Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trải qua một đêm kinh tâm động phách, sắc trời đã dần chuyển sáng, mặt trời từ từ nhô lên từ đường chân trời.
Một bóng người bước đi vội vã xuyên qua rừng cây, thỉnh thoảng quay đầu nhìn dáo dác, dường như đang lo lắng chột dạ điều gì.
Cho đến khi xuyên qua khu rừng rậm, bóng người này thở phào nhẹ nhõm, đang định tiếp tục lên đường, đột nhiên một giọng nói truyền đến.
“Tôn huynh, sáng sớm thế này, sao không chào hỏi một tiếng đã đi, ta còn chưa tiễn ngươi mà.”
Tô Kiệt tựa nghiêng vào một cây cổ thụ, cười như không cười nhìn bóng người đó.
Người này không ai khác, chính là đồng đội của Tô Kiệt, Tôn Chí Hải.
Bị Tô Kiệt đột nhiên xuất hiện làm cho giật mình, Tôn Chí Hải không biết mình để lộ sơ hở ở đâu, căng thẳng nói: “Tô huynh, ta không phải…”
“Không phải cái gì, không phải là muốn đi mật báo với Mạnh Đông Các, sau đó bán đứng chúng ta, để kiếm một cơ hội gia nhập đội ngũ của đối phương sao!”
Tô Kiệt kéo kéo ống tay áo, từng mảng lớn Âm Hỏa Huyết Phong và Ngân Sí Kim Tuyến Thiền vo ve bay ra.
Thấy Tô Kiệt động thủ thật, sắc mặt Tôn Chí Hải đột biến, biết đã bị người ta nhìn thấu, phá miệng mắng to: “Ngươi là đồ ngốc sao? Nhân thủ của chúng ta ít như vậy, cho dù dẫn được Dị Quỷ tới, đến lúc đó chẳng phải vẫn phải hỏa tấu với số nhân thủ còn lại của Mạnh Đông Các sao, chúng ta một già một tàn phế, dựa vào một mình ngươi lấy cái gì đánh lại người ta? Cách làm của ta mới là hành động sáng suốt, muốn giữ mạng ta có lỗi gì?”
“Ngươi không có lỗi, lỗi là ở chỗ, ngươi quá yếu.”
Tô Kiệt vung tay lớn, Âm Hỏa Huyết Phong chiếm cứ trên bầu trời vểnh đuôi lên, từng tia lửa phun bắn xuống.
Tôn Chí Hải thò tay vào ngực móc ra, một tấm Kim Toàn Phù được sử dụng.
Không khí khẽ chấn động, những tia lửa bắn tới đều bị làm chệch hướng sang hai bên, thiêu rụi thành hai dải đất trắng hẹp dài mười mấy mét.
Theo sát sau tia lửa, là vài con Ngân Sí Kim Tuyến Thiền bay với tốc độ cận âm.
Loại cổ trùng nhỏ này tấn công bằng nhục thân, sẽ không bị làm chệch hướng.
Vào thời khắc quan trọng, một con thằn lằn màu xanh lục bò ra từ ngực Tôn Chí Hải, phun ra một luồng khói độc màu xanh lục đậm, đây là bản mệnh cổ trùng của hắn.
Đáng tiếc, những khói độc này đối với Ngân Sí Kim Tuyến Thiền căn bản vô dụng.
Vài tia sáng vàng bạc dễ dàng vòng qua khói độc trước mặt, từ phía sau bay vút chém tới, xuyên thủng bả vai, ngực, đùi của Tôn Chí Hải thành những lỗ máu to bằng quả bóng bàn, trước sau thông suốt.
Tôn Chí Hải kêu thảm thiết ngã xuống đất, không dám tin nhìn Tô Kiệt:
“Ngươi chẳng qua cũng giống ta là Uẩn Linh Cảnh tầng ba, sao có thể ngự sử nhiều cổ trùng như vậy.”
Tô Kiệt nhận được linh lực phản bộ từ Thiên Thủ Ngô Công, linh lực hùng hậu hơn đệ tử bình thường, số lượng cổ trùng có thể khống chế sẽ nhiều hơn không ít.
“Đã nói rồi, là ngươi quá yếu, ngươi thường xuyên dùng máu nuôi dưỡng bản mệnh cổ trùng, linh lực bản thân thiếu hụt nghiêm trọng, ngoại trừ bản mệnh cổ trùng ngay cả cổ trùng khác cũng không bồi dưỡng, căn bản không tính là một cổ sư hợp tư cách.”
Tô Kiệt lắc đầu, bước lên phía trước, kiểm tra đồ vật trên người Tôn Chí Hải, đáng tiếc không phát hiện ra thứ gì có giá trị.
Hắn nghèo hơn Tô Kiệt nhiều, tấm Kim Toàn Phù kia ước chừng chính là toàn bộ gia tài của hắn.
“Chậc, ngươi thế này cũng quá nghèo rồi, Kim Toàn Phù duy nhất có giá trị còn bị dùng mất, chỉ còn lại phần thêm bữa cho Tiểu Thiên nhà ta.”
Cảm thán một tiếng, Tô Kiệt chỉ có thể tiếc nuối thu tay, ném con thằn lằn xanh lục trên mặt đất cho Thiên Thủ Ngô Công thưởng thức.
Vừa rồi không xuất một phần lực nào, bây giờ ăn cổ trùng nhà người khác lại vô cùng đắc ý.
Lớp vỏ của Thiên Thủ Ngô Công đen nhánh bóng loáng, nó vốn dĩ ở Lam Tinh ăn uống no say đến mức sắp thăng cấp.
Hôm nay lại được Tô Kiệt lục tục cho ăn không ít cổ trùng, có thể thấy được thời gian thăng cấp nhị luyện chỉ trong vài ngày tới rồi.
Bản mệnh cổ trùng bị ăn, dưới sự tương liên tâm huyết, linh lực trong cơ thể Tôn Chí Hải hỗn loạn sụp đổ, ánh mắt sợ hãi, miệng nôn ra máu không ngừng cầu xin tha thứ: “Tô huynh, ta bằng lòng cùng các ngươi đối kháng Mạnh Đông Các, ta biết lỗi rồi, thực sự biết lỗi rồi.”
“Xin lỗi, ngươi đã không còn giá trị nữa rồi.”
Tô Kiệt đứng dậy, bàn tay khẽ ấn xuống.
Hàng chục con Âm Hỏa Huyết Phong vỗ cánh bay tới, trong tiếng gào thét thảm thiết tuyệt vọng của Tôn Chí Hải, từng tia lửa nhấn chìm hắn, châm ngòi thành một ngọn đuốc hình người.
Vài phút sau, hiện trường chỉ còn lại một đống than đen.
Gió thổi qua, cặn than đen bị thổi bay lả tả, rải rác khắp trời đất, rất nhanh đã không còn tung tích.
Nhà gỗ đỉnh Bắc, Tô Kiệt đẩy cửa bước vào.
Cố Ngụy Niên đã trở về, thấy vậy nói: “Tô huynh, sự việc đã làm xong rồi, ta lấy cớ qua thỉnh giáo phương pháp đối kháng Dị Quỷ, nhân cơ hội đem Long Đảm Thảo chôn xung quanh nhà gỗ của nhóm Mạnh Đông Các.”
“Rất tốt, hiện tại thứ chúng ta cần chính là thời gian, chờ đợi Dị Quỷ đến, hy vọng vận khí của chúng ta sẽ không quá tệ.”
Tô Kiệt khẽ vuốt cằm, hắn đã sớm biết hành động của Cố Ngụy Niên, dù sao bướm đêm vẫn luôn giám sát.
“Sự việc đã giải quyết xong chưa?”
Lúc này Trần Vân đang ngồi một bên gian nan mở miệng, có thể thấy nàng đang cố nhịn sự đau đớn của cơ thể.
“Đã xử lý xong, mầm tai họa ngầm cuối cùng đã bị tiêu trừ.”
“Vậy là tốt rồi, như vậy chúng ta sẽ không còn cố kỵ gì nữa.”
Cuộc đối thoại của Tô Kiệt và Trần Vân khiến Cố Ngụy Niên nghe mà vẻ mặt khó hiểu, qua một lúc lâu mới hỏi: “Tôn huynh, sao không thấy bóng dáng Tôn huynh đâu.”
Tô Kiệt cười cười, nói: “Ngươi nói Tôn huynh à, hắn hiện tại hẳn là đang đích thân bón phân cho cỏ dại rồi, Cố lão ca ngươi muốn tìm thì ta có thể dẫn ngươi đi, nói không chừng còn có thể tìm thấy một chút dấu vết.”
“Không không không, không cần đâu.”
Giọng Cố Ngụy Niên run rẩy, đã hiểu ra vấn đề.
Tô Kiệt vỗ vỗ vai Cố Ngụy Niên, nói: “Có một số người không cùng một đường với chúng ta, ngược lại còn muốn đâm dao sau lưng huynh đệ, vậy thì chỉ có thể mời đối phương đi chết trước một bước rồi. Cố lão ca không cần căng thẳng, người một nhà thực sự, ta sẽ không tàn nhẫn vô tình như vậy đâu.”
“Ta đương nhiên là người một nhà, những việc ngươi dặn dò ta đều làm theo răm rắp không sai một ly.”
Trong lòng Cố Ngụy Niên thấp thỏm bất an, mồ hôi hai bên thái dương đều chảy xuống rồi.
Lão làm sao cũng không ngờ tới, tiểu tử trẻ tuổi Tô Kiệt thoạt nhìn vô hại này, mới là kẻ tàn nhẫn nhất trong số mọi người.
Thủ đoạn đối phó kẻ địch thì không nói làm gì, đối phó với người nhà mình cũng dứt khoát lưu loát, vượt quá sức tưởng tượng của lão.
“Xem ra Cố lão ca đã hiểu lầm ta rồi a! Thôi bỏ đi bỏ đi, Cố lão ca ngươi chỉ cần nhớ kỹ một chuyện, ta Tô Kiệt… là một người tốt.”
Tô Kiệt làm ra vẻ nghiêm túc nhấn mạnh một chút, mặc dù hắn giết người, phóng hỏa, hủy thi diệt tích, nhưng hắn là một người tốt.
Cố Ngụy Niên: “…”
Lão thực sự chưa từng thấy loại người tốt nào như Tô Kiệt, nhất thời không biết nói gì.
Lão từng nghi ngờ Tô Kiệt có phải là một ma tu hợp tư cách hay không, hiện nay xem ra, không còn ai thích hợp với thân phận ma tu hơn hắn nữa.
“Ta tin ngươi, ngươi là một người tốt tày trời.”
Trần Vân ở một bên ngược lại trịnh trọng gật đầu, bày tỏ sự khẳng định trịnh trọng đối với lời nói của Tô Kiệt.
Đối với Trần Vân mà nói, Tô Kiệt chịu báo thù cho nàng, đó chính là người tốt.
Còn về thủ đoạn có quá đáng hay không, những cái đó đều không thành vấn đề.
“Mấy ngày nay, Cố lão ca ngươi phụ trách tuần tra xung quanh nơi đóng quân của chúng ta, Trần Vân ngươi cứ tĩnh dưỡng cho tốt, tranh thủ khôi phục thêm chút chiến lực. Bên Mạnh Đông Các ta sẽ toàn quyền theo dõi, có động tĩnh ta sẽ lập tức thông báo cho các ngươi.”
Sau khi đùa giỡn xong, Tô Kiệt truyền đạt sự sắp xếp cuối cùng.
Hiện nay vạn sự câu bị, chỉ khiếm đông phong, chỉ xem Dị Quỷ có nể mặt hay không thôi.