Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

Tính trong toàn bộ Đại Sở quốc thì Vân Thành chỉ là một toà thành nhỏ, tuy nhiên, dù chỉ là một thành nhỏ, nhưng dân số thường trú của Vân Thành cũng vượt quá 100 nghìn người. Để thuận tiện cho việc quản lý, ngoài nội thành, Vân Thành còn được chia thành bốn khu Đông, Tây, Nam, Bắc, mỗi khu đều có một Điển Lại giúp thành chủ quản lý.

(Thời nhà Thanh: Các quan lại từ cấp ty, đạo, phủ, thính, châu đến huyện đều có một loại nhân viên hành chính gọi là Điển Lại, họ là những nhân viên phụ trách các công việc giấy tờ và hành chính tại các cơ quan này)

Dưới quyền Điển Lại, lại có đô đầu, tổng bộ đầu, trưởng ban, và bộ đầu phụ trách hỗ trợ quản lý.

Vệ Phàm làm việc ở khu Đông.

Sáng sớm, tại nha môn khu Đông của Vân Thành.

Lúc này, ngoài những nha dịch trực đêm, tất cả các nha dịch của khu Đông đều có mặt, không một ai ra ngoài tuần tra.

Tất cả các nha dịch đứng trong sân trước phòng làm việc, ai nấy mặt mày khó coi, có người thậm chí còn hoảng sợ.

Vì vừa rồi, Mãnh Hổ bang đã gửi thư yêu cầu nha môn khu Đông giao nộp Vệ Phàm, kẻ đã giết con trai Hổ Vương, trước giờ ngọ hôm nay, Nếu không giao, sau giờ ngọ, yêu quái hổ sẽ tấn công vào khu Đông.

(giờ ngọ: 12 giờ trưa)

Chưa bàn đến việc bao nhiêu người sẽ chết khi yêu quái hổ xông vào khu Đông, chắc chắn những đồng nghiệp của Vệ Phàm sẽ bị yêu quái hổ - chăm sóc đặc biệt.

- Tôi đề nghị giao Vệ Phàm ra, không thể vì một mình hắn mà hại cả bách tính một thành. Một trong các bộ đầu, Vương Mãnh, lên tiếng.

Lời vừa dứt, liền nhận được sự ủng hộ của nhiều người.

yêu quái hổ chỉ đòi hỏi một mình Vệ Phàm, giao hắn ra thì mọi tai họa sẽ biến mất.

Bọn họ chẳng có giao tình gì với Vệ Phàm, không cần thiết phải sống chết cùng hắn, cũng không muốn đối đầu với yêu ma, cho nên giao Vệ Phàm ra là biện pháp tốt nhất.

Về mặt đạo nghĩa, bọn họ cũng đứng vững, không phải vì sợ chết, mà là không muốn người dân vô tội bị liên lụy.

La Văn liếc nhìn Vương Mãnh, dường như không bất ngờ khi Vương Mãnh nói ra những lời như vậy.

Hồ Tình không nhịn được mà nói:

- Vệ Phàm giết yêu ma là lập công, giao hắn ra thỏa hiệp với yêu ma, sau này làm sao nha môn giải thích với dân chúng?

Giết yêu ma lập công, đó là lẽ thường từ xưa đến nay.

Vương Mãnh trầm giọng nói:

- Không giao Vệ Phàm ra, đến lúc đó cô có biết sẽ chết bao nhiêu người không? Hơn nữa, chúng ta đang bảo vệ dân chúng, giao Vệ Phàm ra để họ tránh khỏi tai họa yêu ma, họ vui mừng còn không kịp.

- Chúng ta làm nha dịch bộ khoái, vốn dĩ đã lấy việc bảo vệ dân làm thiên chức, chết vì dân thì cũng đáng.

- Chết một người để đổi lấy sự yên bình cho cả thành, tôi tin rằng nếu Vệ Phàm có mặt ở đây, với tính cách của hắn, hắn cũng sẽ đồng ý.

Lời này vừa nói ra, lại nhận được sự tán thành của nhiều người.

Hồ Tình giận dữ nói:

- Ý của ngươi là sau này nếu có yêu ma đòi giao ngươi ra, mọi người cũng sẽ giao ra luôn? À đúng rồi, ta quên mất ngươi vốn là đồ hèn nhát, chẳng bao giờ dám đối đầu với yêu ma, nên sẽ không có ngày đó.

Nếu lời này do Vệ Phàm nói ra, Hồ Tình sẽ hết lòng khâm phục, nhưng nàng hiểu rõ bản chất của Vương Mãnh, dù có nói ra những lời nghĩa hiệp thế nào, cũng không che giấu được tính cách tham sống sợ chết của hắn.

Vương Mãnh không thay đổi sắc mặt, vẻ mặt chính nghĩa đáp:

- Nếu thật sự có ngày đó, ta, Vương Mạnh, sẵn sàng hy sinh một mạng để đổi lấy sự bình yên cho cả thành, tuyệt đối không làm con rùa rụt đầu.

- Hồ Tình, nếu cô không có sự giác ngộ như vậy, tôi khuyên cô nên rời khỏi nha môn sớm, đừng có ngày nào đó làm mất mặt Hồ giáo đầu.

- Ngươi... Ngươi đúng là đứng nói chuyện không biết đau eo!

Hồ Tình tức giận đến đỏ mặt, dù biết Vương Mãnh giả nhân giả nghĩa, nhưng hắn đứng trên lập trường đạo nghĩa, nàng cũng không biết phản bác thế nào.

- Đều im miệng lại!

Trưởng ban La Văn cắt ngang cuộc tranh cãi giữa Vương Mạnh và Hồ Tình, nói:

- Không thể giao Vệ Phàm, đêm qua Điển Lại đại nhân đã thăng chức cho hắn làm một trong tám bộ đầu của khu Đông, tiếp quản khu vực trước đây do Lý Thân quản lý. Yêu ma vừa đe dọa liền giao nộp người của mình, Vương Mãnh ngươi làm bộ đầu sao có thể nói ra lời như vậy.

Vương Mãnh biến sắc, lộ vẻ không thể tin được:

- Sao có thể? Vệ Phàm hại chết Lý bộ đầu, lại gây ra đại họa như thế này, Điển Lại đại nhân sao có thể thăng chức cho hắn làm bộ đầu.

Ánh mắt của La Văn trở nên lạnh lẽo, quát lớn:

- Láo xược! Dám nghi ngờ Điển Lại đại nhân? Vệ Phàm hại chết Lý bộ đầu, là do ngươi tận mắt thấy sao?

Hắn càng ngày càng thất vọng về Vương Mãnh.

Nếu không phải Vương Mãnh có quan hệ với Mãnh Hổ bang giống như Lý Thân, thì với trí thông minh thấp thế này, hắn đã không thể làm bộ đầu.

Dù nha môn có hủ bại thế nào, dù thành chủ có sợ yêu ma ra sao, nhưng những việc này tuyệt đối không thể mang ra bàn luận công khai.

Cho dù Vệ Phàm gây ra đại họa lớn thế nào, việc hắn giết yêu ma trong nha môn vẫn là lập công, công không được thưởng, sau này ai còn dám vì Điển Lại, vì thành chủ mà liều mạng?

Giao Vệ Phàm ra?

Có lẽ hắn vừa giao Vệ Phàm ra, Điển Lại có thể tống hắn vào đại lao.

Khu Đông bị yêu quái hổ tàn phá còn tốt hơn là thực hiện cái kế sách ngu xuẩn này của Vương Mãnh.