Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Đừng lo, lần này mẹ có chuẩn bị đầy đủ, con ôn tập cho tốt, thi cho tốt, chú sẽ giúp con bên trong hệ thống, lần này đảm bảo được ... Tiểu Phàm, lần trước thi không tốt, không nên có gánh nặng, thi cử bây giờ mức độ nào đó không công bằng, mẹ lần trước va vấp nên rút kinh nghiệm rồi, lần này mẹ nhất định để con mặc áo quan ăn lương nhà nước, con có nơi có chốn, mẹ cũng yên tâm.
Mai Vũ Vận khí định thần nhàn, xem ra đã nắm chắc trong tay:
- Vậy .. Vậy thì được.
Giản Phàm chỉ đành đồng ý:
- Vậy thứ bảy con lên Đại Nguyên, có việc.
- Thứ bảy đã đi? Tiệc mừng công vào thứ hai cơ mà.
- Hả?
Lần này Giản Phàm sợ không nói lên lời nữa, nhìn mẹ không sao tin nổi:
- Mẹ, đến cả chuyện này mẹ cũng biết, con thấy không cần thi nữa đâu, con đi làm cảnh sát luôn cho rồi.
Mai Vũ Vận không nhịn được cười:
- Xì, có thế mà cũng đòi qua mặt được mẹ sao, lại muốn đi tìm Hương Hương chứ gì?
Giản Phàm cười hì hì ngượng ngập vì bị mẹ nói trúng tim đen, chẳng có chuyện gì dấu được đôi mắt sáng như đuốc của mẹ.
Mai Vũ Vận thì lại thở dài, nắm tay con trai vỗ nhè nhẹ:
- Nói tới chuyện này mẹ cũng muốn nói với con, con người sống phải có lý tưởng lớn một chút, nhưng sống thì phải thực tế một chút. Mẹ không biết quan hệ hai đứa đã tới mức nào, nhưng chênh lệch hiện thực không thể không nghĩ. Hương Hương từ nhỏ đã nổi trội hơn con, nó thi đỗ vào trường trọng điểm tỉnh, tốt nghiệp vào công ty lớn, mẹ nghe cha con bé nói là được tuyển làm nhân viên chính thức rồi, lương tháng ít nhất là bốn năm nghìn. Con thì tới giờ vẫn ăn của cha mẹ, mặc của cha mẹ, có bì được với người ta không? Tương lai lấy cái gì nuôi người ta? Cho dù Hương Hương không chê con, nhưng cả đời con sẽ thấp hơn nó một cái đầu. Mẹ thấy hai đứa! Khó.
Một chữ khó nói hết huyền cơ, môn đăng hộ đối là cái đạo lý lâu đời, không phải nói chơi.
- Mẹ, con cũng đâu phải là ăn không ngồi rồi, con có làm việc mà.
Giản Phàm muốn di chuyển đề tài:
- Không có cái quán của cha con, con làm ở đâu? Còn chẳng phải là sống dựa vào cha, so được với người ta không? Tiểu Phàm!
Mai Vũ Vận mắt đầy thương hại, vuốt tóc con:
- Con người lên tới vị trí cao, tâm khí cao lên, đặc biệt là con gái thời nay, đứa nào chẳng tự cho mình là tiên nữ chín tầng trời, đòi hỏi không thực tế ... Đừng nghĩ quá nhiều về chuyện này, thi cho tốt, thực sự vào được cục công an, có công việc chính thức, ở huyện Ô Long này nhà ta cũng không kém, kiếm cô gái nào mà không được? Không cần gấp, mẹ sẽ để ý giáo viên mới tuyền cho con, tin vào mắt mẹ, tuyệt đối hơn con.
Ở huyện Ô Long, ở Nhất Trung, Mai Vũ Vận có đủ lòng tin, nhưng lần này nói với thành phần an ủi là chính.
- Mẹ ... Mẹ làm giáo viên giáo huấn con hai mấy năm, con lại cưới một giáo viên, giáo huấn con hai mấy năm nữa à? Tới lúc đó, mẹ với vợ con cùng giáo huấn con, thế thì đời con bi kịch rồi. Dù không cưới Hương Hương, đánh chết con cũng không kiếm người yêu giáo viên. Cha con ... là vết xe đổ.
Giản Phàm mấp máy môi lấy hết can đảm nói ra ví dụ thực tế nhất, tức thì làm mẹ giận tới bến sắc.
Mai Vũ Vận hít thật sâu vẫn không nén được lửa giận xuống, mắt mở lớn sắp nổi giận tới nơi thì một hồi chuông dài, thế là trường học xôn xao, tan học rồi, không tiện phát tác nữa, phẩy tay:
- Mau biến mất khỏi mắt mẹ, không thèm giận con, tối về xử lý.
Giản Phàm như được đại xá, co chân chạy ngay, tới cửa lại thỏ đầu vào, nhe răng cười gọi:
- Mẹ ơi.
Mai Vũ Vận thấy con nhìn mình đầy kỳ vọng, hiếu ý nói:
- Còn một tiết tự học nữa.
- Con đợi mẹ ở ngoài, hôm nay con nấu canh ba ba đấy ... con đợi mẹ.
Giản Phàm nói xong, biến mất:
Mai Vũ Vận còn đang giận nghe vậy ngẩn ra, một lúc sau cười hạnh phúc ... Sinh một đứa con như thế, dù nó không thành tài được, dù phải lo cho nó cả đời cũng là hạnh phúc của người làm cha mẹ.
Đã quá quen bị mẹ an bài cuộc sống rồi, Giản Phàm cũng chẳng thấy gì, dù sao bảo đi làm thì đi làm, bảo đi thi thì đi đi, thi không tốt đừng trách ...
Có điều chuyện ở đồn công an cuối cùng vẫn có kết quả tốt, tuy chẳng kiếm được lợi lộc gì, nhưng cũng không có hại, mà nói không chừng còn tác động tới tuyển dụng sau này! Đương nhiên là tác động tốt ... Có chuyện tốt là mẹ mềm lòng, nói chuyện lên tỉnh chơi, mẹ cũng không phản đối, là bằng với cho phép rồi. Qua đồn công an một chuyến, nhưng không gặp chú, vị đồn trưởng này bận lắm, một năm bốn mùa sáng thường uống tới tìm không ra cửa đơn vị, tối uống không tìm ra cửa nhà, thôi không nói nữa, gọi điện sau là được, bớt gặp rồi lại bị mắng như con.
Trang phục lên tỉnh bày ra, quần jean màu xanh chàm đã giặt tới bạc phếch, cái áo T-shirt Pierre Cardin, mua ở trên trang taobao, mặc hai năm rồi, có điều là Hương Hương mua. Tuy không đắt nhưng quý, ngay Giản Phàm cũng thấy nhãn quang Hương Hương không tệ, mình mặc vào rất đẹp trai.
Đúng rồi, còn tiền nữa, thẻ ngân hàng có 3000, dưới đệm nhét đống tiền lẻ, đếm qua không ngờ hơn một nghìn, đút vào mông dầy cợm, sướng tới lăn lộn trên giường. Không ngờ đã tích trữ được nhiều đạn như thế, khi đó thuê phòng khách sạn rồi happy ...
À phải, lần này đi chơi vài ngày hẵng về, bớt trong nhà cằn nhằn không ngớt.
Cuối cùng cũng sống tới thứ bảy, vừa sáng sớm, Phí Béo tâm tình cực tốt lái xe của cục giao thông tới tìm Giản Phàm, hai đứa hăm hở thẳng đường lên tỉnh.
Huyện Ô Long là huyện xa nhất trong một khu bốn huyện dưới tỉnh thành Đại Nguyên, huyện thành cách gần 200km, con đường này với Giản Phàm, Phí Sĩ Thanh mà nói vô cùng quen thuộc, bốn năm đại học, đi học, về nhà, đều là qua con đường này.
Mặt trời mùa hè từ ấm áp chuyển dần sang nóng nực, ở trong địa phận huyện Ô Long thì chẳng lo, hai bên đường quốc lộ những cây bạch dương chọc trời tạo thành mái che thiên nhiên.
Lái xe là tài xế của cục trưởng Phí, một thanh niên chất phác, đã hình thành thói quen tốt đẹp phục vụ n gười nhà lãnh đạo, hoàn toàn là một thái cực so với Phí công tử, một thì tiếc chữ như vàng, một thì lải nhải luôn mồm.
Đoán chừng nín nhịn ở huyện Ô Long quá lâu rồi, từ khi lên xe là Phí Béo thao thao bất tuyệt hồi tưởng ký ức về tỉnh thành, nói tới mấy nữ sinh có vài phần tư sắc năm nào, khi đó cứ tới cuối tuần là oanh oanh yến yến, bất chấp ánh mắt đói khát từ KTX nam, ưỡn ẹo làm dáng chui vào các loại xe, cũng không biết là đi làm vợ bé hay chính phòng.
Nói tới anh em trong khoa sau khi tốt nghiệp quá nửa không xin được việc làm, nhớ tới ngày tốt nghiệp tạm biệt cảm khái không thôi, không biết những người ở lại có hi vọng mới hay là vẫn lang thang vô vọng. Nói tới học tỷ học muội mà hai người từng thích, từng ảo tưởng, hoặc là từng có tư tình, bây giờ nhớ lại, chẳng biết là si tình khó quên hay là tuổi trẻ xốc nổi.
Thương cảm nhất là tốt nghiệp xong mấy chục bạn bè tan đàn xẻ nghé, trời nam đất bắc không biết ngày tháng năm nào mới có thể tụ hội lại. Hưng phấn nhất là sắp gặp Lão Đại, Lão Tam cùng phòng, hai người dự mưu, phải xẻo một trận.
Chuyện cũ năm xưa, đa phần bùi ngùi. Mới có một năm đã thế, nếu là mười năm, chắc thành người qua đường.