Phía cuối con phố xô bồ này, sâu trong rặng trúc vươn dài ở hướng chính bắc, một tòa lầu các bảy tầng sừng sững mọc lên. Rặng mái cong vút đan xen phác họa nét nguyệt quang tĩnh mịch. Bức hoành phi khắc ba chữ "Tiên Khách Cư" uốn lượn như rồng bay phượng múa treo trên cao, bề nghễ quan sát toàn bộ tiểu trấn.

Phía sau cao lầu là rừng hoàng trúc bạt ngàn trải dài hàng chục mẫu. Một hành lang uốn lượn lát đá xanh xuyên qua rừng cây, nối liền với phủ đệ ba gian nằm tít tận cuối đường.

Trúc bách đan xen rủ bóng dưới chân. Hai đạo nhân ảnh bước ra từ cửa hông cao lầu, dẫm lên hành lang ngoằn ngoèo uốn khúc.

Kẻ đi trước là một trung niên nam tử, thân khoác Nho bào màu nguyệt bạch. Chất liệu vải là Thục cẩm thượng hạng, loáng thoáng hiện lên đồ án vân hạc thêu chìm bên trong.

Kẻ lùi lại nửa bước là một nữ nhân tóc dài, trạc hăm lăm hăm sáu tuổi, dung mạo bình phàm, bù lại vòng ngực cực kỳ ngạo nhân. Ả bận một bộ kình trang bó eo tay hẹp. Chất vải ôm sát thân thể, tôn lên vóc dáng thon thả quyến rũ.

Tiếng trò chuyện rầm rì của hai người lẫn vào âm thanh xào xạc của lá trúc.

Mi mắt La Liễu Y ánh lên sự mỏi mệt của kẻ dãi dầu sương gió, thanh âm nhỏ nhẹ êm ái:

“... Bên Trung Nguyên lại bắt đầu khai chiến rồi. Lúc thuộc hạ lên đường xuôi nam, dòng người tị nạn đã lác đác tụ tập. Phỏng chừng đầu xuân năm sau, toán lưu dân đầu tiên sẽ tràn tới chỗ chúng ta.”

Nhiếp Quân Việt lắng nghe báo cáo. Đôi mắt đan phượng thon dài chẳng mảy may phiền não, chỉ hơi cảm khái ngước nhìn vầng trăng lạnh lẽo trên đỉnh đầu:

“Mới mười năm trôi qua mà đã tái chiến, tốc độ e là nhanh hơn dự tính một chút. Nhưng không sao, chuyện đốn rừng khai hoang của chúng ta cũng đã khởi động rồi. Đến lúc đó, thu nhận được bao nhiêu lưu dân thì cứ thu nhận bấy nhiêu...”

La Liễu Y nghe vậy, cõi lòng vẫn nặng trĩu tâm tư, lời lẽ ngập tràn nỗi niềm âu lo:

“Đông gia, lần này có chút khác biệt so với lần trước. Chuyện kéo Cổ Thục vào vòng xoáy chiến tranh chỉ là vấn đề sớm muộn.”

Nhiếp Quân Việt khẽ trầm ngâm. Y ngoái đầu lại, mắt đan phượng hơi nheo. Khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt như trấn an:

“Cũng đừng quá sầu não, Cổ Thục quốc chủ nào có hùng tài đại lược gì, chỉ muốn an phận giữ thân. Dẫu đám công khanh kia có rắp tâm nhúng chàm Trung Nguyên thì cũng phải mấy năm nữa mới thành sự, thời gian cho chúng ta chuẩn bị vẫn còn dư dả lắm.”

Nói tới đây, y chững lại, bước chân dừng trước một ngọn đèn lồng đá, ngữ khí chợt trở nên nghiêm nghị:

“Liễu Y, xa xứ đi Trung Nguyên thấm thoắt đã ba năm, thu hoạch thế nào?”

La Liễu Y trầm mặc vài hơi thở. Bất giác, ả đưa tay chạm lấy chuôi kiếm bên hông, đoạn thấp giọng đáp:

“Không ổn lắm. Sinh ý bên Trung Nguyên cơ bản đều bị hào thân đại thương bản địa lũng đoạn. Bất kể là tình báo hay thương mậu, ba năm ròng rã cũng chỉ miễn cưỡng cắm rễ được một chút, căn bản chẳng nói tới chuyện phát triển. Nhưng nếu thế cục chiến tranh tiếp tục bành trướng, có lẽ sẽ xuất hiện vài tia cơ hội... Thật sự xin lỗi.”

Nhiếp Quân Việt lại chẳng trách cứ đối phương nửa câu, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ ôn hòa:

“Chính ngươi cũng nói đó thôi, trận binh họa lần này Cổ Thục có khả năng cũng bị cuốn vào, thế nên chẳng cần quá nóng vội. Đúng rồi, hạng nhân tài ta yêu cầu, ngươi tìm được chưa?”

La Liễu Y vô thức liếc mắt sang trung niên nam tử nhã nhặn bên cạnh, môi đỏ khẽ mím, trầm giọng đáp:

“Nội gia cao thủ thì tìm được dăm ba vị, nhưng kẻ mang thần lực trời sinh quả thực vô cùng hiếm hoi, thuộc hạ...”

“Thôi được rồi, cũng chẳng sao.”

Nhiếp Quân Việt vung tay, dường như đã liệu trước từ lâu.

Ánh trăng kéo dài bóng t, đổ dọc lên phiến đá xanh hai bên hành lang.

La Liễu Y hé miệng, một nỗi niềm tích tụ suốt nhiều năm chợt ứ nghẹn ở cổ họng.

Sao cứ nhất thiết phải bôn ba sang tận Trung Nguyên?

Tiên Khách Cư đã đổ một lượng nhân lực vật lực khổng lồ vào Trung Nguyên, thậm chí từng có lúc ảnh hưởng tới tận căn cơ.

Nhiếp Quân Việt dường như nhìn thấu được sự nghi hoặc ẩn giấu dưới đáy mắt đối phương, thanh âm thong thả:

“Ngẩng cao đầu, phóng mắt nhìn cho xa. Cõi đời này chẳng phải khoản đầu tư nào cũng đem lại quả ngọt tức thì. Nếu không có ba năm gieo mầm khổ ải, hiện giờ chúng ta lấy đâu ra cơ hội mượn ngọn lửa chiến tranh cắm rễ giữa chốn Trung Nguyên, đúng không?”

“Nhưng vì cớ gì?”

Rốt cuộc, La Liễu Y cũng tuôn ra vấn đề đè nén dưới đáy lòng. Thanh âm ả dìm xuống mức thấp nhất, chất chứa sự khẩn khoản: “Nếu Tiên Khách Cư toàn tâm toàn ý phát triển tại đ Thục địa, lại có ngài dẫn dắt, dùng thứ tài nguyên rót vào Trung Nguyên kia, e rằng thế lực hiện nay của chúng ta đã...”

Nhiếp Quân Việt khựng bước. Y xoay đầu ngước nhìn, đôi mắt hẹp dài vốn hiền từ chợt gợn sóng. Không phải phẫn nộ, mà là một thứ cảm xúc khiến kẻ khác càng thêm bất an.

Thất vọng.

Lão nhìn thẳng La Liễu Y, mỉm cười:

“Thân là chưởng quỹ của Thấu Ngọc Trai, ngươi không thể chuyện gì cũng tìm ta dò hỏi thực hư. Ngươi bôn tẩu ở Trung Nguyên ròng rã ba năm, rất nhiều thứ cần chính ngươi tự đi tìm đáp án, không phải sao?”

“. . . . .”

Cõi lòng La Liễu Y chấn động, bất giác ngoảnh mặt lảng tránh ánh nhìn.