Thanh Mộc Yêu Sâm nằm ở vùng giáp ranh giữa phạm vi thế lực của Cửu Hà Thiên Tông và Vũ Di Phái, cách cứ điểm tông môn của hai phái đều khá xa xôi. Cho dù tốc độ của vân chu “Liên Tinh” đã cực kỳ mau lẹ, vẫn phải tới lúc mặt trời ban mai ngày thứ hai vừa ló rạng mới tới được đích đến.

Vân chu còn chưa kịp giảm hẳn tốc độ, một đệ tử cưỡi linh thú biết bay đã nhảy vọt lên boong thuyền, gấp gáp hướng về phía Đoạn Nhạc Chân Nhân báo cáo tình hình:

“Chân nhân, người rốt cuộc cũng tới rồi! Vũ Di Phái lần này lại giành trước, phái hẳn ba vị Kim Đan tới đây, hai vị Chức Ảnh cùng Minh Chúc chân nhân đang tiến hành đối kháng thần thức với bọn chúng, nhưng hiện tại chúng ta... hơi rơi vào thế hạ phong.”

Trước những bí cảnh thế này, tu sĩ Kim Đan của các phái thông thường sẽ không trực tiếp ra tay giao phong, nhưng vì tranh giành tiên cơ cho đệ tử nhà mình, thường sẽ dùng uy áp thần thức để thăm dò, kiềm chế lẫn nhau. Lâu dần, việc này liền diễn biến thành một trận chiến công phòng thần thức mang tính thông lệ.

Đoạn Nhạc Chân Nhân tuy đã sớm chuẩn bị tâm lý, lại không ngờ đối phương vừa mở màn đã phái ra ba người. Theo kinh nghiệm trước đây, hai bên thông thường sẽ phái trước một đến hai Kim Đan thực lực hùng hậu tới trấn giữ trận địa, bảo vệ đệ tử, ngăn chặn những tán tu cùng thế lực nhỏ lẻ mưu toan đục nước béo cò, đợi sau khi Kim Đan lĩnh đội tới nơi mới hình thành thế cân bằng nhiều người đối đầu.

Lần này, Vũ Di Phái lại lười cả việc làm màu ngoài mặt. Tuy thủ đoạn hèn hạ của môn phái này từ lâu đã ai ai cũng biết, nhưng trơ trẽn không chút che giấu thế này quả thực vẫn nằm ngoài dự đoán.

Đoạn Nhạc Chân Nhân thầm sốt ruột trong lòng. Ông hiểu rất rõ Chức Ảnh Chân Nhân của bản tông tuy là thiên tài đỉnh phong, một bộ kiếm pháp thuộc tính thời quang giết chóc lăng lệ, nhưng vì tuổi đời còn quá trẻ, tu vi thần hồn hơi yếu, trong trường hợp không trực tiếp ra tay so chiêu mà hoàn toàn dựa vào thần thức chống cự thế này, trái lại có thể trở thành mắt xích yếu nhất.

Ông nhanh chóng dặn dò Phương Vô Kỳ bên cạnh vài câu, ngay sau đó tung mình nhảy khỏi vân chu, đạp bước giữa hư không, lao vút thẳng về hướng lối vào bí cảnh.

Trên boong thuyền, mười mấy đệ tử tinh anh cũng lần lượt bắt đầu kiểm tra trạng thái cùng trang bị bản thân lần cuối, bầu không khí cười nói lúc xuất phát ban đầu đã quét sạch không còn tăm tích, thay vào đó là một mảng túc mục trang nghiêm. Thám hiểm bí cảnh tuyệt đối không phải trò đùa, chỉ cần sơ suất một chút là rơi vào kết cục thân tử đạo tiêu.

Cho dù bọn họ thân là thiên kiêu, trên người không thiếu các loại pháp bảo hộ thân do sư trưởng ban tặng, nhưng trọng thương phế mạch, đạo đồ đứt đoạn, thậm chí vẫn lạc bỏ mạng, vẫn là kết cục hoàn toàn có thể xảy ra. Mỗi một người đều đã chuẩn bị sẵn sàng cho tình huống tồi tệ nhất mới tự nguyện báo danh tới đây.

Đương nhiên, nếu bàn về sự giác ngộ “chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết”, Long Đào có tu vi thấp nhất e rằng lại là kẻ đứng đầu trong số mọi người.

Dưới sự dẫn đường của đệ tử tiếp đón, vân chu nhanh chóng hạ cánh xuống một bãi đất trống đã được dọn dẹp từ trước. Long Đào cũng không rảnh rỗi, lập tức theo Từ trưởng lão cùng vài vị thợ bảo dưỡng đi kiểm tra khắp nơi. Trục trặc nhỏ thông thường thì không sao, điều bọn họ lo lắng nhất là linh khí dị chủng tràn ra từ bí cảnh liệu có ăn mòn chất liệu của vân chu hay không.

Dù sao lớp sơn phòng hộ kia tuy đã nghiên cứu thành công, nhưng chưa từng trải qua kiểm nghiệm thực tế. Lần mở lại bí cảnh này mới được coi là cuộc thử nghiệm mang ý nghĩa thực sự đầu tiên.

May mắn là tính tới thời điểm hiện tại, chưa xuất hiện bất kỳ tình huống bất thường nào, ít nhất không giống như hồ sơ tông môn ghi chép, hễ vừa tiếp cận phạm vi bí cảnh thì gỗ của vân chu liền xuất hiện đủ loại dị biến rồi bắt đầu giở trò quái đản.

Thế nhưng sau khi Long Đào cùng Từ trưởng lão và các bậc tiền bối bàn bạc một hồi, đều cho rằng đây chỉ là vấn đề thời gian. Chỉ cần dừng lại ở nơi này thêm vài ngày, hiệu quả phòng hộ của lớp sơn rất có thể sẽ suy giảm dần, nhất định phải chuẩn bị sẵn biện pháp ứng phó từ trước.

Khi trở lại boong thuyền, tiểu đội thám hiểm đã chỉnh tề trang bị, lục tục xuống thuyền. Sự xuất hiện của mười mấy đệ tử cùng con nhện khổng lồ màu vàng La Vũ Ti lập tức thu hút ánh mắt của đông đảo tán tu cùng các thế lực tạp nham xung quanh.

Trước kia Long Đào rất ít khi rời khỏi tông môn, càng chưa từng đến vùng tiền tuyến nguy hiểm bực này. Trong ấn tượng của hắn, “tán tu” đại để chính là những tu sĩ nghèo khổ đáng thương nơi phường thị, vì mấy đồng bạc vụn mà kì kèo mặc cả với đám tiểu thương bán hàng rong.

Thế nhưng những tán tu tận mắt nhìn thấy lúc này, mỗi một kẻ đều có khí tức tinh hãn, ánh mắt sắc bén, trên người mang theo pháp khí linh khí hộ thân, pháp bảo giấu kín e rằng cũng không hề ít.

Hắn thầm suy đoán, trong số những tán tu này thậm chí có thể lẫn lộn cả những nhân vật cấp bậc Kim Đan. Cần biết rằng, dù Cửu Hà Thiên Tông ngày thường mắng chửi thủ đoạn của Vũ Di Phái bẩn thỉu, nhưng đối phương dẫu sao cũng là danh môn đại phái, ít nhiều vẫn giữ chút ranh giới cuối cùng, làm chút trò ngoài mặt. Còn đám tán tu không chút cố kỵ này thì chuyện gì cũng dám làm, dẫu thân là Kim Đan mà trực tiếp xông vào bí cảnh, giữa ban ngày ban mặt tàn sát đệ tử Trúc Cơ cũng tuyệt đối không phải là chuyện bất khả thi.

Hơn nữa đám tán tu này lại có thể tới nơi cùng lúc với đệ tử đại phái như bọn họ, dẫu cho vốn dĩ đã ở gần đây, năng lực tình báo của bọn chúng cũng không thể coi thường.

Long Đào lúc này tuy trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, hận không thể lập tức theo chân mọi người bước vào bí cảnh, nhưng cũng đành bó tay hết cách. Đừng nói tới những đệ tử khác, ngay cả La Vũ Ti và Nam Vũ Thần vốn quen thân với hắn, nhất định cũng sẽ vì bí cảnh quá mức nguy hiểm mà cản hắn ở bên ngoài. Trong lòng hắn hiểu rõ, nhiệm vụ hệ thống lần này cuối cùng đã nghênh đón điểm khó khăn thứ hai: Làm sao để lén lút trà trộn vào bí cảnh mà không bị ai phát giác.

Tuy nhiên lúc này thời gian hãy còn sớm, hắn không hề lộ ra vẻ quá mức sốt ruột, trái lại vẫn bình tĩnh tự nhiên quan sát kỹ lưỡng cục diện xung quanh vân chu.

Mặc dù đám tán tu xung quanh đang nhìn chằm chằm như hổ đói rình mồi, nhưng Từ trưởng lão dẫu sao cũng có tu vi Kim Đan kỳ, tuy chỉ là Kim Đan hạ phẩm, lại không thuộc dạng chuyên về chiến đấu, song dựa vào các tầng trận pháp phòng ngự trên vân chu, bảo vệ an nguy cho mọi người hẳn không thành vấn đề.

Huống chi Long Đào tin chắc, nếu thực sự có kẻ to gan dám phá vỡ quy củ ra tay với bọn họ, vị Chức Ảnh Chân Nhân nổi danh với kiếm thuật giết chóc kia e rằng sẽ vô cùng vui lòng rút kiếm khỏi vỏ, mở tiệc đại sát giới.

Sau khi xác nhận bản thân tạm thời an toàn, hắn hướng ánh mắt về phía tình cảnh đối đầu nơi lối vào bí cảnh đằng xa. Nơi đó trông có vẻ sóng yên biển lặng, nhưng thực chất uy áp thần thức của sáu vị Kim Đan chân nhân đang giao phong kịch liệt. Nếu là đệ tử bản tông đến gần, tự nhiên sẽ nhận được sự che chở của chân nhân, còn đám tán tu kia nếu dám khinh suất bước lên, e rằng lập tức sẽ bị uy áp ngập trời chấn động đến mức hộc ra ba bát máu.

Lúc này, tiểu đội do Phương Vô Kỳ dẫn đầu đã dưới sự che chở của ba vị chân nhân, đi đầu tiến tới lối vào bí cảnh đang chậm rãi xoay tròn như một vòng xoáy không gian. Cho dù tiểu đội của Vũ Di Phái vẫn chưa lộ diện, bọn họ vẫn duy trì cảnh giác cao độ: Cử trước hai người bước vào bí cảnh dò la trước, những người còn lại nhanh chóng triển khai đội hình phòng ngự, vừa để tiếp ứng đồng đội, vừa phân chia bớt một phần áp lực cho ba vị Kim Đan chân nhân.

Long Đào lại lờ mờ cảm thấy có chút kỳ lạ. Tuy khoảng cách khá xa, nhưng hắn vẫn miễn cưỡng nhìn rõ thần sắc của ba vị Kim Đan bên phía Vũ Di Phái, đội ngũ nhà mình đã đến muộn, đối phương lại mảy may không có vẻ gì là sốt ruột, trái lại giống như chỉ làm việc theo thông lệ để đối kháng thần thức, mang một vẻ nhẹ nhàng thong thả.

Chẳng lẽ Vũ Di Phái đã bí mật tìm ra một lối vào khác, sớm đã tiến vào bí cảnh rồi sao? Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị chính Long Đào phủ định. Chưa bàn tới việc một bí cảnh đồng thời xuất hiện hai lối vào có xác suất thấp tới mức nào, cho dù thực sự có lối vào khác, những người có mặt tại đây cũng không thể nào hoàn toàn không phát giác, càng không thể toàn bộ đều tụ tập ở nơi này.

Không lâu sau, hai người tiến vào bí cảnh dò xét trước đó đã thuận lợi quay trở về. Bọn họ nói nhỏ vài câu với đồng đội, dường như đã xác nhận bên trong an toàn, toàn bộ tiểu đội bắt đầu tiến vào bí cảnh theo trật tự.

Long Đào còn nhìn thấy một màn thú vị: Nam Vũ Thần vốn sợ nhện từ đầu đến cuối luôn giữ khoảng cách với La Vũ Ti, nhưng lại không dám để lộ vẻ sợ sệt trước mặt sư phụ Minh Chúc Chân Nhân, chỉ đành gượng gạo đi tới đi lui quanh tiểu đội. Mãi đến khi bóng dáng con nhện khổng lồ màu vàng kia hoàn toàn chìm vào lối vào bí cảnh, hắn mới như trút được gánh nặng mà thở phào một hơi dài.

Long Đào không khỏi thầm bật cười, tên ngốc này thả lỏng cái gì chứ? Vào trong đó rồi chẳng phải vẫn phải gặp mặt sao?

Đang lúc hắn nhìn bộ dạng lúng túng của Nam Vũ Thần mà thầm cười trộm, phía chân trời đằng đông bỗng nhiên xuất hiện một chấm đen nhỏ. Chấm đen kia nhanh chóng phóng to, rất nhanh đã lộ ra đường nét của một chiếc vân chu, chính là vân chu của Vũ Di Phái. Long Đào lập tức gạt bỏ mối nghi ngờ trước đó, xem ra đối phương quả thực chỉ là đến muộn một chút mà thôi.

Lúc này, tất cả những người tụ tập tại nơi đây đều hiểu rõ trong lòng, vở kịch chính rốt cuộc cũng sắp mở màn rồi.