Hệ Thống Buộc Lầm Người, Diễn Viên Quần Chúng Bị Thúc Ép Đi Làm Nhân Vật Chính
Chương 39. Lại Gặp Nữ Thần Trong Mộng, Chỉ Là...
Còn về phía Long Đào, sau khi tách khỏi Đổng Gia Nguyên, hắn liền một mình đi về, bước chân nặng nề như đổ chì. Mớ bòng bong trong lòng càng gỡ càng rối.
Hai người chủ tớ cùng vào tiên môn, ở giới tu chân này cũng chẳng phải chuyện mới mẻ gì. Kẻ hầu thiên phú dị bẩm, đến sau vượt trước, tu vi vượt mặt chủ cũ là chuyện thường thấy. Thông thường mà nói, chỉ cần tình nghĩa ngày trước vẫn còn, đôi bên phần lớn đều có thể giữ gìn thể diện, thậm chí nâng đỡ lẫn nhau, tạo nên một giai thoại đẹp.
Ví như vị Thanh Dương Chân Nhân nổi danh trong tông môn, năm đó cũng giống như Nam Vũ Thần, lấy thân phận gia bộc nhập môn, kết quả thiên phú kinh người, cuối cùng lại kết làm đạo lữ với vị tiểu thư nhà chủ cùng nhập tông một đợt, cả hai cùng đạt thành Kim Đan, không biết khiến bao nhiêu người ghen tị.
Đương nhiên, đó là tình huống cực kỳ cá biệt. Phần lớn thời gian chẳng qua chỉ là miễn cưỡng duy trì tình cảm gật đầu chào hỏi xã giao. Giống như Nam Vũ Thần, năm đó là làm tiểu sai vặt thân cận đi theo đại tiểu thư nhà bọn họ cùng tới Cửu Hà Thiên Tông. Ai mà ngờ hắn lại là thiên linh căn vạn người có một, một bước lên mây trở thành thân truyền của chân nhân, còn vị từng là đại tiểu thư kia thì chỉ có thể dựa vào sự tiến cử của gia tộc, miễn cưỡng làm một ngoại môn đệ tử. Còn về quan hệ hiện tại của hai người? Nghe nói gần như chẳng khác nào người xa lạ. Đến cái tính tình ngây thơ hiền lành như Nam Vũ Thần còn có thể xa cách đến mức này, thì đủ hiểu năm đó hắn sống những ngày tháng thế nào ở nhà chủ.
Mà hôm nay, chậu máu chó này rốt cuộc cũng tưới thẳng thừng lên đầu Long Đào hắn.
Đây đã là lần thứ hai sau khi hắn nhận được cái hệ thống hố cha kia, cảm nhận rõ ràng bản thân đang bị cuốn vào một loại “kịch bản” đã định sẵn nào đó. Nhưng lần này, mang tới không phải sự tò mò, mà là nỗi băn khoăn cùng bất an sâu sắc.
Tầng quan hệ “chủ tớ” này, lúc này chẳng khác nào một thanh lợi kiếm treo lơ lửng trên đầu, mũi kiếm đung đưa lắc lư, hoàn toàn không biết nó sẽ rơi xuống lúc nào, lại mang tới hậu quả ra sao.
Dù cho nha đầu Tiểu Ảnh kia vẫn còn nhớ tình xưa, nhưng vị tân sư tôn của nàng... Chức Ảnh Chân Nhân... Mẹ kiếp... Long Đào vừa nghĩ tới cái tên này là da đầu tê dại. Nữ nhân kia lớn lên tuyệt mỹ khuynh thành thật đấy, nhưng danh tiếng trong tông môn cũng nổi như cồn về khoản sát phạt quyết đoán, tàn nhẫn dứt khoát! Vạn nhất nàng cảm thấy cái tên “chủ cũ” của đồ đệ bảo bối này chướng mắt, nhìn không thuận lòng, tiện tay một kiếm chém hắn... Chấp Pháp Đường phỏng chừng cũng chỉ mở một mắt nhắm một mắt, coi như không nhìn thấy.
Tuy nhiên, có lẽ vì đã được rèn giũa qua hai lần “nhiệm vụ sinh tử” của cái hệ thống rách nát kia, Long Đào phát hiện năng lực kháng áp lực của mình tăng lên rõ rệt. Sau cơn bực bội và hoảng loạn ban đầu, hắn lại nhanh chóng ép bản thân bình tĩnh trở lại.
Đến thì đến đi! Là phúc không phải họa, là họa tránh không khỏi!
Cùng lắm thì mất mặt thôi chứ gì! Chẳng lẽ còn mất mặt hơn việc bị hệ thống ép đi nhìn lén Kim Đan chân nhân tắm rửa sao?
Nghĩ mà xem, thiếu gia nhà người ta cắn răng còng lưng tu luyện năm năm trời, mới miễn cưỡng bò lên được Luyện Khí Cấp 5. Con nha đầu nhà mình vừa tới một cái là được hạt giống Nguyên Anh nhận làm thân truyền ngay, một bước lên trời... Sự tương phản này đủ để hắn “lưu danh sử sách” ở quê nhà Thanh Lâm Trấn rồi.
“Không được!” Long Đào bỗng nhiên đứng khựng lại, cắn răng thật mạnh, “Mất mặt thì chịu, nhưng cũng không thể mất sạch sành sanh được!”
Bất luận thế nào, nhất định phải đột phá lên Luyện Khí Cấp 6 trước khi gặp mặt Tiểu Ảnh!
Cho dù chỉ có thể vớt vát lại một chút xíu thể diện nhỏ nhoi, hắn cũng phải liều mạng đi giành lại!
Ý chí chiến đấu kỳ lạ này lại tạm thời đè bẹp nỗi sợ hãi đối với Chức Ảnh Chân Nhân. Hắn rảo bước nhanh hơn, gần như lao về viện lạc nhỏ của mình, trong đầu chỉ còn lại một ý niệm duy nhất:
Bế quan! Xung quan! Luyện Khí Cấp 6!
...
Tối hôm đó, trời vừa sập tối, Long Đào liền sớm lăn lên giường, cố gắng tích lũy từng chút tinh lực cho cuộc đột phá then chốt vào ngày mai. Hắn vốn tưởng chuyện kinh thiên động địa ban ngày sẽ khiến hắn trằn trọc khó ngủ, nào ngờ đầu vừa chạm gối, một cơn buồn ngủ nặng nề không thể cưỡng lại liền ập đến như thủy triều, trong chớp mắt nuốt chửng lấy hắn.
Khi ý thức khôi phục lại, hắn phát hiện mình lại một lần nữa lơ lửng giữa hư không mộng cảnh quen thuộc với ranh giới mơ hồ kia.
“Lại nữa à?” Ý niệm này vừa lóe lên, chính hắn cũng ngẩn người. Trong tiềm thức dường như có một giọng nói nhắc nhở hắn, trước đó quả thực từng có một giấc mơ tỉnh táo tương tự, chỉ là sau khi tỉnh dậy thì nội dung quên sạch sành sanh. Lúc này lại rơi vào cảnh giới này, ngược lại như chìa khóa tra đúng ổ khóa, “cạch” một tiếng, những mảnh vỡ ký ức vụn vặt ùa về trong lòng.
“Lần trước mình... mơ thấy ai ấy nhỉ?” Hắn ngơ ngác nhìn quanh trong cõi hư vô này, ánh mắt rất nhanh đã bị một bóng hình tuyệt đối không thể nhận lầm ở cách đó không xa giữ chặt lấy:
Minh Chúc Chân Nhân.
Đúng rồi! Lần trước mơ thấy cũng là nàng! Long Đào ơi là Long Đào, ngươi đúng là phung phí của trời! Giấc xuân mộng độ nét cao bản giới hạn mà ông trời ban cho, ngươi thế mà cũng quên được sao?!
Chưa đợi hắn ảo não xong, một luồng sức mạnh vô hình liền kéo giật hắn lại, nhẹ nhàng đung đưa tới trước mặt Minh Chúc Chân Nhân. Hắn còn chưa kịp mở miệng, vị thần nữ phong hoa tuyệt đại trong mộng liền vô cùng tự nhiên duỗi một bàn chân ngọc thon thả ra trước mắt hắn.
“Lần trước xoa bóp cũng tạm,” giọng nàng lười biếng, mang theo vẻ kiêu kỳ xem là lẽ đương nhiên, “Tiếp tục đi.”
A! Nhớ ra rồi! Trong đầu Long Đào lóe lên tia sáng — giấc mơ lần trước cũng kết thúc bằng việc xoa bóp chân cho chân nhân! Hóa ra cái giấc xuân mộng này còn chơi kiểu phim truyền hình nhiều tập à? Được thôi, dù sao cũng là trong giấc mơ của mình, việc gì phải giả vờ làm người chính nhân quân tử nữa? Hắn như nhận mệnh duỗi tay ra, quen tay quen việc bắt đầu “hầu hạ”.
“Haizz...”
Minh Chúc Chân Nhân bỗng nhiên thở dài một tiếng u uẩn, nỗi sầu muộn và sự lười biếng quấn quýt trong thanh âm kia mềm nhũn đến mức suýt làm Long Đào tan chảy tại chỗ. Hắn theo bản năng ngẩng đầu, lại phát hiện dung nhan ngày nhớ đêm mong trong mộng này rõ ràng đến kinh ngạc! Ngay cả nét ai oán nhàn nhạt bao phủ giữa đôi lông mày cũng nhìn thấy rõ mồn một, hoàn toàn chẳng giống sự mờ ảo méo mó của giấc mơ thông thường.
“Chân nhân... có tâm sự gì sao?” Hắn đánh bạo hỏi.
Chỉ thấy Minh Chúc Chân Nhân nhàn nhã vắt chéo chân, một tay chống cằm, dùng ánh mắt pha trộn giữa sự nũng nịu của thiếu nữ và vẻ kiêu ngạo của nữ vương mà cúi nhìn hắn. Kế đó, giọng nói thanh lãnh pha chút mềm mại kia liền vang lên:
“Chức Ảnh nàng ta... dường như nhận được một đồ đệ khá tốt nhỉ.”
Hả?
Long Đào nghe thấy lời này thì ngây người hồi lâu không phản ứng kịp. Ngay sau đó hắn mới bừng tỉnh đại ngộ, đúng là ngày nghĩ gì đêm mơ nấy thật! Ban ngày chẳng phải hắn vì chuyện Tiểu Ảnh được Chức Ảnh Chân Nhân nhận làm đồ đệ mà rối rắm nửa ngày sao? Không ngờ cảm xúc này lại phản hồi vào trong giấc mơ rồi! Nhưng mà... Làm ơn đi! Trong giấc xuân mộng hiếm có thế này mà lại diễn cái kịch bản hiện thực hướng bực này, cụt hứng quá đi mất!
“Chuyện này... Thu nhận đồ đệ thôi mà, cũng là chuyện thường tình...” Long Đào khô khốc đáp lời, cố gắng kéo chủ đề về đúng quỹ đạo.
“Không tốt! Chẳng tốt chút nào!” Minh Chúc Chân Nhân bỗng nhiên như con mèo bị giẫm phải đuôi, cao giọng lên, mang theo một vẻ ngang ngược chẳng nói lý lẽ, “Tại sao nàng ta lúc nào cũng thuận lợi thế chứ! Việc gì cũng như ý muốn!”
Lời phàn nàn bất thình lình tựa như tiểu cô nương ăn vạ này làm động tác trên tay Long Đào giật mình dừng lại, ngơ ngác nhìn cảnh tượng tuyệt đối không thể xảy ra ngoài hiện thực này.
“Đừng dừng lại! Xoa tiếp đi!” Chân nhân bất mãn dẫm dẫm bàn chân trong tay hắn.
“Ồ! Ồ! Vâng ạ!” Long Đào vội vàng ra sức bóp lại.
Dường như việc xoa bóp của hắn là một cái công tắc nào đó, Minh Chúc Chân Nhân lại mở máy hát, tiếp tục oán thán:
“Ưm...! Con nha đầu kia, vận khí lúc nào cũng tốt đến mức làm người ta tức chết! Nghĩ mà xem... cũng gần ba trăm năm rồi nhỉ! Năm đó sư huynh đưa nàng ta về tông môn, ta đã là Kim Đan trung kỳ rồi, nàng ta còn là một con nha đầu vắt mũi chưa sạch ngay cả cánh cửa Luyện Khí cũng chưa sờ tới cơ đấy! Kết quả thì sao? Sư huynh đã sớm tiên thệ, ta khổ cực thức khuya dậy sớm chịu đựng tới Kim Đan hậu kỳ, còn nàng ta thì sao?! Chưa tới ba trăm năm đã đuổi kịp rồi! Ngồi ngang hàng với ta luôn!”
Chỉ thấy Minh Chúc Chân Nhân với vẻ mặt đầy oán niệm chẳng biết từ đâu lôi ra một bầu rượu bằng bạch ngọc từ hư không, lại như một vị giang hồ hào kiệt, ngửa đầu “ực ực” uống liền mấy ngụm lớn, hoàn toàn phớt lờ vẻ mặt vỡ vụn tam quan của Long Đào bên cạnh. Nàng tiếp tục lớn tiếng lên án:
“Vốn dĩ tưởng rằng, ít nhất ở mảng thu nhận đồ đệ ta có thể đè đầu nàng ta một bậc! Cái dạo Mộc Chỉ và Thanh Nhã trước sau kết thành Kim Đan, ta đã được phen nở mày nở mặt ra trò! Ai mà ngờ... Hừ! Đại đồ đệ của nàng ta không lâu sau cũng Kim Đan rồi! Hai đứa còn lại nhìn qua cũng chẳng kém cỏi gì!”
Long Đào vừa nghe “ân oán tình thù” của cự đầu tiên giới này, ánh mắt vừa bất giác bị cảnh tuyệt mỹ đang lay động theo cảm xúc kích động của chủ nhân đằng trước thu hút. Đúng lúc này, bàn chân ngọc còn lại của Minh Chúc Chân Nhân bỗng nhiên nhấc lên, không nhẹ không nặng đạp hắn ngã nhào ra giữa hư không, kế đó, cả hai bàn chân thế mà đều giẫm lên người hắn, dường như coi hắn thành tấm thảm lót chân bằng thịt người, còn chưa hả giận mà nghiền nghiền mấy cái, như thể chỉ có làm vậy mới phát tiết được nỗi buồn bực trong lòng.
“Về sau ta khó khăn lắm mới nhận được Vũ Thần! Đứa trẻ đó thiên phú, tâm tính không chỗ nào chê được! Ta cứ ngỡ lần này rốt cuộc có thể vững vàng đè đầu nàng ta một bậc rồi chứ! Nhưng kết quả thì sao?! Nàng! Nàng ta sao lại may mắn đến thế chứ! Ra ngoài đi dạo bừa một vòng, thế mà cũng nhặt được một truyền nhân có thể kế thừa cái tuyệt học vô lý kia của nàng ta?! Hu hu...”
Long Đào bị giẫm dưới chân, đầu óc thành một mớ hỗn độn.
Đây... Đây thực sự là giấc mơ của mình sao? Minh Chúc Chân Nhân mà sâu thẳm trong lòng mình tưởng tượng ra... Sao lại có cái đức hạnh này chứ?! Hắn thậm chí bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng, có phải ban ngày chịu kích thích quá lớn dẫn đến tinh thần xuất hiện vấn đề rồi hay không, mới có thể mơ thấy một giấc mơ hoang đường kỳ quặc đến mức này!