Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người dịch: nxkhiem
Sau khi kết thúc lần đột phá này, cùng với sự tăng tiến cuả cảnh giới võ học, Vệ Phàm cảm thấy đan điền của mình như sắp nổ tung, ngay sau đó một luồng chân khí mạnh mẽ lan toả, cơ thể của hắn bắt đầu thay đổi toàn diện.
Gân cốt trở nên rắn chắc, cơ thể cường tráng hơn.
Là một môn võ học kiêm tu nội ngoại , Kim Chung Tráo không chỉ luyện chân khí mà còn có thể luyện căn cốt cơ thể.
Huyết khí đã tiêu hao nay được khôi phục, trở nên dồi dào, sung mãn, sức mạnh của hắn bắt đầu lớn hơn.
Trong con hẻm, Vệ Phàm đứng dậy với cảm giác khoan khoái, sự mệt mỏi do tiêu hao huyết khí trước đó đã biến mất hoàn toàn, giờ đây hắn chỉ cảm thấy cơ thể tràn trề sức mạnh.
Bốn năm công lực đã giúp Kim Chung Tráo đạt đến tầng sáu, bộ thân xác này thực sự có thiên phú về võ học.
Bởi vì hắn đã từng nghe các sai dịch của nha môn nói rằng nhiều bộ đầu tu luyện bảy tám năm mà Kim Chung Tráo cũng chỉ mới đến tầng 3.
- Thử xem Kim Chung Tráo tầng 6 có tác dụng gì nào!
Ý niệm vừa động, trên người Vệ Phàm phát ra một lớp ánh sáng mờ mờ, giống như có một lớp màng mỏng bao phủ cơ thể.
Hắn giơ tay chạm thử, lớp màng này rất cứng, khiến ngón tay hắn bị bật ngược lại.
Thế giới này đầy rẫy yêu ma quỷ quái, tà ma hoành hành khắp nơi, võ công được nha môn lựa chọn để truyền dạy không phải là loại vớ vẫn.
Huyết Sát Đao Pháp dùng để trảm yêu trừ ma, còn Kim Chung Tráo bảo vệ thân thể, giúp những sai dịch như bọn họ có thể vừa tấn công vừa phòng thủ khi đối mặt với yêu ma.
- Mình chỉ mới đạt tầng 6, nghe nói khi Kim Chung Tráo đạt đến tầng 9, chân khí sẽ hình thành một cái chuông vàng lớn bao phủ ngoài thân, lớp màng này mới chỉ là hình nón.
Nếu còn dư công lực, hắn rất muốn lập tức tăng Kim Chung Tráo lên tầng 9, nhưng đáng tiếc là đã dùng hết công lực.
Cũng vào lúc này, Chu Thất quay lại cùng một nhóm sai dịch, bắt đầu xử lý thi thể của Dương Tuấn và hai tên đồng bọn.
Những sai dịch này không ai nói chuyện với Vệ Phàm, ánh mắt của họ nhìn hắn đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn tiếc nuối.
Dương Tuấn không đáng gì, ngay cả Mãnh Hổ bang cũng không đáng kể, điều thực sự khiến người ta sợ hãi chính là những con yêu quái hổ đứng sau Mãnh Hổ bang.
*
Sau khi xử lý thi thể xong, Chu Thất và Vệ Phàm tiếp tục tuần phố.
Chu Thất không bán đứng Vệ Phàm, khi báo cáo với nha môn, hắn cũng trình bày đúng theo lời Vệ Phàm đã nói.
- Hay là… chúng ta về nha môn đi.
Đi được một lúc, Chu Thất đột nhiên nói.
Thật quá yên tĩnh, nha môn không có phản ứng gì thì không nói, dù sao cũng là đồng nghiệp, không ai muốn làm quá mức, nhưng ngay cả Mãnh Hổ bang cũng không có động tĩnh gì.
Ngần ấy thời gian trôi qua, Mãnh Hổ bang hẳn đã biết tin Dương Tuấn và hai người kia bị giết.
- Tuần phố không phải là trách nhiệm của chúng ta sao, về nha môn làm gì!
Vệ Phàm lắc đầu, tiếp tục tuần tra, đến giờ ăn trưa, hai người mới quay về phòng ăn trưa.
*
- Chiều nay ngươi không cần tuần phố, thôn Ngũ Lý có người mất tích, ngươi cùng Vương Quý và Khâu Bình đi điều tra xem có phải do yêu ma làm hại không!
Sau khi ăn xong, bộ đầu Lý Thân gọi Vệ Phàm lại.
Bộ đầu này chính là người đã thả Dương Tuấn hôm qua.
- Được!
Vệ Phàm gật đầu, nhanh chóng cùng hai đồng sự Vương Quý và Khâu Bình lên đường đến thôn Ngũ Lý.
Lý Thân đứng ở cửa tiễn ba người rời đi, đến khi bóng họ khuất hẳn mới quay trở vào.
Vệ Phàm không quá quen với hai người này, khi hắn vào nha môn thì bọn họ đã làm sai dịch được vài năm, bình thường cũng không có giao tình gì, chỉ thuộc dạng mặt quen mà thôi.
Suốt đường đi, Vương Quý và Khâu Bình không nói chuyện với Vệ Phàm, hai người đi sau, Vệ Phàm đi trước, nếu không mặc đồng phục sai dịch, có lẽ người ngoài sẽ nghĩ rằng hai người kia đang áp giải Vệ Phàm.
đúng như tên gọi, thôn Ngũ Lý cách Vân Thành đúng năm dặm.
Sau khi đi khoảng hơn nửa giờ, một ngôi làng không nhỏ hiện ra trước mắt của Vệ Phàm.
Ngôi làng này không lớn, ước chừng chỉ có bảy tám mươi hộ dân, đến cổng thôn, Vệ Phàm phát hiện gần như nhà nào cũng đóng cửa kín mít, không có lấy một bóng người qua lại.
Khi bước vào thôn, một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.
- Hai vị đi lối nào?
Vệ Phàm quay lại hỏi Vương Quý và Khâu Bình, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng.
- Đi thẳng tới phía trước!
Tên sai dịch Vương Quý chỉ tay về phía trước, mặt cười toe toét, hắn quay đầu nhìn Khâu Bình, cả hai trao nhau ánh mắt đầy hài lòng.
*
Ba người cứ thế đi xuyên qua ngôi làng, chẳng mấy chốc, trước mắt xuất hiện một căn nhà khá khang trang.
- Chính là nhà này báo án, ngươi vào hỏi thử xem, cũng học cách xử lý những việc thế này, bọn ta sẽ đi quanh thôn hỏi thăm người dân.
Khâu Bình và Vương Quý dừng lại cách căn nhà này khoảng mười mấy mét, rồi để một mình Vệ Phàm vào trong.
- Được!
Vệ Phàm gật đầu, cố nén cảm giác khó chịu từ mùi hôi thối kia.