Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

Vệ Phàm không để ý đến vẻ mặt khó coi của Lý Thân, tiếp tục nói:

- Tôi nghe nói Lý bộ đầu có mối quan hệ không tệ với anh rể của Dương Tuấn, hôm nay tôi lỡ tay giết Dương Tuấn, trong lòng cảm thấy khá áy náy. Một lát nữa mong bộ đầu giúp tôi hẹn gặp anh rể của hắn, để tôi có thể đích thân xin lỗi, mong hóa giải được ân oán.

Vệ Phàm đầy vẻ thành khẩn, như thể hối hận vô cùng, khiến Lý Thân cũng hơi ngơ ngác.

Chẳng lẽ hắn thực sự vô tình giết chết Dương Tuấn, mà không biết chính mình bị đưa đến thôn Ngũ Lý để làm mồi cho yêu quái hổ vì chuyện của Dương Tuấn?

- Được, ta sẽ thử xem!

Lý Thân nghiến răng thốt ra vài chữ, bất kể thực hư thế nào, một khi Vệ Phàm đã chủ động đề nghị gặp Giang Xuyên, hắn không thể chối từ:

- Giờ ngươi đưa cái đầu hổ cho ta!

Hổ Cửu Gia đã chết, đầu bị chặt đem đi, giống như con người chết không toàn thây.

Những con yêu quái tuy ăn thịt người, nhưng nhiều hành vi cũng bắt chước loài người, chết không toàn thây là điều rất đau đớn với chúng, nếu mang đầu hổ về cho Hổ Vương, có thể sẽ khiến nó bớt cơn thịnh nộ.

- Cái đầu hổ này là công lao của ta, không thể đưa cho Lý bộ đầu, nếu ngài muốn, lát nữa có thể đi tìm trưởng ban để lấy!

Vệ Phàm lắc đầu nói.

Hắn mang đầu yêu quái hổ từ thôn Ngũ Lý về đây đương nhiên là có mục đích.

sau khi vào nha môn, những sai dịch như hắn sẽ được truyền thụ hai môn võ cơ bản là Kim Chung Tráo và Huyết Sát Đao Pháp, nếu muốn học thêm võ học khác, thì chỉ có thể dùng công lao để đổi lấy.

Giết một yêu ma là có thể đến tìm trưởng ban đổi một môn võ học.

- Được thôi!

Lý Thân nghiến răng, dù sao thì cái đầu hổ đổi được võ học cũng chẳng có giá trị gì nữa, hắn vẫn có thể lấy từ trưởng ban.

Hắn quay người rời đi, nhanh chóng rời khỏi nha môn để tìm Giang Xuyên, có lẽ Giang Xuyên vẫn nghĩ Vệ Phàm đã bị Hổ Cửu Gia ăn thịt, không biết rằng cả hai người bọn hắn đã gặp đại họa.

*

- Vệ Phàm, ta có nghe nói về chuyện của Dương Tuấn rồi. Gã đó không phải kẻ tốt lành gì, giết người giữa phố, tội ác đầy mình. Ngươi giết hắn là vì dân trừ hại, sao lại còn muốn đi xin lỗi gia đình của hắn?

Thấy Lý Thân rời đi, Hồ Tình nói bằng giọng khó hiểu.

Vệ Phàm nghiêm giọng:

- Sao cô có thể nói như vậy? Cô cũng là sai dịch đấy, chúng ta chỉ có trách nhiệm bắt người, giữ gìn trật tự, còn kẻ xấu có đáng chết hay không, phải để luật pháp phán quyết, chứ không phải chúng ta. Dù cho Dương Tuấn đáng chết, nhưng gia đình của hắn vô tội, mất đi một người thân, cô có biết họ đau khổ thế nào không? Nếu việc tôi đi xin lỗi có thể khiến họ cảm thấy dễ chịu hơn, giúp họ vượt qua nỗi đau mất mát, thì tôi, Vệ Phàm, dù làm bao nhiêu việc cũng không oán hận gì.

Hồ Tình xấu hổ nói:

- Ngươi nói đúng, là ta hẹp hòi, ta không phải một sai dịch tốt!

Chu Thất đứng bên cạnh trố mắt ngạc nhiên, trong lòng thầm nghĩ:

- Nếu không tận mắt thấy ngươi đâm chết Dương Tuấn một cách tàn nhẫn, ta còn thật sự tin lời ngươi nói rồi.

Hồ Tình lại nói:

- Nhưng ta nghe nói anh rể Giang Xuyên của Dương Tuấn là hương chủ của Mãnh Hổ bang, gã đó cũng không phải người tốt, nếu ngươi đi gặp bọn họ, có thể bọn họ sẽ gây bất lợi cho ngươi.

Vệ Phàm lắc đầu:

- Nói sao thì ta cũng đã giết đi người thân của bọn họ, để bọn họ đánh ta vài quyền cũng chẳng sao. Hơn nữa, lúc đó Lý bộ đầu sẽ đi cùng ta.

Thôi được rồi, ngươi cứ làm việc của ngươi, ta đi tìm trưởng ban đây!

Hồ Tình sững sờ nhìn theo bóng dáng Vệ Phàm rời đi, nàng muốn nói rằng Lý bộ đầu cũng không đáng tin, nhưng trong tình huống này, nàng lại không tiện nói ra.

- Ngươi giết con yêu quái hổ ở thôn Ngũ Lý kia sao?

Vừa nghe thấy cái đầu hổ này là của con yêu quái hổ ở thôn Ngũ Lý, trưởng ban La Văn đã sợ hãi đến mức muốn vứt ngay cái đầu đi.

Nha môn không phải không biết chuyện ở thôn Ngũ Lý, con yêu quái hổ đó chỉ là Sơ cảnh nhất phẩm, phái vài bộ đầu đến là có thể vây bắt nó.

Lý do họ để mặc cho yêu quái hổ ở đó ăn người chính là vì sợ Hổ Vương đứng sau nó.

Sắc mặt của La Văn xanh mét.

Giữa nha môn và yêu quái hổ thực ra đã có một thỏa thuận ngầm, yêu quái hổ không ra ngoài ăn người quá lộ liễu khiến cả thiên hạ biết, thì nha môn cũng sẽ không phái người đến tiêu diệt chúng, nhắm một mắt mở một mắt, hai bên duy trì hiệp ước ngầm.

Giờ con yêu quái hổ ở thôn Ngũ Lý đã bị giết, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Vệ Phàm đính chính:

- Không phải tôi giết, mà là tôi cùng với sai dịch Vương Quý và Khâu Bình hợp sức giết, cả hai người họ đã hy sinh trong trận chiến!

Hắn bày ra vẻ mặt đau buồn