Dù sao bản thân cậu ta thiết kế một chiếc thủy phi cơ cũng phải chép y nguyên trường hợp tính toán trong cuốn sổ tay thiết kế của Mỹ. Thiết kế một chiếc chiến đấu cơ có hàng ngàn đầu mối phức tạp, nếu không có một chuyên gia lão luyện đầy kinh nghiệm tọa trấn thì làm sao có thể làm mạch lạc, rõ ràng đến mức này?

Đi theo hướng suy nghĩ này, cậu ta rất nhanh nhớ lại có một lần vô tình nghe Chu Thư Vạn gọi điện thoại về nhà có nói rằng bố của Chu Thư Vạn dường như đang làm việc ở Viện nghiên cứu 601.

“Khớp hết rồi!”

Hoàng Chí Cường phấn khích đập mạnh tay xuống bàn. May mà trong giảng đường khá ồn ào, sự chú ý của mọi người đều dồn vào bản vẽ thiết kế máy bay phía trước nên không khiến quá nhiều người để ý.

“Anh Cường, anh sao thế?” Một thành viên cùng nhóm bên cạnh vẫn nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cậu ta.

“Hừ, mấy người này làm quá tay rồi.” Hoàng Chí Cường hừ lạnh một tiếng: “Nếu bọn họ chỉ đưa ra một phương án thiết kế thì còn có thể nói là cảm hứng bộc phát. Nhưng những thứ liên quan đến chế tạo này, thậm chí còn tính đến cả vấn đề khoa học vật liệu, đây tuyệt đối không phải thứ mà bốn người bọn họ có thể làm ra được, trái lại giống như... phong cách của các viện nghiên cứu hơn. Mà bố của cái cậu Chu Thư Vạn trong nhóm họ, tình cờ lại đang làm việc ở Viện 601.”

“Ý anh là phương án này của bọn họ lấy từ chỗ khác...” Một thành viên khác lập tức hiểu ý.

“Nhưng nếu như vậy thì tại sao người đứng đầu nhóm bọn họ lại là Thường Hạo Nam?”

Lưu Nhiên ở cùng phòng ký túc xá với Hoàng Chí Cường và Thường Hạo Nam vẫn tương đối bình tĩnh, hơn nữa cậu ta cũng không muốn làm cho mối quan hệ giữa các bạn cùng phòng trở nên quá căng thẳng.

“Chuyển hướng hỏa lực thôi, chắc Chu Thư Vạn cũng không muốn mình quá nổi bật.” Hoàng Chí Cường đã tin chắc vào phân tích vừa rồi của mình, tự nhiên sẽ không để ý đến những chi tiết vụn vặt này: “Dù sao nếu bản thân đồ án môn học đạt điểm cao thì điểm của cả nhóm đều không tệ, quan trọng hơn là có thể ghi điểm trước mặt các thầy cô chấm thi.”

Nói đến đây Hoàng Chí Cường lại nghiến răng nghiến lợi. Nếu không có nhóm của Thường Hạo Nam nửa đường nhảy ra chen ngang thì thiết kế của cậu ta vốn dĩ phải nổi bật nhất đàn mới đúng.

Cùng lúc đó, Thường Hạo Nam cũng đã kết thúc phần trình bày của mình.

Theo thông lệ, các thầy cô chấm thi còn phải mang bản thuyết minh thiết kế của các nhóm về đọc lại một lượt hoàn chỉnh, dù sao thành phẩm của đại đa số mọi người thiết kế ra đều hoàn toàn không nhìn nổi, chỉ có thể thông qua tính chính xác của quy trình thiết kế để cho điểm.

Tuy nhiên đã không còn ai nghi ngờ việc nhóm của bọn họ sẽ đạt điểm cao nhất, thậm chí là điểm tuyệt đối.

Do bầu không khí trong toàn bộ giảng đường đều đã được khuấy động lên, Lưu Hồng Ba dứt khoát tuyên bố nghỉ giải lao giữa giờ, đợi tâm trạng của mọi người bình ổn lại một chút rồi mới tiếp tục.

Gần như ngay khoảnh khắc Thường Hạo Nam bước xuống bục giảng quay về chỗ ngồi, anh liền bị mấy người bạn cùng lớp có mối quan hệ khá tốt vây quanh.

“Hạo Nam, đúng là giấu nghề ghê thật đấy. Biết sớm cậu giỏi máy tính thế này thì kỳ trước cuộc thi mô hình toán học khoa đã đề cử cậu đi thi rồi.”

Người lên tiếng là lớp trưởng của Thường Hạo Nam, một chàng trai người Mông Cổ, thành tích bình thường nhưng tính tình rất tốt, được bạn bè trong lớp đánh giá rất cao.

“Kỳ trước tôi vẫn còn là một đứa học dốt cỏn con, đề cử tôi đi chỉ tổ làm hại khoa thôi.” Câu trả lời của Thường Hạo Nam thực ra không hề giả dối chút nào, nhưng vẫn nhận về một tràng la ó trêu chọc đầy vui vẻ xung quanh.

“A Nam à, kiểu người như cậu chúng tôi thường gọi là học tâm cơ, đáng bị phỉ nhổ lắm đấy nhé.” Một người bạn khác bước tới vỗ vỗ vai Thường Hạo Nam: “Hơn nữa, tôi đoán môn này của cậu chắc chắn được điểm tuyệt đối rồi. Nhìn cái đà này thì suất tuyển thẳng nghiên cứu sinh chắc chắn nằm trong tay cậu rồi, vụ này cậu không khao anh em một chầu là không xong đâu đấy nhé?”

Mấy chữ “tuyển thẳng nghiên cứu sinh” khiến Hoàng Chí Cường đứng cách đó không xa không khỏi thắt tim lại.

Việc không cần qua thi cử mà có thể trực tiếp học thẳng lên thạc sĩ thậm chí tiến sĩ, với tư cách là một quy trình mang tính thể chế thì đến thời điểm này mới triển khai được mười năm. Theo quy định, chỉ tiêu không được vượt quá 5%, cụ thể đối với khoa Máy bay của bọn họ thường chỉ có 3-4 suất, vì vậy mức độ cạnh tranh vô cùng khốc liệt.

Đây cũng chính là mục tiêu mà cậu ta nhắm tới.

Mặc dù thành tích trước đây của cậu ta vẫn đứng đầu toàn khóa, nhưng nhóm của Thường Hạo Nam, Chu Thư Vạn cũng chẳng thua kém cậu ta là bao, mà sự việc ngày hôm nay rõ ràng sẽ trở thành một điểm cộng khổng lồ trong quá trình phỏng vấn.

Không thể để chuyện này xảy ra được. Hoàng Chí Cường siết chặt hai nắm đấm, thầm hạ quyết tâm phải đi tìm thầy Lưu Hồng Ba để tố cáo hành vi “gian lận” của nhóm Thường Hạo Nam.

Đúng lúc này, Lưu Hồng Ba ở phía trước đang bưng cốc nước bước ra khỏi giảng đường.

Hoàng Chí Cường cắn răng, gọi một bạn học cùng nhóm đi theo ra ngoài.

Nếu chỉ dùng hình thức thư tố cáo nặc danh thì e rằng căn bản không thể gây được sự chú ý, còn nếu bản thân đích thân ra mặt tố cáo trực diện thì lại mang tiếng bôi nhọ đối thủ cạnh tranh, cho nên cậu ta phải dùng biện pháp khác.

Dù không thể làm ảnh hưởng đến điểm số của bọn họ thì ít nhất cũng phải gieo vào lòng các thầy cô chấm thi một mối nghi ngờ khó tháo gỡ.

Đến lúc phỏng vấn xét tuyển thẳng, đây có thể sẽ trở thành yếu tố then chốt ảnh hưởng đến kết quả.

Đám đông xung quanh Thường Hạo Nam rất nhanh đã tản bớt. Dù sao đây cũng chỉ là một buổi thuyết trình đồ án môn học, ai cũng có việc của mình, không thể cứ vây quanh người khác mãi được.

Lúc này, một bóng người nhỏ nhắn, gầy gò mới bước tới ngồi xuống bên cạnh.

“Hạo Nam, à không, anh Nam, không đúng, Nam thần...”

“Có chuyện gì thì nói thẳng đi.” Thường Hạo Nam vừa trả lời vừa bắt đầu lục lọi thông tin về người trước mặt trong ký ức.

Lý Nham, người tỉnh Liêu Ninh, đồng hương của Thường Hạo Nam, tuy không học cùng lớp nhưng dù sao cũng có mối quan hệ đồng hương nên hai người cũng coi như quen biết nhau.

Tuy nhiên cũng thuộc dạng sau khi tốt nghiệp là mất liên lạc.

“Nam thần, cậu thấy mẫu J-7 cải tiến do nhóm các cậu thiết kế liệu có thực sự được trang bị cho bộ đội phục vụ không?” Khi Lý Nham hỏi câu này, ánh mắt cậu ta nhìn chăm chú vào bức vẽ hiệu ứng do Trương Mạn phác thảo trên bàn, trong mắt như có ánh sáng lấp lánh.

Lúc này Thường Hạo Nam mới mang máng nhớ ra, bố của Lý Nham dường như là một phi công Không quân.

“Không thể.” Thường Hạo Nam dứt khoát đưa ra câu trả lời phủ định.

Nghe thấy câu trả lời này, ánh mắt Lý Nham dần dần ảm đạm xuống.

“Chúng ta sẽ được trang bị loại tốt hơn.”

“Còn có thể có loại tốt hơn nữa sao?” Lý Nham không thể tin nổi nhìn bản vẽ thiết kế trước mắt.