Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người dịch: nxkhiem

- Ồ... Có ai đó đến trừ yêu diệt ma trước ta rồi sao?

Khi tiến lại gần hơn, Vệ Phàm phát hiện cửa lớn của tòa nhà đã bị chém rụng, người hầu trông cửa chết ngay trên bậc thềm và trong khu nhà vọng ra tiếng đánh nhau.

Nhìn thấy cảnh này, biểu cảm ở trên mặt của Hổ Lục thay đổi, nó cõng Vệ Phàm qua cửa, dọc đường thấy không ít xác yêu quái hổ và người.

Sau khi chạy thêm một đoạn, họ cuối cùng nhìn thấy bóng người ở một khoảng trống rộng rãi.

Một nam tử cao lớn, cao gần hai mét, râu quai nón chi chít, tay cầm một thanh đao lớn bằng vàng đang chiến đấu với một nam một nữ, cả hai người đều rất trẻ, trông tuổi tác xấp xỉ Vệ Phàm.

Đao thế của nam tử cao lớn rất bá đạo, thế đao mạnh mẽ, lực lượng cực kỳ khủng bố, mỗi nhát đao vung ra, đều khiến cho cặp nam nữ kia phải lùi lại vài bước để hóa giải lực lượng khủng bố.

- Không xong, sao lại có thêm yêu quái hổ!

Ninh Hiên vừa thấy lại có yêu quái hổ xuất hiện, hơn nữa trên lưng nó còn cưỡi một người, không khỏi hoảng hốt.

Ngay lúc hắn mất tập trung, Hổ Vương chớp lấy cơ hội, vung một nhát đao.

Trong chớp mắt, Ninh Hiên chỉ cảm thấy cổ họng ngọt lịm, trong miệng phun ra một búng máu, thân thể mất khống chế bay ngược ra sau.

- Ninh Hiên!

Tô Tuyết Dung hét lên, vung một luồng kiếm khí, thân hình chớp động đã đuổi theo Ninh Huyền đang bị đánh bay.

- Chúng ta không giết nổi Hổ Vương, mau rút!

Ninh Hiên lại phun ra một búng máu, được Tô Tuyết Dung đỡ, phi thân lên mái nhà.

- Hình như bọn họ không phải một phe!

Giữa không trung, Tô Tuyết Dung quay lại nhìn, phát hiện Hổ Vương không đuổi theo, mà đang đối mặt với nam tử cưỡi yêu quái hổ.

Hai người không tiếp tục bỏ chạy nữa.

- Ngươi là ai? Dám lấy con ta làm thú cưỡi, gan cũng không nhỏ.

Hổ Vương nắm chặt thanh đao lớn bằng vàng, dùng ánh mắt khinh thường nhìn xuống Vệ Phàm.

- Cha, cứu con với! Hắn chính là Vệ Phàm, kẻ đã giết chết Cửu đệ, đại ca cùng những người khác đều bị hắn giết hết, chỉ có con còn sống.

Hổ Lục kêu lên khi thấy cha mình, cố gắng cõng Vệ Phàm lại gần Hổ Vương.

Phụt!

Máu tươi phun ra, một chiếc đầu hổ bay lên cao.

Vệ Phàm nhảy khỏi lưng Hổ Lục, đáp xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng.

[Giết yêu quái hổ, đạt được 16 năm công lực]

- Đã muốn chết thì cần gì phải gấp gáp như vậy!

Cơ thể Hổ Lục ngã xuống, trong mắt vẫn còn lưu lại sự gấp gáp, nó tưởng rằng về đến nhà, Hổ Vương sẽ cứu nó.

Không ngờ, cho đến khi đầu bị Vệ Phàm chặt xuống, Hổ Vương vẫn đứng yên, chẳng hề có ý định cứu nó.

- Giết hay lắm! Làm thú cưỡi cho người khác, đưa kẻ địch đến tận đây, thứ rác rưởi như vậy cho dù ngươi không giết, ta cũng sẽ giết nó.

Con ruột chết ngay trước mặt, chẳng phải Hổ Vương không có chút cảm xúc, ánh mắt nhìn Vệ Phàm lạnh lùng hơn trước.

- Súc sinh đúng là súc sinh, côn trùng còn tham sống sợ chết, nó muốn sống thì có gì sai? Ngươi làm cha mà không bảo vệ nổi con mình, ngươi có tư cách gì để mắng nó?

Ninh Hiên và Tô Tuyết Dung nhìn nhau, không khỏi cảm thấy người này đúng là không biết xấu hổ.

Miệng thì nói côn trùng còn tham sống, nhưng tay lại ra đòn không chút nương từ, chặt đầu con của người ta.

Giết con người ta trước mặt người ta, rồi lại quay sang dạy đời người ta không đủ tư cách làm cha.

Cả hai người thở phào nhẹ nhõm, xem ra người cưỡi yêu quái hổ này cũng đến để giết Hổ Vương, chỉ là không biết hắn có bản lĩnh gì không.

Ánh mắt Hổ Vương lộ ra vẻ lạnh lẽo:

- Hừ! Hổ tộc chúng ta khôn sống ngu chết, sau khi trưởng thành không cần cha mẹ bảo vệ, con ta nhiều như vậy, làm sao bảo vệ từng đứa một.

- Giờ ngươi không còn con trai nữa!

Vệ Phàm chỉ vào xác Hổ Lục, nói:

- Ngươi không nghe thấy nó nói sao, tất cả những đứa con ngươi phái đi đều đã bị ta giết sạch rồi.

Hổ Vương rõ ràng sững sờ một lúc, sau đó mới kịp phản ứng, người trước mặt hắn không chỉ giết đứa con thứ sáu của mình, mà còn giết cả đứa thứ chín, cùng với lão đại, lão nhị, lão tam, lão tứ, lão ngũ mà hắn đã phái đi ngày hôm nay.

Hắn tính toán lại, tổng cộng Vệ Phàm đã giết bảy đứa con của hắn.

Hai đứa con khác vừa nãy cũng đã bị giết, nên bây giờ hắn thật sự không còn đứa con nào.

- Ta không còn con sao?

Cuối cùng trên mặt của Hổ Vương cũng lộ ra một chút biểu cảm đau buồn, ngay sau đó là sự tức giận.

- Không còn cũng tốt, toàn là phế vật, giết ngươi xong ta sẽ sinh vài đứa nữa.

Trên người của hắn bốc lên yêu lực mạnh mẽ, tạo thành từng đợt yêu phong, thanh đao lớn bằng vàng trong tay giơ cao, bổ mạnh xuống đầu Vệ Phàm.

Dưới chân Vệ Phàm bộc phát chân khí, trong nháy mắt cơ thể thoát khỏi nhát đao của Hổ Vương.