Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

Đổ vào 20 năm công lực, vậy mà chỉ đủ để nâng Hổ Khiếu Kim Chung Tráo lên đến tiểu thành.

Nếu tính từ lúc bắt đầu luyện Kim Chung Tráo, hắn đã bỏ vào môn võ này 45 năm công lực rồi.

Bỗng nhiên, Vệ Phàm cảm thấy xe ngựa dừng lại.

- Hổ gia, tiểu nhân đã mang Vệ Phàm, kẻ dám sát hại Hổ Cửu gia.. tới rồi

Tiếng nói khúm núm của Vương Mãnh vang lên, chẳng còn chút nào cái vẻ cứng cỏi lúc ở nha môn.

- Vệ Phàm, còn không mau lăn ra đây, ngày chết của ngươi đến rồi.

Theo tiếng nói của Vương Mãnh, Vệ Phàm nghe thấy tiếng hổ gầm vang lên trong tai.

Lũ yêu quái hổ đã đến!

Vệ Phàm cầm lấy thanh đao nhảy xuống xe ngựa, trước mặt hắn, trên mảnh đất trống trước thôn Ngũ Lý, một đàn hổ lớn đang đứng thành hàng.

Không xa đó, thôn Ngũ Lý đã hóa thành một đống đổ nát, không còn một căn nhà nguyên vẹn.

- Lũ súc sinh này!

Ánh mắt của Vệ Phàm loé ánh sáng lạnh, rõ ràng thôn Ngũ Lý đã bị tập kích, không biết những người dân hôm qua có nghe lời hắn mà rời đi hay không.

Vệ Phàm đếm sơ qua, tổng cộng có sáu con yêu quái hổ, con nào cũng lớn hơn Hổ Cửu Gia hôm qua.

Con lớn nhất phải cao hơn hai mét.

So với nó, Hổ Cửu Gia hôm qua trông giống như một chú hổ con.

Trong nháy mắt, mùi yêu khí xen lẫn mùi hôi thối xông vào mũi.

Con yêu quái hổ lớn nhất nhìn về phía Vệ Phàm:

- Hắn chính là kẻ dám giết chết Tiểu Cửu sao?

Vương Mãnh vội vã gật đầu:

- Chính là hắn, đích thân tiểu nhân áp giải hắn từ trong thành đến đây.

Mũi của con yêu quái hổ lớn khẽ động, gật đầu nói:

- Trên người có khí tức của Tiểu Cửu. quả nhiên là hắn, Vương Mãnh, ngươi làm tốt lắm. Lát nữa ta sẽ thưởng cho ngươi một viên nhân đan!

Nó hài lòng gật đầu, vì bọn chúng thật ra cũng không muốn xông vào Vân Thành, làm vài chuyện nhỏ ngoài thành, ăn vài người trong âm thầm thì không sao, vì chúng đã có sự thỏa thuận ngầm với nha môn.

Nếu thật sự quang minh chính đại xông vào trong thành, đến lúc đó dù cho thành chủ Vân Thành có sợ yêu ma thế nào, cũng sẽ phải ra tay xử lý chuyện này.

Hơn nữa, nếu thật sự làm vậy, có khi sẽ náo động Trấn Ma Ty xuất hiện.

Trấn Ma Ty chính là lưỡi dao treo trên đầu tất cả yêu ma trong biên giới Đại Sở, bất cứ yêu ma nào khi làm việc gì cũng phải cân nhắc đến hậu quả dẫn đến Trấn Ma Ty can thiệp.

Vương Mãnh hiện ra vẻ mừng rỡ:

- Đa tạ Hổ gia!

- Nhân đan? Đây là lý do mà ngươi và Lý Thân câu kết với yêu quái hổ sao?

Vệ Phàm cất tiếng nói.

Hắn từng nghe về thứ gọi là nhân đan kia, cực kỳ tà ác, được luyện chế từ người sống, phối hợp thêm một số dược liệu để luyện thành đan dược, sau khi võ giả ăn vào có thể tăng cường huyết khí, nâng cao chân khí.

Ăn thứ này, chẳng khác gì yêu ma ăn thịt người.

Hắn luôn nghĩ rằng Lý Thân và Vương Mãnh chỉ vì sợ yêu quái hổ đằng sau Mãnh Hổ bang mà không dám phản kháng, không ngờ lại là vì thứ gọi là nhân đan.

- Người không vì mình trời tru đất diệt, ngươi ngoan ngoãn qua đó mà chịu chết đi, có khi lát nữa sẽ ít phải chịu đau đớn hơn.

Lúc này, Vương Mãnh đã không còn cần thiết phải che giấu sự cấu kết của mình với yêu quái hổ, vì trong mắt của hắn, Vệ Phàm đã là người chết.

Vệ Phàm nhẹ giọng nói:

- Qua đó chịu chết? Ngươi cho rằng ta thực sự đến đây để chịu chết? Ngươi cũng biết người không vì mình trời tru đất diệt, chẳng lẽ ngươi còn tin sẽ có người vì kẻ khác mà không tiếc mạng sống của mình?

Vương Mãnh lắc đầu:

- Tất nhiên không có ai như vậy, ngươi đang dựa vào cao thủ đứng sau mình đúng không? Mấy vị Hổ gia không phải loại người như Lý Thân, Giang Xuyên…

Lời chưa dứt, đồng tử của Vương Mãnh đột nhiên co lại, hắn trơ mắt nhìn một tia sáng lướt qua cổ mình.

Trong khoảnh khắc đó, hắn hiểu rằng sau lưng Vệ Phàm căn bản không có cao thủ nào, cao thủ chính là bản thân Vệ Phàm.

Đáng tiếc, hắn hiểu ra thì đã quá muộn, nếu hiểu sớm hơn, hắn đã tránh xa Vệ Phàm ngay từ đầu rồi.

[Chém giết Vương Mãnh, đạt được 12 năm công lực]

- Ngươi cũng có chút thông minh, nhưng không nhiều lắm, nhiệm vụ của ngươi kết thúc rồi, vẫn nên biến thành công lực đi.

Vệ Phàm hất máu trên lưỡi đao, nhìn về phía mấy con yêu quái hổ không xa, đối với hành động chém giết Vương Mãnh của hắn, mấy con yêu quái hổ không có phản ứng gì quá kịch liệt.

Vương Mãnh chết, đối với chúng mà nói còn tiết kiệm được một viên nhân đan.

- Có chút bản lĩnh, khó trách dám giết tên phế vật Lão Cửu, chỉ là đến để báo thù cho Tiểu Cửu, không ngờ lại gặp được thiên tài võ học như ngươi, quả là một bất ngờ thú vị.

- Thiên tài loài người như ngươi, ta chưa từng ăn bao giờ cả.

Con yêu quái hổ lớn nhất thè ra chiếc lưỡi dài liếm quanh, hứng thú nhìn Vệ Phàm.

Có thể giết chết Vương Mãnh, người ở cảnh giới Chân Khí Cảnh tầng năm, trong khi hắn không kịp phản ứng, chứng tỏ Vệ Phàm này ít nhất cũng là Chân Khí Cảnh tầng bảy, võ giả loài người trẻ tuổi thế này, đây là lần đầu tiên nó gặp phải.

- Ta cũng chưa từng giết con yêu nào mạnh như ngươi. Con hôm qua quá yếu, ta mới chỉ xuất một đao đã rơi đầu, không có chút nào thú vị. Hy vọng lát nữa, ngươi có thể chịu được vài đao của ta.

Đồng thời, trên bảng điều khiển bắt đầu xuất hiện thông tin về con yêu quái hổ này.