Trong một phòng học của Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh, Thường Hạo Nam đang ngồi trên ghế, ánh mắt có chút mờ mịt nhìn xấp bản vẽ thiết kế máy bay trải rộng trước mặt, cùng với ba người mang dáng vẻ sinh viên gồm hai nam một nữ đang ăn mặc theo phong cách rất hoài cổ, vẻ mặt đầy quan tâm nhìn anh.
Mình không phải đang ở trong căn cứ 29 để thử nghiệm hầm gió siêu vượt âm JF-22 sắp được đưa vào sử dụng sao? Thường Hạo Nam thầm nghĩ trong lòng, Đây lại là đâu?
Bức tường xung quanh hơi cũ kỹ, phần dưới cùng sát mặt đất cao khoảng một mét được sơn màu xanh lá cây, đặc biệt là những vị trí thường xuyên bị mặt trời chiếu vào đã bong tróc vài mảng sơn.
Hai chiếc quạt trần khổng lồ trên đỉnh đầu đang quay vù vù, hoàn toàn không thấy bóng dáng của máy điều hòa đâu.
Tấm bảng đen bên cạnh lại là loại bảng xi măng màu đen, chứ không phải loại bảng màu xanh lá cây ép từ nhựa epoxy và hợp kim polyme thường thấy, vì sử dụng và bào mòn trong thời gian dài nên đã hơi bạc màu, thậm chí ngồi ở vị trí hiện tại của Thường Hạo Nam cũng không nhìn rõ nội dung viết ở rìa bảng.
Anh vô cùng chắc chắn, trong căn cứ 29 không hề có một nơi như thế này.
Tầm nhìn của Thường Hạo Nam rất nhanh tập trung vào chiếc bục giảng bằng gỗ phía trước bảng đen, trước bục giảng có treo một huy hiệu trường, đó là một hình ảnh mà anh không thể quen thuộc hơn được nữa.
Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh, trường cũ của anh.
Anh đưa tay lên nhéo má phải của mình một cái, sau đó xác định đây không phải là đang nằm mơ.
“Hạo Nam, Hạo Nam?” Một nam sinh trong số đó có mái tóc xoăn tự nhiên, dáng người hơi mập mạp rướn người tới, nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Thường Hạo Nam.
“Không sao chứ? Sắc mặt cậu sao tự nhiên trắng bệch ra thế kia, hơn nữa từ nãy đến giờ cứ ngẩn người ra năm sáu phút rồi, nếu cậu cũng cảm thấy quá khó thì cứ nói ra, anh em không cười cậu đâu.”
Thường Hạo Nam quay đầu nhìn đối phương, lại mất thêm vài giây nữa mới tìm ra được khuôn mặt này từ trong ký ức xa xăm.
“Lão Ngô?” Thường Hạo Nam thăm dò hỏi: “Sao cậu lại...”
Người vừa nói chuyện là bạn cùng phòng thời đại học của anh, tên là Ngô Ý Phạm, chí hướng của hai người khác nhau nhưng quan hệ rất tốt, sau khi tốt nghiệp cậu ta lăn lộn trong giới kinh doanh và sở hữu khối tài sản không nhỏ.
Chỉ là...
Xuất hiện trước mặt Thường Hạo Nam lúc này là hình ảnh thời trẻ của Ngô Ý Phạm, lúc đó tóc cậu ta vẫn còn rất dày, khóe mắt cũng chưa có vết sẹo do bị đối thủ cạnh tranh trả thù chém trúng sau này.
“Này, Hạo Nam, cho dù thật sự thấy khó thì cũng không cần giả vờ không quen biết lão Ngô chứ, chúng ta cho dù không thiết kế ra được một chiếc máy bay chiến đấu siêu âm, thì đi thiết kế một chiếc tàu lượn vẫn không thành vấn đề mà, không mất mặt đâu.” Một nam sinh cao gầy khác nở nụ cười có chút bất đắc dĩ: “Hơn nữa tôi thấy cậu nên nghỉ ngơi một chút đi, mấy ngày nay thức khuya không ít đúng không?”
Câu nói này rốt cuộc đã đánh thức hoàn toàn ký ức của Thường Hạo Nam về khung cảnh trước mắt.
“Yên tâm đi, tôi không sao.” Anh hít sâu một hơi, sau đó lại cúi đầu nhìn bản vẽ trên bàn trước mặt, chính là một chiếc J-7, hay nói chính xác hơn là bản vẽ thiết kế của MiG-21, nguyên mẫu sao chép của J-7.
Đây là chuyện xảy ra vào học kỳ hai năm thứ ba đại học của anh, tức là nửa đầu năm 1996, do những tranh chấp giữa Hoa Hạ và Mỹ hồi đầu năm khiến anh bị kích động mạnh, vì vậy đã quyết định trong môn học thiết kế thiết bị hàng không chiếm trọn 10 tín chỉ này, sẽ lấy J-7 làm nguyên mẫu để thiết kế một mẫu máy bay chiến đấu cải tiến.
Ba người trước mặt chính là bạn học cùng nhóm môn học với anh.
Ngoài Ngô Ý Phạm không có hứng thú với chuyên ngành này mà quyết chí theo nghiệp kinh doanh ra, nam sinh cao gầy kia tên là Chu Thư Vạn, là một người gánh team khác của nhóm ngoài bản thân anh, hơn nữa bố của cậu ta là nghiên cứu viên cao cấp của Viện 601, chuyện này chỉ có rất ít người biết.
Sau khi tốt nghiệp, Chu Thư Vạn cũng vào Viện 601, sau này còn từng đảm nhiệm vị trí nhà thiết kế hệ thống phụ của một mẫu máy bay trên hạm nào đó.
Còn nữ sinh nãy giờ vẫn chưa lên tiếng tên là Trương Mạn, là một người đẹp có vóc dáng nhỏ nhắn, ngọt ngào đáng yêu, thành tích học tập ở mức khá.
Vì Chu Thư Vạn luôn rất thích cô, nên đã quyết định để cô gia nhập nhóm, chỉ là Trương Mạn đối với Chu Thư Vạn thật ra không có tình cảm gì, chỉ luôn bám víu vào cậu ta, tất cả các môn thực hành và bài tập nhóm đều đạt điểm cao, nhưng Thường Hạo Nam và cô không thân, sau khi tốt nghiệp cũng mất liên lạc.
Một nhóm như vậy về bản chất thật ra chỉ có 2.5 người, nhưng hiện tại giai đoạn chia nhóm đã kết thúc từ lâu, muốn tùy tiện đổi người đã không còn khả năng nữa.
Đối với ý tưởng thiết kế một chiếc máy bay chiến đấu siêu âm của Thường Hạo Nam, ba người tự nhiên cảm thấy điều này hoàn toàn không thể.
Bọn họ cũng không trực tiếp phản đối, chỉ tìm ra bản vẽ thiết kế của MiG-21, nguyên mẫu của J-7, bày tỏ rằng nếu đã muốn cải tiến, thì ít nhất cũng nên hiểu rõ nguyên mẫu thiết kế.
Nếu Thường Hạo Nam có thể tính toán ra được hiệu suất khí động học của MiG-21, thì bọn họ sẽ đồng ý cùng anh mạo hiểm tiếp tục, nếu không thể, thì sẽ làm theo ý tưởng của Chu Thư Vạn, đi thiết kế một chiếc tàu lượn có tỷ lệ khung hình lớn.
Chỉ là kết quả thì... con người suy cho cùng cũng có giới hạn, đối với Thường Hạo Nam ở dòng thời gian gốc vốn có thiên phú bình thường chỉ là khá nỗ lực mà nói, chuyện này quả thực đã vượt quá phạm vi năng lực của anh.
Cuối cùng đành phải làm theo thỏa thuận, cùng ba người kia thiết kế một chiếc tàu lượn, mặc dù môn học này cuối cùng cũng đạt được số điểm không thấp, nhưng đã trở thành sự nuối tiếc luôn canh cánh trong lòng Thường Hạo Nam.
Và tình huống trước mắt, hẳn là anh đã quay trở lại thời đại học của mình gần 30 năm trước, và đúng vào thời khắc quan trọng này.
Tính toán hiệu suất của MiG-21, đối với Thường Hạo Nam hiện tại mà nói, hoàn toàn không phải là vấn đề.
Bởi vì ngoài kinh nghiệm làm việc từ đời sau, ngay khoảnh khắc Thường Hạo Nam nhìn thấy toàn bộ bản vẽ thiết kế, trong đầu anh còn đột nhiên xuất hiện một Hệ thống hướng dẫn nghiên cứu khoa học.
Sau khi anh đưa ra một ý tưởng dự án hợp lý và khép kín, hệ thống có thể tiêu hao một lượng Điểm nghiên cứu khoa học nhất định để xác định bước tiếp theo nên làm gì và làm như thế nào, đồng thời trao cho anh năng lực tương ứng.
Nói một cách đơn giản, hệ thống này tương đương với một người thầy có cầu tất ứng và bao dạy bao biết.
Khoảnh khắc nhìn thấy hệ thống này, Thường Hạo Nam suýt chút nữa hưng phấn đến mức ngất xỉu, suy cho cùng mỗi người từng học cao học, đều sẽ hy vọng có một người thầy như vậy.