Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Mạn Đức Liên Hợp Quân sáng nay đã tấn công trụ sở công ty chúng ta, còn nổ súng làm bị thương một nhân viên. Lữ Ôn Ba tướng quân của Mạn Đức Liên Hợp Quân còn tuyên bố bắt anh... bắt anh phải tới doanh trại gặp hắn." Liễu Dĩnh Dĩnh nhanh chóng thuật lại những chuyện đã xảy ra tại công ty Jieke. Từ giọng điệu dồn dập không khó để nhận ra sự lo lắng của cô. Kinh doanh ở Mạn Đức Thành hơn một tháng, ai mà chưa từng nghe qua hung danh của Mạn Đức Liên Hợp Quân và Lữ Ôn Ba.

"Bắt tôi tới gặp hắn, thú vị đấy." Nghe xong lời kể của Liễu Dĩnh Dĩnh, Tô Kiệt tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

"Tô Kiệt, tên quân phiệt đó định cướp đoạt sản nghiệp của chúng ta, xem chừng bọn chúng sẽ không dừng tay đâu." Thấy Tô Kiệt vẫn còn cười, Liễu Dĩnh Dĩnh tưởng Tô Kiệt không hiểu mức độ nghiêm trọng của sự việc.

"Tôi biết." Tô Kiệt gật đầu, thản nhiên nói: "Dù sao chúng ta cũng đã chạm đến lợi ích của bọn chúng, có phản ứng như vậy tôi chẳng thấy lạ chút nào."

"Lữ Ôn Ba... Tô ông chủ, Lữ Ôn Ba tìm anh gây phiền phức rồi sao." Lúc này Miêu Luân đứng bên cạnh vì ở gần nên cũng nghe thấy lời Liễu Dĩnh Dĩnh, ánh mắt trở nên hung dữ.

Tô Kiệt nhìn đối phương, nói: "Cậu có thù với hắn?"

"Không chỉ mình tôi, rất nhiều người đều có thù với hắn. Thuốc phiện hắn trồng đã hại biết bao nhiêu người, công ty lương thực trong thành cũng là hắn quyết định, hàng năm đều bán phân bón và thuốc trừ sâu giá cao, giá thu mua lương thực thì ép xuống mức chết người, khiến chúng tôi quanh năm suốt tháng không kiếm nổi tiền, có khi còn phải bù lỗ." Miêu Luân nghiến răng, đối với dân làng xung quanh hô lớn: "Mọi người, công ty Jieke sắp bị tên khốn Lữ Ôn Ba đó hủy hoại rồi, chúng ta tuyệt đối không thể ngồi yên nhìn được."

"Cái gì, định hủy hoại công ty Jieke sao? Không được, tuyệt đối không được."

"Chúng ta còn phải bán trùng, không thể để tên khốn đó làm hỏng chuyện tốt được!"

"Nhưng đó là Lữ Ôn Ba, trong tay có quân đội, chúng ta có thể làm gì đây?"

Lời này vừa thốt ra, không ít dân làng xung quanh đồng thanh hưởng ứng, tất nhiên cũng có một số người sợ hãi, cúi đầu không dám lên tiếng, hoặc lẳng lặng trốn về nhà.

"Thấy chưa, lòng người có thể dùng được đấy!" Tô Kiệt mỉm cười với Liễu Dĩnh Dĩnh. Những dân làng này có lẽ chỉ vì lời hứa của công ty Jieke, vì sự cải thiện cuộc sống do hợp đồng thu mua trùng dài hạn mang lại. Nhưng có thể đứng ra vào lúc này đã chứng minh được vị thế của công ty Jieke trong lòng bọn họ, sẵn sàng góp sức vì nó, Tô Kiệt đã cảm thấy rất an ủi rồi.

"Tấm lòng của mọi người tôi đều đã thấy rồi. Ai có ý định có thể gia nhập An Bảo Bộ mới thành lập của công ty Jieke chúng ta, bảo vệ công ty Jieke không bị các phần tử bất hợp pháp xâm hại." Tô Kiệt thấy dư luận như vậy liền lên tiếng tuyên bố tin tức.

"An Bảo Bộ, bây giờ có thể đăng ký gia nhập luôn không?" Người lên tiếng vẫn là Miêu Luân, sự ủng hộ của anh ta dành cho công ty Jieke là chân thành. Không có công ty Jieke, hiện tại mẹ anh ta vẫn còn nằm liệt giường, em gái cũng không thể đi học, vì vậy anh ta là người không muốn thấy công ty Jieke bị phá hoại nhất. Có không ít dân làng cũng cùng cảnh ngộ với Miêu Luân, công ty Jieke đã mang lại cho bọn họ một cuộc sống hoàn toàn mới, vì vậy lần lượt lên tiếng phụ họa.

"Dĩnh Dĩnh, đi sắp xếp nhân thủ chuẩn bị đăng ký, ai báo danh thì ghi lại hết." Tô Kiệt dặn dò một câu, sau đó bước lên một bục cao, nhìn quanh bốn phía, mở miệng nói: "Hãy nghĩ xem mảnh đất này đã mang lại cho các bạn những gì, ngoài nghèo đói và hỗn loạn. Những kẻ thống trị ở đây chỉ cần các bạn làm một cỗ máy cày cấy ngoan ngoãn, bán mồ hôi xương máu vì sự vinh hoa phú quý của bọn chúng. Nay thấy công ty Jieke dẫn dắt các bạn làm giàu, bọn chúng cuống cuồng rồi, sợ hãi rồi, sợ hãi các bạn không còn nghe theo mệnh lệnh của bọn chúng, không còn ngoan ngoãn kiếm tiền cho bọn chúng nữa."

Tô Kiệt chậm rãi giơ tay phải lên, giọng nói bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sức mê hoặc. "Trước đây lương của các bạn là bao nhiêu? Mỗi tháng ba bốn trăm Hoa Nguyên, sống cảnh bữa đói bữa no, bao nhiêu người ốm đau không có tiền chữa, con cái không biết chữ, nhà đất thì cũ nát xập xệ. Hãy nhìn lại bây giờ, sau khi công ty Jieke chúng tôi tới, đã sửa đường cho làng, xây trường tiểu học, khiến thu nhập của các bạn tăng lên gấp mấy lần, tuần trước còn miễn phí tìm bác sĩ xuống nông thôn khám chữa bệnh cho dân làng."

Giọng Tô Kiệt dần trở nên quyết liệt, tình cảm chân thành trong ánh mắt khiến không ít dân làng hồi tưởng lại quá khứ, càng thêm cảm nhận được cái tốt của công ty Jieke. "Tôi là một người Hoa, tới Mạn Đức Thành không lâu, nhưng tôi cũng đã nghe qua danh tiếng của Lữ Ôn Ba. Tên quân phiệt này lũng đoạn giao thông và điện lực ở đây, kinh doanh khai thác mỏ bất hợp pháp, cờ bạc, nhà thổ, thuốc phiện... sự nghèo khổ của các bạn đều là do hắn mang lại. Mà công ty Jieke dẫn dắt các bạn làm giàu tự nhiên trở thành cái gai trong mắt, cái gai trong thịt của đối phương. Có người sẽ hỏi, anh chỉ là một người Hoa, những chuyện này có liên quan gì tới anh? Tôi nói cho các bạn biết, chỉ vì tôi cũng từng chịu nghèo chịu khổ, cũng giống như các bạn đều từng chịu sự thống trị độc tài tàn bạo, tôi đồng cảm với các bạn, cho nên tôi không quản ngại dặm trường tới đây thành lập công ty Jieke, tất cả những gì tôi làm chính là để dẫn dắt mọi người thoát khỏi nghèo đói. Bây giờ có kẻ không muốn các bạn có cuộc sống tốt đẹp, muốn hủy hoại tất cả của các bạn, các bạn nói xem, chúng ta phải làm gì?"

Câu cuối cùng biến thành tiếng gầm lớn.

"Giết sạch bọn chúng!"

"Nếu đuổi công ty Jieke đi, chẳng lẽ chúng ta lại phải sống khổ cực như trước sao? Ai dám động vào công ty Jieke, tôi sẽ liều mạng với kẻ đó."

"Nhà tôi có năm đứa con, hiện tại có thể ăn no mặc ấm đều nhờ vào công ty Jieke, nếu công ty Jieke mất rồi, ai sẽ nuôi con tôi ăn học đây..."

Dân làng bị lời lẽ của Tô Kiệt kích động, lập tức đều trở nên hung hãn, giơ liềm và cuốc lên, thậm chí có người còn lấy súng săn tự chế từ trong nhà ra, tiếng hò hét vang lên không ngớt.

Liễu Dĩnh Dĩnh cơ thể run rẩy nhẹ, nhìn những dân làng bị kích động xung quanh, khuôn mặt của bọn họ thật xa lạ. Những đôi mắt đỏ ngầu, những khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ, đây là cảnh tượng cô chưa từng thấy bao giờ. Trần Diệu Quang hít một hơi lạnh, những chuyện trước đây chỉ thấy trong sách lịch sử, giờ đây dường như đang diễn ra ngay trước mắt ông, chỉ cảm thấy Tô Kiệt làm như vậy e rằng Mạn Đức Thành sắp dấy lên một cuộc đại loạn rồi.

Tô Kiệt nhìn thấy cảnh tượng hừng hực phía dưới, khóe miệng nở một nụ cười. Thiền Quốc vốn dĩ là một quốc gia nghèo nàn và hỗn loạn, nơi đây từ khi lập quốc đến nay chưa bao giờ kết thúc nội chiến, thỉnh thoảng lại nghe tin quân phiệt thanh trừng lẫn nhau. Một quốc gia như vậy là rất mong manh, đặc biệt là ở khu vực xung quanh Mạn Đức Thành, Lữ Ôn Ba nắm giữ hầu hết các ngành kinh doanh kiếm tiền, lại còn kinh doanh đủ loại nghề nghiệp bất hợp pháp, bóc lột những người nông dân nghèo khổ tại địa phương. Điều này cũng khiến mâu thuẫn giai cấp tại địa phương trở nên đặc biệt gay gắt, chỉ cần một mồi lửa là có thể kích nổ, mà công ty Jieke chính là chiếc chìa khóa then chốt để châm ngòi cho thùng thuốc súng này.

Con người ta mà! Chỉ cần đã trải qua những điều tốt đẹp, rồi phải quay lại cuộc sống nghèo nàn lạc hậu trước kia, sự chênh lệch này là không thể chấp nhận được. Đã trải qua sự thống trị của Lữ Ôn Ba và cuộc sống ưu việt do công ty Jieke mang lại, dưới sự so sánh đó, dân làng sẽ chọn ai là điều hiển nhiên.