Một giọng nói già nua nhưng trầm ấm, đầy nội lực chậm rãi vang lên:
“Thực ra không phải lo âu, mà là mệt mỏi. Mọi người có nhận thấy không, điện thoại bây giờ ngày càng nhanh, nhưng trí nhớ của chúng ta lại ngày càng kém; độ phân giải ngày càng sắc nét, nhưng chúng ta nhìn vạn vật lại ngày càng mờ mịt?
Cổ nhân có câu, đại đạo chí giản. Tinh khí thần của con người là hữu hạn, việc phát triển quá mức những công nghệ tinh vi ấy, thực chất là đang vắt kiệt nguyên khí của đất trời. Vì vậy, chúng tôi đề xướng ‘cuộc sống tiêu hao thấp’ và ‘cuộc sống phép trừ’. Hãy tắt màn hình đi, trở về với chốn điền viên, cảm nhận hương đất và không khí, đó mới là phép dưỡng sinh thuận theo đạo trời...”
“Nói hay phết.” Dư Chính Tắc đánh lái rẽ vào cổng một khu dân cư cũ kỹ, tiện tay vặn âm lượng to lên một chút.
“Bây giờ đi đâu cũng thấy AI, cảm giác như không học mấy cái này là tụt hậu với thời đại vậy. Nghe mấy lời này vẫn đậm tình người hơn đám truyền thông suốt ngày gieo rắc nỗi lo âu.”
Thân xe hơi xóc nhẹ, dừng lại dưới chân một tòa chung cư xám xịt.
“Đến nơi rồi.” Dư Chính Tắc rút chìa khóa xe. Âm thanh từ đài phát thanh đột ngột im bặt, thế giới một lần nữa bị tiếng mưa đơn điệu chiếm quyền kiểm soát.
Trước mặt là một khu tập thể cán bộ điển hình. Khoảng cách giữa các tòa nhà rất hẹp, khiến tiếng mưa dội đi dội lại giữa những bức tường xi măng.
Hai người che ô lao vào hành lang. Dư Chính Tắc giậm mạnh chân, ngọn đèn cảm ứng âm thanh bật sáng mờ ảo.
Đế giày dính đầy nước lẹp nhẹp đạp lên bậc thang đi lên. Nhà Dư Chính Tắc nằm ở tầng ba.
Tiếng kim loại va chạm lanh canh của chùm chìa khóa, hòa cùng tiếng kẽo kẹt của bản lề cửa chống trộm, vang vọng khắp hành lang chật hẹp.
Cánh cửa bên trong vừa đẩy ra, một luồng không khí sực nức mùi thuốc lá quyện lẫn mùi nước giặt quần áo đã xộc thẳng vào mũi.
“Không cần thay dép đâu, cứ đi thẳng vào đi.”
Dư Chính Tắc đá mấy đôi giày thể thao ngổn ngang trước cửa sang một bên, bật đèn phòng khách.
Bóng đèn sợi đốt nhấp nháy hai cái rồi mới sáng hẳn, phơi bày không gian sống có phần luộm thuộm của anh cảnh sát hình sự độc thân.
Căn hộ có bố cục hai phòng ngủ một phòng khách, nội thất vẫn giữ nguyên kiểu cũ từ mười mấy năm trước.
Bàn trà ngoài phòng khách chất đầy vỏ cà phê hòa tan, túi lọc trà, lon Red Bull, còn tàn thuốc trong gạt tàn thì đã chất cao thành gò.
Dư Huyền cuối cùng cũng hiểu quầng thâm mắt của anh họ từ đâu mà ra.
Trên sô pha vứt ngổn ngang mấy chiếc áo khoác cảnh phục, chỉ chừa lại một khoảnh nhỏ xíu đủ để ngồi.
Dư Chính Tắc nhặt mấy tờ báo vương vãi trên sàn lên, như muốn lên tiếng xua tan bầu không khí ngượng ngùng:
“Dạo này án mạng dồn dập quá, nửa tháng nay anh chẳng có tâm trí đâu mà dọn dẹp.”
Anh ta bước đến bên cửa sổ, định mở ra cho thoáng khí. Nhưng liếc thấy cơn mưa tầm tã bên ngoài, anh ta lại rụt tay về.
“Em ngồi chơi lát nhé, anh đi thay bộ quần áo đã.” Dư Chính Tắc chỉ tay về phía phòng ngủ phụ.
“Em ngủ phòng đó, chăn đệm để hết trong tủ, lát nữa tự trải ra nhé. Tí nữa anh nấu cái gì cho ăn.”
Nói đoạn, anh ta cầm theo quần áo sạch bước vào nhà vệ sinh. Rất nhanh, tiếng nước chảy rào rào đã vang lên.
Trước đây Dư Huyền từng đến nhà anh họ vài lần, tuy không ngăn nắp gọn gàng nhưng vẫn tính là sạch sẽ. Xem ra dạo này anh ta bận tối mắt tối mũi thật.
Coi như anh nhờ em chăm sóc anh một chút.
Hắn nhớ lại câu nói ban trưa của anh họ. Lúc đó hắn còn tưởng đối phương chỉ đơn thuần tìm một cái cớ, giờ nhìn lại, hóa ra anh ta thực sự cần người chăm sóc.
Cổ nhân có câu, đã nhận lời người thì phải làm tròn việc người. Dù sao cũng đến rồi.
Dư Huyền xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp căn phòng bừa bộn, gom hết rác rưởi vào thùng.
Chiếc đồng hồ treo tường vẫn kêu tích tắc, tích tắc. Căn phòng bừa bộn dần khôi phục lại trật tự vốn có.
Dọn dẹp cũng gần xong rồi, chỉ còn lại một góc bàn cuối cùng.
Chỗ đó xếp mấy chồng hồ sơ dày cộp, bị một chai cà phê uống dở đè lên.
Có lẽ do luồng gió thổi lúc đóng cửa vừa nãy, hoặc do xếp quá cao, túi tài liệu nằm trên cùng đang chênh vênh chực đổ.
Đó là một chiếc túi hồ sơ bằng giấy xi măng màu vàng, miệng túi chưa buộc dây. Tài liệu bên trong tuột ra một nửa, là vài bức ảnh.
Dư Huyền định giúp anh họ xếp lại lên bàn. Dưới ánh đèn vàng vọt, hắn nhặt mấy bức ảnh đen trắng kia lên.
Đó là một bức ảnh khám nghiệm hiện trường, bối cảnh là nền xi măng xám xịt.
Một nữ sinh mặc áo đồng phục, tay chân vặn vẹo nằm giữa vũng máu, rõ ràng là rơi từ trên cao xuống.
Vì là ảnh đen trắng, vết máu hiện lên một màu đen sẫm đặc quánh, trông như một vệt mực loang lổ.
Dư Huyền vốn định úp thẳng lên bàn, nhưng ánh mắt lại vô tình lướt qua khuôn mặt của cô gái...
Trái tim hắn bỗng hẫng đi nửa nhịp, gai ốc nổi rần rần.
Xúc cảm lạnh lẽo của tờ giấy truyền từ đầu ngón tay, chạy dọc theo dây thần kinh xộc thẳng lên đỉnh đầu, khiến da đầu hắn tê rần.
Cô ấy đang cười.
Cô gái đó đang cười.
Giữa một hiện trường tử vong thảm khốc như thế, trên khuôn mặt dính đầy máu tươi và bùn đất ấy, khóe miệng của cô gái lại cong lên thật cao.