Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Anh ta vừa vội vã tính tiền vừa run run gọi điện.
May mà hai người đang ở đối diện bệnh viện, khi chạy đến thì Hứa Lương Binh đã chờ sẵn ở sảnh rồi.
Lúc này cả người Lâm Khả San đã ướt đẫm mồ hôi. Bên tai cô ấy cứ văng vẳng lời nói của thầy bói, càng nghĩ càng sợ, nước mắt cứ thế tuôn rơi.
"Hoàng Trình, có phải em sẽ...”
"Đừng nghĩ linh tinh. Anh đã bảo Hứa Lương Binh sắp xếp khám ngay, em sẽ không sao đâu."
"Không, anh nghe em đã." Trên mặt Lâm Khả San đầy nước mắt: "Nếu lỡ chẳng may em có chuyện gì, xin anh hãy giữ lấy đứa bé!"
"Em nói gì ngu ngốc thế? Cứ yên tâm, không sao đâu. Chúng ta chỉ đi khám thôi, rất nhanh thôi mà!"
...

Sau một hồi kiểm tra, Hứa Lương Binh gọi riêng Hoàng Trình ra một góc, vẻ mặt nghiêm túc hỏi: "Hoàng Trình, chị dâu có bị bệnh tim à?"
Hoàng Trình gật đầu: "Nhưng trước khi chuẩn bị mang thai, bác sĩ đã bảo không có vấn đề gì rồi."
"Trời ạ! Hai người thật là..."
Hứa Lương Binh cũng chẳng biết nên nói gì cho phải. Anh ta cố thể hiểu nỗi lòng muốn có con của bạn mình, nhưng anh ta vừa mới biết Lâm Khả San bị suy tim độ ba, theo nguyên tắc là không thể mang thai.
Vì muốn có con, hai người này đúng là liều mạng thật!
Chẳng biết tên lang băm nào đã tư vấn bậy bạ khiến bọn họ dám liều lĩnh như vậy.
"Sao rồi anh bạn? Nếu không được thì...giữ mẹ đi."
"Bây giờ không phải chuyện giữ lại mẹ hay con... mà là..." Hứa Lương Binh trừng mắt nhìn bạn mình: "Tôi vừa liên hệ với chủ nhiệm Phạm khoa tim mạch. Ông ấy sẽ đến hội chẩn ngay. Dù kết quả thế nào, hôm nay cũng phải mổ. Còn về kết quả ra sao, tôi thực sự không thể cam đoan được điều gì. Anh nên chuẩn bị tâm lý thật tốt đi."
"Hả?" Hoàng Trình như bị sét đánh.
Sao lại thế này?
Nãy giờ vẫn bình thường, sao bỗng dưng lại phải chuẩn bị tâm lý?
Anh ta như từ chín tầng mây rơi xuống vực sâu băng giá, toàn thân lạnh run.
Sẽ không đâu, nhất định sẽ không sao đâu.
Anh ta tự an ủi mình hết lần này đến lần khác, nhưng nỗi bất an cứ như bóng tối hoàng hôn, dần dần ăn mòn nội tâm. Mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, đầu óc là một mảnh hỗn độn, cuối cùng anh ta ngồi bệt xuống ghế trên hành lang, toàn thân bất lực.

...
Mãi đến hơn một giờ sau, Hứa Lương Binh lại xuất hiện trước mặt anh ta, anh ta mới tỉnh táo lại.
"Sao rồi, lão Hứa?"
"Ký vào đây đi."
Ngoài các loại giấy miễn trừ trách nhiệm, giấy đồng ý...Hoàng Trình còn thấy một tờ giấy báo bệnh tình nguy kịch!
Thời khắc nhìn thấy hàng chữ ấy, Hoàng Trình suýt nữa đã ngã lăn ra đất.
Chưa mổ mà đã nguy kịch rồi?
Anh ta chỉ thấy lồng ngực mình đau buốt, như bị búa tạ giáng xuống, đến giọng nói cũng run lên: "Bạn học à...Anh...anh nói thật với tôi đi, chị dâu...”
Hứa Lương Binh vẫn chưa tháo khẩu trang xuống, chỉ nhẹ giọng nói: "Cứ ký đi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức."
Sau đó Hoàng Trình cũng chẳng biết mình đã ký tên như thế nào, chỉ biết rằng đầu óc anh ta là một vùng trống rỗng.
Nỗi sợ hãi và bất lực chưa từng có, đang điên cuồng xâm chiếm lấy anh ta.
Lỡ như thực sự có chuyện thì sao?
Nhìn Hứa Lương Binh vội vã bước vào phòng mổ, Hoàng Trình chỉ thấy hối hận vô cùng.
Sớm biết như thế, bọn họ cần gì đứa con này? Không có con thì không sống nổi sao?
Bây giờ đã thành ra thế này rồi, được cái gì chứ?
Hai bên gia đình vội vã chạy đến, vừa nghe tin Hoàng Trình đã nhận giấy báo bệnh tình nguy kịch, bố mẹ Lâm Khả San suýt thì ngất ngay tại chỗ.
Nhìn các cụ khóc lóc thảm thiết, lòng Hoàng Trình càng loạn hơn.
Nửa giờ sau, cửa phòng mổ lại mở. Lần này là một nữ y tá bước ra, cô ấy lại bảo Hoàng Trình mau ký giấy báo bệnh tình nguy kịch thêm lần nữa.
Mẹ Lâm Khả San vươn một tay níu lấy y tá: "Y tá ơi, con gái tôi thế nào rồi?"
"Các bác sĩ đang cố gắng." Y tá ném lại một câu đúng quy trình, sau đó nhanh chóng quay người bỏ đi.
"Con gái số khổ của tôi ơi...”
Nghe tiếng khóc của mẹ vợ, Hoàng Trình chỉ cảm thấy cả thế giới sắp sụp đổ đến nơi rồi. Giây phút ấy, anh ta đã nghĩ đến rất nhiều điều, đến cuối cùng còn nhớ đến anh chàng thầy bói ngồi xe lăn.
Mẹ con đều gặp họa!
Năm chữ ấy lúc này tựa như một con rắn độc, cứ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào anh ta, sẵn sàng tung một đòn chí mạng bất cứ lúc nào.
Không được, anh ta nhất định phải làm cái gì đó.
Hoàng Trình quyết định đi tìm anh chàng thầy bói ấy. Hắn đã nói, nếu thực sự gặp rắc rối thì có thể đến tìm hắn. Dù loại chuyện này rất khó tin, nhưng biết đâu...biết đâu hắn thực sự có cách?
Hơn nữa nếu cứ để anh ta ngồi đây chờ đợi trong hoảng loạn, anh ta thực sự cho rằng chưa đợi được kết quả mổ, chính mình sẽ nghẹn đến phát điên lên mất.
"Bố mẹ, hai người ở lại đây trông vợ con giúp con. Con đi một lát sẽ về."
"Đã đến lúc này rồi, con còn định đi đâu nữa?"
"Hai người đừng hỏi, con sẽ về ngay thôi."
Nói xong, mặc kệ bố mẹ gọi với theo, Hoàng Trình đã phóng xuống cầu thang, lái xe thẳng đến núi Vọng Tử.
Trên đường đi, anh ta liên tục thúc giục bản thân: “Nhanh lên, nhanh hơn nữa!”
Chẳng biết đã vượt bao nhiêu đèn đỏ, cuối cùng anh ta cũng đến chân núi Vọng Tử.

...

Dưới chân núi Vọng Tử, Vu Tuấn đã làm xong hai tấm bùa Bình An, giao dịch xong với ông chủ Trương, đang hơi buồn chán. Nhưng hắn còn chưa thể trở về, bèn mỉm cười chân thành với mấy cô gái đẹp đi qua.
"Chị đẹp, xem bói không?"
"Miễn phí đấy nhé!"
"Rất chuẩn đó!"
...

Kiểu giọng điệu như lừa gạt trẻ con này của hắn khiến mấy người đồng nghiệp xung quanh cũng thấy ngượng ngùng thay.
Thằng nhóc này, thể diện của nghề thầy bói đã bị hắn vứt hết đi rồi!
Cũng may dù cách mời chào có phần không đứng đắn, nhưng lần này hắn không nói những lời gây sốc hay mấy câu dễ ăn đòn kiểu như "sắp chết" nữa.
Có người vẫn lặng lẽ để ý thời gian.
Lúc này đã gần ba giờ chiều. Nếu người phụ nữ mang thai hồi sáng thực sự khó sinh và chồng cô ta chịu tin Vu Tuấn nói thì chắc anh ta cũng sắp đến nơi rồi.
Đang lúc người kia nghĩ như vậy, một bóng người đã lao đến rất nhanh, mặt mày tái nhợt, đầu đầy mồ hôi – chính là Hoàng Trình.
Thật sự đến rồi!
Nhìn dáng vẻ anh ta hẳn là đã xảy ra chuyện thật!
Mọi người đều chú ý đến Hoàng Trình, trong lòng đang có phần kinh ngạc lại thấy anh ta lao thẳng đến trước mặt Vu Tuấn.
"Tiên sinh, xin hãy cứu với!"
Vu Tuấn nhíu mày nhìn anh ta, cuối cùng cũng đến đây rồi, may mắn quá. Hắn lặng lẽ thở phào một hơi trong lòng. Ít nhất là đứa nhỏ vô tội kia hẳn là sẽ không gặp phải vấn đề gì, rất nhanh trên thế giới này sẽ có thêm một sinh mệnh nhỏ nhoi khỏe mạnh.
Hắn không nói gì thêm đã trực tiếp lấy từ trong túi ra hai tấm bùa Bình An – thứ hắn đã chuẩn bị từ trước.
"Anh mau cầm lấy hai tấm bùa Bình An này, nhất định phải đặt trên người vợ anh. Nó sẽ bảo vệ hai mẹ con bọn họ an toàn."
Hoàng Trình nhận lấy hai lá bùa, một luồng cảm giác mát lạnh truyền vào trong tay, như một gáo nước lạnh vừa bị dội thẳng vào đầu, khiến tâm trí hỗn loạn của anh ta nhanh chóng bình tĩnh lại.
Anh ta nhìn hoa văn trên lá bùa, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, như thể bên trong hai lá bùa kỳ lạ này đang ẩn chứa một thứ sức mạnh thần kỳ, khiến anh ta vô cùng yên tâm.
Thậm chí anh ta còn có một cảm giác mãnh liệt rằng, chỉ cần đặt hai lá bùa này lên người vợ mình, nó nhất định sẽ giúp hai mẹ con cô ấy vượt qua cơn nguy kịch lần này.
"Còn ngẩn ra đấy làm gì? Không mau đi đi?"
Hoàng Trình đang ngẩn ngơ thì bị câu nói của Vu Tuấn làm bừng tỉnh. Anh ta vội vàng nói: "Cảm ơn tiên sinh! Sau việc này, tôi nhất định sẽ đến tạ ơn!"
Vu Tuấn phẩy tay: "Tạ ơn thì không cần. Hai lá bùa, tổng cộng sáu nghìn tệ."
Hoàng Trình nhanh chóng hiểu ra.
Sáu nghìn tệ, so với mạng của vợ và con anh ta thì chẳng đáng là bao.
Chỉ cần có thể giúp bọn họ vượt qua nguy hiểm lần này, dù đối phương có đòi sáu vạn anh ta cũng sẵn sàng!
Ngay sau đó, sáu nghìn tệ đã được chuyển vào tài khoản ngân hàng của Vu Tuấn.
Nhận được tiền, Vu Tuấn lại lên tiếng thúc giục: "Đi đi, đừng để lỡ."
"Vâng, cảm ơn tiên sinh."
Hoàng Trình biết bây giờ không phải lúc nói nhiều, đã vội vàng lái xe chạy về phía bệnh viện.
Sau khi anh ta rời đi, ánh mắt mọi người nhìn Vu Tuấn đã thay đổi, ngoài đố kỵ thì chỉ còn ghen tị.
Nhìn người ta kìa: hôm qua đã nhẹ nhàng bỏ túi chín nghìn tệ, hôm nay lại dễ dàng kiếm thêm sáu nghìn. Từ lúc nào mà tiền lại dễ kiếm thế này?
Người so với người, quả nhiên tức chết người!