêng ruộng đất đã có…”

Sắc mặt Thiên Kiến sa sầm, lập tức cắt lời: “Huyền Không, Huyền Trừng, Huyền Từ, Huyền Khổ, Huyền Nạn, Huyền Độ, Huyền Bi, Huyền Tịch, một năm qua, tám đứa chúng nó đã tiêu hết năm ngàn hai trăm lạng bạc.”

Hít~!?

Thiên Minh lập tức ngây người, năm ngàn hai trăm lạng, mà còn là bạc trắng?

Tuy y không có khái niệm gì nhiều về tiền bạc, nhưng cũng biết năm ngàn hai trăm lạng tuyệt đối không phải là con số nhỏ, không, phải nói là nhiều đến đáng sợ.

Thiên Kiến phương trượng thở dài, vẻ mặt u uất nói: “Đôi khi, có quá nhiều đệ tử thiên tài cũng chưa hẳn đã là chuyện tốt.”

Mấy người gần như gật đầu cùng lúc, đặc biệt là Thiên Văn hòa thượng, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Thật là, quá tốn kém.

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Thiên Minh có chút sốt ruột, thiên phú của Huyền Không không thể bỏ phí được, đây chính là trụ cột tương lai của Thiếu Lâm Tự.

Thiên Kiến đau đầu một lúc rồi nói: “Truyền cho nó công pháp khác đi, tạm thời dừng lại một chút…” Hết cách rồi, không cung ứng nổi. Cứ cho là bốn tháng tới chỉ uống nước lã, cũng không đủ tiền mua dược liệu cho nó thì biết làm sao? Ngươi bảo tự đi đào ư? Ngươi tưởng nhân sâm là cải trắng à, ở đâu cũng có? Thời buổi này môn phái nhiều như vậy, hễ có chút tuổi đời là đã bị đào sạch sẽ. Tại sao sâm núi Trường Bạch lại được ưa chuộng đến thế? Vì nơi đó người ít đất rộng, chứ không thì hàn sâm thực ra không phù hợp với một số loại đan dược cho lắm.

Thiên Minh hòa thượng hít một hơi, dù sao thì cũng không thể bột gột nên hồ, y suy nghĩ một lát rồi nói: “Truyền công pháp gì?”

Thiên Kiến trợn mắt, còn phải hỏi sao, Thiếu Lâm Tự có bao nhiêu tuyệt kỹ, cứ tùy tiện truyền cho một môn là được…

Hít…!

Chết tiệt, vậy mà lại thật sự không dễ truyền.

A La Hán thần công còn luyện thành được, thiên phú dĩ nhiên không cần bàn cãi. Phải biết rằng A La Hán kim thân vốn có khả năng thích ứng cực mạnh, một khi đã có thành tựu, học các loại võ công khác sẽ rất nhanh, những môn đơn giản có khi vài ngày đã học xong, còn những môn cao cấp hơn, lại phải tốn tiền.

Vốn A La Hán thần công đã là một kẻ ngốn tiền rồi, lại thêm nữa, thì thật sự đau đầu. Thu nhập cả năm còn không đủ cho mấy đứa chúng nó tu luyện.

“Truyền một môn chỉ pháp đi. Chỉ pháp không tu nội lực, sau này cần phối hợp với nội lực cao thâm mới có thể thi triển, vừa hay.”

Thiên Minh suy nghĩ, lập tức hiểu ý đối phương. Chỉ pháp không giống những môn khác, chỉ cần nắm vững là được, sau này tu hành còn phải xem nội lực của bản thân. Hơn nữa, Huyền Không nhập môn hơn ba năm, “công” tu không tệ, ngay cả Huyền Trừng cũng không bằng, nhưng phương diện “võ” lại thiếu sót rất lớn, đừng nói là Huyền Trừng, ngay cả Huyền Độ yếu nhất cũng không bì kịp. Y bèn gật đầu nói: “Ta hiểu rồi.”

________________________________________

Thiên Minh hòa thượng đã trở về.

Y liếc nhìn Lý Tố, khẽ thở dài, A La Hán thần công à… Mấy trăm năm mới có một người như vậy, nếu có thể, y thật sự muốn được chứng kiến nó tu luyện đến cảnh giới đại thành trong quãng đời còn lại của mình. Tiếc thay, tiếc thay, thật không ngờ, khó khăn lắm mới có người lĩnh ngộ được, kết quả lại không phải vì đối phương ngộ tính không đủ, mà là vì Thiếu Lâm Tự hết tiền.