Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người dịch: nxkhiem
Mọi người đều há hốc miệng kinh ngạc.
Không phải họ tin vào câu chuyện ‘tự sát chuộc tội’, mà là chuyện yêu quái hổ đã chết thật sự khiến họ sửng sốt.
Họ không nghi ngờ lời của Vệ Phàm, bởi nếu yêu quái hổ còn sống, Vệ Phàm không thể nào trở lại, còn việc yêu quái hổ chết thế nào thì chỉ có Vệ Phàm biết rõ.
*
- Hắn thật sự đã quay lại, người đứng sau hắn đáng sợ đến vậy sao, giết sạch cả bọn yêu quái hổ rồi!
La Văn vừa nhận được tin đã nhanh chóng chạy đến, nhìn Vệ Phàm đang bình tĩnh kể chuyện mà không khỏi kinh ngạc, đến giờ hắn vẫn nghĩ rằng phía sau Vệ Phàm có cao nhân ẩn núp.
- Ngươi định đi đâu?
Một nha dịch định đi ra ngoài, nhưng bị Vệ Phàm đưa tay ngăn lại.
Biểu cảm ở trên mặt của kẻ đó biến đổi:
- Ta... ta đi tuần tra thôi!
Vệ Phàm cười lạnh:
- Ngươi muốn đi báo tin cho Mãnh Hổ bang thì có, bắt đầu từ bây giờ, ai bước ra khỏi cánh cửa này, đừng trách ta ra tay tàn nhẫn.
Người đó không dám nói gì nữa, cũng không dám bước tiếp.
- Đợi khi diệt xong Mãnh Hổ bang, chính tay ta sẽ xử lý những kẻ sâu mọt như các ngươi. Nhưng giờ ta cho các ngươi một cơ hội.
Vệ Phàm trầm giọng nói:
- Giờ tất cả yêu quái hổ đã chết, ai sẵn lòng cùng ta nhổ tận gốc Mãnh Hổ bang?
Hắn trở lại chính là để tiêu diệt Mãnh Hổ bang.
- Ta sẵn lòng!
Vừa dứt lời, Hồ Tình là người đầu tiên giơ cao thanh đao của mình.
- Tính cả ta nữa!
Chu Thất là người thứ hai lên tiếng, quan hệ của hắn với Vệ Phàm không tệ, vào lúc này đương nhiên phải đứng về phía Vệ Phàm.
Hơn nữa, không còn yêu quái hổ đứng sau, Mãnh Hổ bang chẳng còn thứ gì đáng sợ nữa.
- Nguyện theo Vệ bộ đầu, diệt sạch Mãnh Hổ bang!
- Ta cũng nguyện ý!
*
Sau Chu Thất, càng lúc càng nhiều người hô lên hưởng ứng.
Mãnh Hổ bang từ trước đến nay dựa vào yêu quái hổ để hoành hành bá đạo, rất nhiều nha dịch khi làm nhiệm vụ đều đã từng va chạm với chúng.
Lúc này yêu quái hổ đã không còn, ngoại trừ những kẻ cấu kết với Mãnh Hổ bang, ai nấy đều muốn đánh kẻ ngã ngựa, ngay cả vài bộ đầu đứng đó cũng bước ra tham gia.
- Ta muốn diệt Mãnh Hổ bang, trưởng ban có ý kiến gì không?
Vệ Phàm nhìn La Văn.
Trong lòng La Văn chấn động.
Hắn biết Vệ Phàm không phải đang hỏi ý kiến, vì vậy lập tức hít sâu một hơi và nói:
- Vậy thì nhổ tận gốc Mãnh Hổ bang, tất cả mang vũ khí, nghe theo lệnh của Vệ Phàm, lập tức bắt giữ toàn bộ thành viên của Mãnh Hổ bang.
Một lúc sau, mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, lực lượng cũng tập hợp đầy đủ, một nhóm lớn nha dịch bắt đầu rầm rộ tiến về tổng bộ Mãnh Hổ bang.
*
Mãnh Hổ bang!
Ở Vân Thành, không nhiều người biết rằng đêm qua, bang chủ Mãnh Hổ bang đã bị Hổ Vương ăn thịt, phó bang chủ Trương Hoài Vũ đang chuẩn bị tiếp nhận chức bang chủ.
- Ta làm bang chủ, nên tặng gì cho Hổ Vương làm quà đây? Một xử nữ xinh đẹp hay một bữa tiệc máu thịt ngon lành?
Trương Hoài Vũ suy nghĩ, hắn lên làm bang chủ thì phải lấy lòng Hổ Vương, không thể để một ngày nào đó bị Hổ Vương ăn thịt hắn như bang chủ tiền nhiệm.
- Bang chủ, không hay rồi...
Bỗng một tiếng hét làm Trương Hoài Vũ giật mình.
Nhìn thấy thuộc hạ tâm phúc của mình chạy tới trong hoảng loạn, hắn không khỏi trầm giọng nói:
- La lối om sòm, sau này ngươi làm sao hỗ trợ ta quản lý bang hội? Chẳng phải ngươi đi đến thôn Ngũ Lý rồi sao, sao lại vội vàng như vậy?
Trương Hoài Vũ lộ vẻ không hài lòng, gã thuộc hạ này có tố chất tâm lý quá kém, không thể giao những việc quan trọng cho hắn được.
Gã tâm phúc kia vẫn đầy vẻ sợ hãi:
- Thuộc hạ vừa từ thôn Ngũ Lý về, thuộc hạ đã nhìn thấy một đống thi thể của đám hổ gia, bọn chúng đều bị người ta giết chết, xác chết nằm ngổn ngang.
- Ngươi nói gì? Ngươi nhìn thấy thi thể của đám hổ gia?
Trương Hoài Vũ bước tới một bước, lập tức nhấc bổng tên tâm phúc kia lên, mặt đanh lại, cao giọng quát.
Gã tâm phúc bị nhấc bổng vội vàng nói:
- Bang chủ mau thả tôi xuống! Chúng ta phải chạy ngay đi thôi, nếu không sẽ không kịp đâu! Nhiều hổ gia chết như vậy, Hổ Vương nhất định sẽ đến ăn sống chúng ta mất!
- Ngươi nói đúng, phải chạy ngay, nếu không sẽ không kịp!
Nhớ lại cảnh bang chủ bị Hổ Vương nuốt chửng đêm qua, Trương Hoài Vũ như bị điện giật, liền nhanh chóng thả tay tâm phúc xuống và bắt đầu thu dọn đồ đạc.
*
- Không xong rồi, mau chạy!
Vừa mới thu dọn được một chút, bên ngoài đã vang lên tiếng hò hét giết chóc, Trương Hoài Vũ vội gọi tâm phúc chạy ra ngoài, cứ nghĩ là Hổ Vương đã tới.
Ra ngoài thì thấy trong sân, đám thuộc hạ của Mãnh Hổ bang kẻ chết, kẻ đầu hàng, một đám nha dịch đang bắt người khắp nơi.