Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

- Giang hương chủ đã đồng ý nói chuyện với ngươi, đi thôi!

Đến giờ tan tầm, Lý Thân quay lại, nói với Vệ Phàm bằng giọng thản nhiên!

Vệ Phàm liếc nhìn, nhận thấy biểu cảm ở trên mặt của hắn vô cùng khó coi:

- Cảm ơn Lý bộ đầu, phiền ngài đưa tôi đi gặp Giang hương chủ để xin lỗi, khi mọi chuyện kết thúc, tôi sẽ đặc biệt cảm ơn ngài!

Đeo yêu đao, hắn bước theo Lý Thân ra khỏi nha môn.

- Vệ Phàm thực sự đi xin lỗi Giang Xuyên sao?

Chu Thất có chút trợn mắt há hốc mồm, ngoài việc thực sự muốn xin lỗi, hắn không thể hiểu nổi lý do tại sao Vệ Phàm lại chủ động đi gặp Giang Xuyên.

Hắn muốn tiến lên gọi Vệ Phàm đừng đi, nhưng lại sợ đắc tội với Lý Thân.

Kẻ thù đang nghĩ cách giết ngươi, chắc chắn đã bố trí sẵn người để phục kích, vậy mà ngươi còn muốn đâm đầu vào.

- Vệ Phàm, quay lại!

Hồ Tình không kiêng dè như vậy, lập tức hét lên từ phía sau.

Nàng tuy đơn thuần, nhưng không ngu ngốc, vừa rồi nghe ngóng thêm mới biết, chuyện đi thôn Ngũ Lý là do Lý Thân sắp đặt để đưa Vệ Phàm vào chỗ chết.

- Không được, mình phải cứu Vệ Phàm!

Dậm chân một cái, Hồ Tình cũng lao ra khỏi nha môn.

*

- Đến nơi rồi!

Vệ Phàm theo Lý Thân, rất nhanh đã đến trước một ngôi nhà, dường như đã có người chờ sẵn bọn họ, cửa lớn của ngôi nhà đã mở sẵn.

- Cảm ơn Lý bộ đầu!

Vệ Phàm nói một câu, rồi không chút do dự bước vào, Lý Thân theo sau.

Vừa bước vào sân, đập vào mắt là ba chiếc quan tài sơn đỏ đặt giữa sân, không xa đó là vài gã đại hán cao to vam vỡ, và một người ngồi trên ghế, tướng ngồi vô cùng oai vệ.

[Giang Xuyên: Chân Khí Cảnh tầng bốn, hương chủ Mãnh Hổ bang, nuôi dưỡng yêu ma mười năm, giết người vô số, tội ác chất chồng]

[Giết hắn, có thể nhận được 10 năm công lực]

Chỉ có mười năm thôi sao?

Vệ Phàm có chút thất vọng, Dương Tuấn dù không luyện võ cũng cho hắn 3 năm công lực, vậy mà một võ giả Chân Khí Cảnh tầng bốn như Giang Xuyên lại chỉ bạo ra 10 năm công lực.

Bùm!

Lý Thân đóng sầm cửa lại rồi mới theo vào, âm thầm chặn đường lui của Vệ Phàm, đồng thời, bàn tay của hắn đã đặt lên chuôi đao, sẵn sàng rút đao ra bất cứ lúc nào.

- Giết Hổ Cửu Gia, tiểu súc sinh nhà ngươi đúng là có gan!

Giang Xuyên bật dậy khỏi ghế, ánh mắt sắc lạnh:

- Xông lên, bắt hắn lại giao cho Hổ Vương xử lý, nếu không chúng ta đều sẽ chết!

Mặc dù Vệ Phàm đã giết em vợ của hắn, nhưng việc giết hay không giết Vệ Phàm giờ không còn do hắn quyết định nữa.

Hắn chỉ có thể bắt Vệ Phàm giao cho Hổ Vương, mong rằng điều đó có thể giúp hắn thoát tội.

- Nếu ta không đến, làm sao tiễn các ngươi xuống gặp con yêu quái hổ đó!

Vệ Phàm chậm rãi rút chiến đao ra:

- Nếu ta không đến, làm sao đánh bạo công lực của các ngươi!

- Bạo công lực của chúng ta?

Giang Xuyên ngẩn ra, không ngờ Vệ Phàm đúng là nghé con mới đẻ không sợ cọp.

- Không biết sống chết, ngươi mới chỉ tập võ ba tháng, dù có thiên tài đến đâu cũng chỉ đạt Kim Chung Tráo tầng hai là cùng, ngươi cái gì cũng chẳng biết, giết được Hổ Cửu Gia mà tưởng mình vô địch thiên hạ? Lên cho ta, bắt lấy hắn!

Giang Xuyên quát to một tiếng, lập tức có bốn, năm tên đại hán lực lưỡng nhảy qua chiếc quan tài lớn màu đỏ và lao vào tấn công.

Mấy tên này đều không dùng vũ khí, chỉ dùng tay đấm chân đá, hoàn toàn không coi Vệ Phàm ra gì, định bắt sống hắn.

- Tất cả đều là võ giả Chân Khí Cảnh tầng Ba, nếu đặt trong nha môn thì ai nấy đều có thực lực làm bộ đầu!

Vệ Phàm liếc mắt một cái, lập tức nhìn thấu tu vi của mấy kẻ đó, có thể nói rằng Giang Xuyên đã rất coi trọng hắn.

Lại thêm Giang Xuyên và Lý Thân ở đây, ngay cả cao thủ Chân Khí Cảnh tầng Năm cũng khó mà thoát chết.

Đáng tiếc là bọn họ không biết rằng kẻ trước mặt mình là một người có ‘bàn tay vàng’.

- Lưu Vân Truy Phong Bộ!

Vệ Phàm đạp mạnh một bước, thân hình hắn như bay lên không trung, giữa không trung quét ra một đao, từng vòng đao khí bắn ra.

Chỉ trong chớp mắt, khắp nơi đều phát ra tiếng máu phun ra và tiếng đầu người rơi xuống đất, bốn, năm gã đại hán vừa lao tới đều bị Vệ Phàm chém một nhát chết tươi.

Ngay sau đó, hắn tiếp tục bổ ra một luồng đao khí giữa không trung, khi Giang Xuyên còn chưa kịp phản ứng thì đã bị chém làm hai nửa.

Giang Xuyên đến chết cũng không thể hiểu nổi sự đáng sợ của Vệ Phàm.

- Chỉ có chút bản lĩnh như vậy, thế cũng dám nói muốn bắt sống ta?

Vệ Phàm đáp xuống mặt đất, nói:

- Bây giờ các ngươi không cần phải đau buồn vì cái chết của người thân nữa, cũng không cần phải lo lắng về việc Hổ Vương trả thù, mục tiêu của ta đã đạt được, chắc chắn Hồ Tình sẽ rất sùng bái mình. Đây mới đúng là sai dịch hợp cách, ngươi nói có đúng không, Lý bộ đầu?

Vệ Phàm nhẹ nhàng nói, khuôn mặt nở một nụ cười, để lộ hàm răng trắng sáng, trông vô cùng thân thiện.

Nhưng nụ cười này trong mắt Lý Thân lại đáng sợ hơn cả yêu ma.

Sắc mặt hắn trắng bệch, răng va vào nhau lập cập:

- Đao... đao khí, ngươi thật sự có thể dùng chân khí để chém ra đao khí, Kim Chung Tráo của ngươi đã luyện đến tầng mấy rồi?

Lý Thân hoàn toàn không nhìn thấu được tu vi của Vệ Phàm, bởi vì hắn chỉ có Chân Khí Cảnh tầng Năm.

Tuy nhiên, hắn biết muốn chém ra đao khí, ít nhất phải đạt đến Chân Khí Cảnh tầng Bảy, và Huyết Sát Đao Pháp phải đạt đến cấp độ đại thành.