Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“... Tam Nương?”
Chứng quáng gà khiến Vương Ma khó lòng nhìn rõ tình cảnh bên trong. Gã thăm dò gọi một tiếng, thế nhưng đáp lại chỉ có sự tử tịch cùng tiếng nhỏ giọt của thứ chất lỏng đặc quánh nào đó.
Cơn nghiện cờ bạc cùng dục vọng trong lòng lặng lẽ bị sự bất an thay thế. Vương Ma thò tay rút phác đao. Gã đứng sát cửa, cảnh giác quét mắt nhìn vào mật thất.
... Có chuyện rồi.
Có kẻ nào nhân lúc gã rời đi đã đột nhập vào chăng?
Thịch—
Nhịp tim bắt đầu tăng tốc. Vương Ma kìm nén xúc động muốn quay đầu tháo chạy. Gã hít sâu một hơi, móc ra một chiếc hỏa tử, quẹt mạnh tạo lửa. Ngọn lửa bùng sáng giữa chốn tịch liêu, hắt ánh vàng ấm áp ra tứ phía.
Lớp vách tường trát bùn cỏ ngấm ẩm bong tróc từng mảng lớn, để lộ phần đất nện bên dưới. Mặt đất ngập tràn chất lỏng đặc quánh màu đỏ sẫm. Ghế bị đạp xô lệch ngã chỏng gọng, trên chiếc bàn vuông đánh bài có một vật thể hình cầu cực kỳ chướng mắt.
Nhưng ánh sáng tù mù, gã nhìn không rõ.
“Hà... Phù...”
Vương Ma hít sâu một hơi, đè nén sự bất an cùng nỗi kinh hãi trong lòng, siết chặt phác đao bước chầm chậm lên trước. Giữa ánh lửa bập bùng, gã từng bước tiến sát lại vật thể hình cầu kia, để rồi sợ hãi lùi mạnh về sau hai bước.
Gã nhìn thấy một đôi mắt đang trừng trừng nhìn mình.
Đó là khuôn mặt dữ tợn, chết không nhắm mắt của Tam Nương.
Ong—
Đầu óc vang lên một tiếng, ánh mắt hỗn loạn của Vương Ma vội vã quét nhìn xung quanh. Lúc này gã mới phát hiện không chỉ có thủ cấp, mà toàn bộ thân thể Tam Nương cũng đã nát vụn! Trong mật thất khắp nơi đều là máu, chân tay đứt lìa, các loại nội tạng văng vãi mỗi nơi một khúc, dường như bị một thứ gì đó xé xác!
Thằng ngốc kia nằm trong vũng máu. Nữ hài ở góc bên kia thì toàn thân lành lặn, nhưng có vẻ đã mất ý thức. Bạc vụn rơi vương vãi khắp sàn.
Lượng thông tin của cảnh tượng trước mắt quá lớn, khiến gã nhất thời không nắm bắt được trọng tâm.
Kẻ nào làm?
Không phải vì tiền tài, bởi bạc vẫn còn vương vãi trên đất.
Càng không phải để cứu người.
Lại còn xé xác Tam Nương.
Là... đám yêu họa trên núi chăng?
Ý nghĩ này xẹt qua khiến tráng hán mặt thẹo bất giác khẽ chửi thề:
“Mẹ bà nó...”
Vút!
Một tiếng xé gió vang lên.
Ngón tay đang cầm hỏa tử của gã bị bắn thủng. Đồng thời, cơn đau nhói nơi lồng ngực đã cắt đứt dòng suy nghĩ của Vương Ma. Đợi đến khi gã cúi đầu nhìn xuống, mượn ánh lửa từ hỏa tử rơi trên mặt đất, gã mới thấy một vết máu nơi ngực phải đang không ngừng lan rộng.
“. . . . .”
Đồng tử Vương Ma không ngừng co rụt. Cơn đau bị đè nén bởi cơn hưng phấn bùng nổ nên chưa quá rõ ràng, nhưng hơi thở đã mất kiểm soát mà tăng nhanh. Chút sinh lực trên cơ thể cũng đang nhanh chóng bị rút cạn.
Bóng tối phóng đại nỗi sợ hãi, mùi máu tanh quấy nhiễu lý trí. Công kích đến từ trong bóng râm đã hóa thành cọng rơm cuối cùng đè sập thần kinh Vương Ma.
Chạy...
Gã phải chạy thoát khỏi đây trước đã.
Gã mắc chứng quáng gà. Cái nơi quỷ quái này lại tối đen như mực, căn bản không thi triển được quyền cước.
Tự tìm cớ thuyết phục bản thân xong, Vương Ma trực tiếp từ bỏ suy nghĩ phản kháng. Gã không bận tâm địch nhân là ai nữa, cũng chẳng nghĩ đến thủ đoạn tấn công của đối phương, chỉ dốc toàn lực tháo chạy về phía lối thoát.
Phía cuối đường hầm là một ngôi miếu hoang. Thấy lại ánh mặt trời, chứng quáng gà liền thuyên giảm, nhưng Vương Ma hoàn toàn không dừng bước chân đào tẩu. Một khi trong lòng đã sinh sự khiếp nhược, muốn tìm lại dũng khí là chuyện cực kỳ gian nan.
Thoát khỏi hoàn cảnh tăm tối, gã chỉ muốn tìm một nơi an toàn để băng bó vết thương trước.
Ánh mặt trời chưa lặn hẳn mang lại cho Vương Ma cảm giác an toàn giả tạo. Thế nhưng mới chạy chưa đầy trăm bước, gã đã thở không ra hơi. Mồ hôi lạnh toát ra đầm đìa, mang theo cảm giác cận kề cái chết khiến người ta sởn tóc gáy.
“Mẹ kiếp, ngoài ngón tay ra, vết thương này chảy máu cũng… cũng đâu có nhiều lắm, mẹ nó rốt cuộc là sao? Lão tử trúng độc rồi à?”
Ngồi bệt xuống gốc một cây cổ thụ, Vương Ma vừa thở dốc vừa chửi rủa, tay vạch áo kiểm tra vết thương. Khoảnh khắc nhìn thấy vết thương, đồng tử gã liền co rụt lại.
Đây là vết thương do nỏ tiễn gây ra.
Trừng mắt ngây ra một thoáng, sự giận dữ khiến đôi mắt Vương Ma lập tức trợn trừng. Gã nhận ra chuyện gì đã xảy ra, gào thét rống lên:
“Đồ khốn kiếp! Khụ khụ... Là con nha đầu kia! Lão tử đã thấy lạ là vì sao yêu họa tràn tới mà người ngợm nó vẫn trắng trẻo sạch sẽ như thế! Đồ chó má, bây giờ lão tử quay lại sẽ làm thịt...”
“Ngươi là đồ ngốc sao?”
Một giọng nói đột ngột ngắt lời chửi rủa của Vương Ma.
Giọng nói vang lên từ đúng hướng gã vừa chạy tới.
Non nớt, bình thản.
Vương Ma bất giác quay đầu nhìn lại. Người tới chẳng phải là con nha đầu trong dự liệu, mà là tên tiểu quỷ ngớ ngẩn kia.
Nam hài chầm chậm bước ra từ sau gốc cổ thụ trăm năm. Toàn thân hắn ngập trong máu huyết bết dính tựa như vừa lăn lộn dưới huyết trì. Hắn xách theo tay nỏ, lưng đeo ống tên, bên hông còn giắt một chiếc túi da đựng nước.
Nam hài không tiếp tục bước tới. Hắn dùng tay nỏ gõ gõ vào đầu mình, đứng cách đó không xa, nhìn Vương Ma nói:
“... Kẻ vừa phân thi, làm sao có thể giữ cho toàn thân trắng trẻo sạch sẽ được?”