Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hai ngày sau!

Đồ cần mua đều đã mua, đồ cần lấy đều đã lấy.

Đàm Phong đi tới ngoài thành Bình Giang, một chiếc thuyền nhỏ màu xanh nhạt to bằng bàn tay đón gió mà lớn lên, trong nháy mắt liền đạt tới dài gần một trượng, lơ lửng bên chân.

“Không hổ là thế giới huyền huyễn, hoàn toàn không nói đạo lý, may mà Newton không có ở đây, nếu không ông ấy căn bản không cách nào giải thích.”

Lần trước Đàm Phong đã mày mò một khoảng thời gian, đối với thao tác cơ bản vẫn hiểu, chẳng qua trước đó vẫn luôn bận rộn, cộng thêm Vân Lệ cũng còn ở thành Bình Giang, cho nên vẫn luôn chưa thực tế sử dụng qua.

Bước lên Phi Thiên Chu, Đàm Phong lảo đảo bắt đầu tiến về phía bắc.

Thân ở trên không trung quay đầu nhìn lại thành Bình Giang đang dần xa.

Lần này từ biệt có lẽ chính là vĩnh biệt rồi!

Mấy ngày sau đó Đàm Phong phần lớn thời gian đều đang tu luyện, chỉ có thời gian cực ngắn là đang đi đường.

Cho dù là như vậy, có Phi Thiên Chu hắn cũng đã bay ra rất xa, đã sớm ra khỏi quận Túc Do.

Rốt cuộc ngay hôm nay, trong sơn động truyền ra một cỗ khí tức cường đại, sau đó nhanh chóng thu liễm.

Đàm Phong đã tấn thăng làm Luyện Khí cửu tầng.

“Bước tiếp theo chính là đem Luyện Khí cửu tầng tu luyện viên mãn, sau đó sử dụng Trúc Cơ Đan tấn thăng Trúc Cơ kỳ, may mà hệ thống thương thành có bán Trúc Cơ Đan, ngược lại không cần đi làm phiền nữa!”

Đàm Phong mở hai mắt ra, tinh quang trong mắt lóe lên rồi biến mất.

Tịnh không phải nói không có Trúc Cơ Đan thì nhất định không thể đột phá, mà là dựa vào bản thân đột phá cần thiên phú nhất định, hơn nữa thời gian tiêu hao cũng nhiều.

So sánh dưới, dùng Trúc Cơ Đan đột phá ngược lại thuận tiện không ít.

“Tiếp theo liền có thể tăng tốc đi đường rồi, tu tiên giới a! Thật muốn kiến thức một chút!”

Đàm Phong lẩm bẩm tự ngữ, đối với tương lai tràn ngập mong đợi.

Thế giới này lại là như thế nào đây?

Các loại đại thần thông giả lợi hại đến mức nào?

Có thánh địa hay không?

Có hạng người thánh tử, thánh nữ hay không?

Nếu bọn họ đụng phải mình không chết được, lại sẽ va chạm ra hỏa hoa như thế nào đây?

Giờ khắc này, hai mắt Đàm Phong lóe lên quang mang mạc danh, vô số chủ ý thất đức hiện lên trong đầu hắn.

Tấn thăng đến Luyện Khí cửu tầng, tốc độ Đàm Phong giá ngự Phi Thiên Chu lại tăng nhanh không ít.

Mấy ngày xuống kỹ thuật lái thuyền của hắn đã càng thêm thuần thục, không còn xiêu xiêu vẹo vẹo nữa.

…………

Mà trong lúc Đàm Phong đi đường, sự tích của hắn cũng đang lên men ở thành Bình Giang.

Chuyện bốn huynh đệ Đàm gia và Hồng gia, còn có chuyện Vân Lệ dắt chim đi dạo dưới trăng đã sớm bị truyền đi xôn xao.

“Ai có thể ngờ được đường đường Hồng gia lại bởi vì một người bình thường như Đàm Phong mà bị diệt môn chứ?”

“Bất quá còn đừng nói, mấy huynh đệ Đàm gia là thật sự đủ thất đức!”

“Ha ha ha, huynh đài chấp tướng rồi, đối phó với loại cặn bã như Hồng gia sao lại là thất đức chứ?”

“Bất quá sau này vẫn nên ít trêu chọc người có huynh đệ, nhất là sinh đôi sinh ba.”

“Không sai không sai, người có nhiều huynh đệ cố gắng ít trêu chọc, dù sao ngươi làm sao biết thiên phú đệ đệ nhà người ta như thế nào chứ?”

Từ đó về sau, thành Bình Giang lại xuất hiện một hiện tượng khá kỳ quái.

Đó chính là gia đình có sinh đôi sinh ba cực ít có người dám trêu chọc.

Không quen biết mà xảy ra mâu thuẫn thường là:

“Nhà ngươi có huynh đệ không? Có mấy đệ đệ?”

Nếu đối diện trả lời không có thì làm tới, nếu có thì phải cân nhắc một chút, thậm chí nuốt xuống cục tức này.

“Nhà ta còn có bốn đệ đệ, đều là cùng mẹ sinh ra!”

“Xin lỗi, vừa rồi ngữ khí ta nói chuyện hơi nặng!”

…………

Rừng cây xào xạc, nước suối róc rách.

“Ừm, thơm quá!”

Đàm Phong ngồi xổm bên bờ suối, xé xuống một miếng thịt thỏ xèo xèo tươm mỡ, vàng ươm giòn rụm.

Đống lửa bên cạnh đã sớm bị hắn dập tắt, lúc này chính là thời khắc hưởng thụ mỹ vị.

“Hửm?”

Đột nhiên thần sắc hắn cả kinh, tiếng đánh nhau loáng thoáng từ đằng xa truyền đến, thỉnh thoảng mang theo ánh lửa.

Bất quá Đàm Phong không định xen vào việc của người khác, coi như không nghe thấy, vẫn an tâm hưởng thụ mỹ thực.

…………

“Giao Ngân Diệp Thảo ra đây, tha cho ngươi một mạng!”

Thanh âm loáng thoáng truyền đến, Đàm Phong vẫn không vì thế mà dao động.

“Đừng nằm mơ nữa, ta thà hủy đi cũng sẽ không đưa cho các ngươi!”

Một đạo giọng nữ truyền vào tai Đàm Phong, ôn uyển nhu hòa.

“Nếu ngươi tìm chết vậy thì đừng trách chúng ta!” Đạo thanh âm thô kệch kia lại lần nữa truyền ra.

Nương theo tiếng oanh minh của pháp thuật, dần dần đi về phía Đàm Phong.

Đàm Phong tâm thần khẽ động duy trì chấn động pháp thuật ở Luyện Khí thất tầng, muốn xem mấy người này sẽ làm gì mình.

Vút!

Một nữ tử nhảy lên cành cây.

Nàng tầm hai mươi sáu hai mươi bảy tuổi, tư sắc bậc trung.

Lúc này vì vận động kịch liệt mà sắc mặt đỏ bừng, ngực phập phồng kịch liệt.

Lúc Đàm Phong nhìn về phía nàng, nàng cũng phát hiện Đàm Phong, lập tức cả kinh, nàng không ngờ bên này lại có người.

Thần tình có chút áy náy: “Xin lỗi, ta không biết ngươi ở bên này, ngươi mau chạy đi, phía sau là Hắc Phong Song Sát giết người không chớp mắt.”

Đống lửa đã sớm dập tắt, cộng thêm rừng sâu cỏ rậm, nàng xác thực không biết bên này có người.

Nói xong không đợi đối phương phản ứng, nàng liền tiếp tục chạy trốn về phương xa.

Đàm Phong vẫn không vì thế mà dao động, lặng lẽ hưởng thụ mỹ thực.

“Tiểu tử, cản hắn lại!”

“Nếu để ả chạy thoát ta liền giết chết ngươi!”

Hắc Phong Song Sát phía sau cũng phát hiện Đàm Phong, thấy Đàm Phong khu khu Luyện Khí thất tầng lập tức lên tiếng uy hiếp.

Đàm Phong giương mắt nhìn về phía Hắc Phong Song Sát.

Một người lưng hùm vai gấu, râu quai nón đầy mặt, quả là một gã đại hán râu hùm.

Một người khác so sánh dưới lại lộ ra vẻ khá gầy gò, đầy mặt vẻ hèn mọn.

Thấy Đàm Phong vẫn không vì thế mà dao động, gã nam tử gầy gò giận dữ, vung tay ném ra một hỏa cầu lớn.

“Tiểu tử ngươi câm hay là điếc?”

Đàm Phong nghiêng người tránh qua hỏa cầu, thần sắc lạnh lẽo.

“Mèo già không hóa hổ, ngươi tưởng ta sắp chết bệnh à?”

“Quấy rầy người khác ăn cơm, bằng với mưu tài hại mệnh các ngươi biết không? Các ngươi đã có đường lấy chết.”

Mình không gây chuyện đều coi như là đại phát từ bi rồi, lại còn có người nhảy ra khiêu khích mình?

Nói xong vung tay ném ra hai đạo phong nhận.

Xoẹt!

Xoẹt!

“Hắc Phong Song Sát? Nói như vậy rất biết chơi gió sao?”

“Giết người không chớp mắt? Ta muốn để các ngươi cả đời không cách nào chớp mắt.”