Dẫu sao bản thân Trương Mạn vốn là một tiểu phú bà, cũng chẳng phải diện học kém.

Chẳng qua là tìm Chu Thư Vạn giảng bài, mượn vở ghi chép, chép báo cáo thí nghiệm và dựa dẫm để gánh bài tập lớn của vài môn chuyên ngành mà thôi.

Chuyện quá đáng nhất có lẽ là trước khi nộp bài tập môn Thiết kế Khí cụ bay, cô ta đã nài nỉ làm nũng gọi vài tiếng “anh Vạn” ngọt xớt để Chu Thư Vạn đồng ý điền tên cô ta vào vị trí thứ hai ngay sau Thường Hạo Nam.

Chỉ là Chu Thư Vạn, người đã dồn hết tình cảm cho Trương Mạn, quả thực có chút khó lòng chấp nhận nổi sự thật này.

“Thế còn cậu thì sao, Thần Vạn?” Lương Hạo ngồi bên cạnh rót cho Chu Thư Vạn một cốc bia, vỗ vỗ vai cậu ta.

Thực ra tình cảm của Chu Thư Vạn dành cho Trương Mạn thì những người quen biết cậu ta hầu như đều rõ mười mươi, nhưng cái chuyện này...

Chẳng ai khuyên can được.

“Tôi ấy à, tôi định sang chỗ Giáo sư Lương Văn Xương để học thạc sĩ, thầy ấy là chuyên gia trong lĩnh vực hệ thống cứu sinh máy bay, tôi khá có hứng thú với mảng này.”

Cậu ta đưa ra sự lựa chọn y hệt như kiếp trước của Thường Hạo Nam.

Chu Thư Vạn nói xong, ngửa cổ uống cạn cốc bia trong tay.

“Đúng rồi chị Thần Thần, học kỳ sau chị cũng bắt đầu học thạc sĩ rồi đúng không, chị nghiên cứu theo hướng nào thế?” Thường Hạo Nam thấy bầu không khí có phần gượng gạo, liền khéo léo chuyển chủ đề.

“Cái ngành Ngoại thương Công nghiệp này ấy à... các cậu cũng biết rồi đấy, thực ra rất nhiều thứ đều là lý thuyết suông, bảo nghiên cứu thì càng chẳng nghiên cứu ra được cái gì.” Liễu Thần Thần không uống rượu nên chỉ cầm một ly nước nho: “Diện 2+3 của chúng tôi đã chốt giáo viên hướng dẫn từ lúc tốt nghiệp đại học rồi, tôi theo cô Dương Tuệ Mai. Cô ấy khá có kinh nghiệm ở mảng này, hơn nữa đi theo cô ấy có cơ hội trực tiếp tham gia vào các hoạt động ngoại thương, biết đâu còn được đi nước ngoài mở mang tầm mắt bằng kinh phí công.”

Ngành Ngoại thương Công nghiệp của Beihang chủ yếu nhắm vào ngành chế tạo trang thiết bị. Ở thời đại này, nói cho hay thì là ngoại thương công nghiệp, chứ nói toạc ra thực chất là thu mua công nghiệp, cơ bản chỉ có việc đi mua đồ của nước ngoài mà thôi.

Còn về những người khác, chỉ có một người có ý định thi cao học, nhưng bây giờ tính đến chuyện chọn giáo viên hướng dẫn rõ ràng là còn quá sớm, ôn tập toán và tiếng Anh mới là con đường đúng đắn.

Tóm lại, sau một hồi chén qua chén lại, học kỳ lên lớp bình thường cuối cùng của giai đoạn đại học này coi như đã chính thức khép lại.

...

Sáng sớm hôm sau, Thường Hạo Nam đến phòng thí nghiệm đúng giờ.

Sau khi đề tài phân tích hiện tượng rung cánh máy bay được anh hoàn thành vượt mức chỉ tiêu, chuỗi ngày làm việc bỗng trở nên thảnh thơi hẳn.

Mặc dù vẫn còn báo cáo nghiệm thu chưa hoàn thành, nhưng công việc này đã được giao cho Phương Chấn vốn giàu kinh nghiệm đảm nhận. Người sau thậm chí còn không để Thường Hạo Nam và Diêu Mộng Na phải nhúng tay vào giúp.

Nhóm đề tài của Đỗ Nghĩa Sơn đương nhiên vẫn còn các dự án khác, nhưng đại đa số đều gần giống với kiểu nhận việc ngoài như trước đây Thường Hạo Nam từng làm, thậm chí chẳng có liên quan trực tiếp gì đến hàng không, ví dụ như làm phân tích động lực học hai pha cho tầng sôi chẳng hạn.

Biết làm sao được, thời buổi này ngay cả nhóm đề tài của Viện sĩ cũng phải dựa vào những dự án “không liên quan” này để kiếm kinh phí nghiên cứu.

Còn về buổi họp nhóm buổi chiều, thực ra cũng chẳng có gì phải chuẩn bị nhiều. Dự định của anh là trước tiên sẽ giảng một số lý thuyết cơ bản, sau đó trực tiếp dùng mô hình MiG-21 kia để thị phạm tại chỗ, vừa làm vừa giảng giải.

Thế là Thường Hạo Nam mở máy tính ra, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu ảnh hưởng của cánh uốn - quét trong máy thủy lực cánh dẫn đối với cấu trúc phân tách bên trong cánh tĩnh tăng áp.

Khi cải tiến chiếc quạt trước đó, Thường Hạo Nam đã nhớ ra rằng ảnh hưởng của cánh uốn - quét đối với tính năng dòng chảy của chất khí hoàn toàn có thể được ứng dụng vào thiết kế cánh quạt máy nén của động cơ hàng không.

Chỉ có điều Thường Hạo Nam ở kiếp trước không tiếp xúc nhiều với mảng nghiên cứu động cơ hàng không, nên hiểu biết về cơ chế tác động và quy luật của nó còn hạn chế, vì vậy vẫn phải tiến hành một số tìm hiểu thăm dò trước ở phương diện này.

Nếu không thì không thể đưa ra một ý tưởng dự án hợp lý và khép kín chu trình, đến lúc đó muốn dùng hệ thống cũng chịu chết.

Tuy nhiên ngay khi anh chuẩn bị bắt đầu xác định phương án mô phỏng số thì chuông điện thoại trong văn phòng bỗng vang lên.

Người nghe điện thoại là Hạ Thiên.

“A lô, xin chào...”

“Viện 611 Thành Đô ạ?”

“Đúng rồi, đây là Đại học Hàng không Vũ trụ Bắc Kinh, nhưng chúng tôi...”

Hạ Thiên vốn định nói thầy giáo của chúng tôi vẫn chưa đến văn phòng, nhưng đối phương lại trực tiếp nói rõ người mình muốn tìm là Thường Hạo Nam.

“Thường Hạo Nam ơi, đầu dây bên kia tìm cậu này.”

Chỉ là gọi người giúp thôi nên Hạ Thiên cũng không có ý bịt ống nghe lại, vì vậy Lư Dục Anh ở đầu dây bên kia đã nghe thấy rất rõ ràng cách gọi đối với Thường Hạo Nam.

Điều này khiến ông trong thoáng chốc rơi vào hoang mang.

Chẳng lẽ Beihang cùng một lúc chiêu mộ hai người từ cùng một nhóm đề tài ở nước ngoài về sao?

Chưa đợi Lư Dục Anh kịp suy nghĩ thông suốt vấn đề này, Thường Hạo Nam đã cầm lấy ống nghe:

“A lô, xin chào, tôi là Thường Hạo Nam.”

Sự việc đã đến nước này, Lư Dục Anh đành gác lại mối nghi hoặc, tự giới thiệu bản thân và nêu rõ mục đích gọi điện.

Mà khi ông bày tỏ muốn tìm hiểu chi tiết về phương pháp thiết kế tích hợp được nhắc đến trong bài báo, Thường Hạo Nam ở đầu dây bên kia đã không chút do dự mà trực tiếp đồng ý ngay.

Điều này ngược lại khiến Lư Dục Anh vô cùng bất ngờ.

Dẫu sao theo cách nhìn của ông, một khi cậu đã xử lý che bớt thông tin khi viết bài báo thì chắc chắn là muốn giấu giếm chút ngón nghề.

Đến mức ông vốn đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc đàm phán khó khăn, thậm chí là bị từ chối thẳng thừng.

Thực ra suy nghĩ của Lư Dục Anh không hề sai, chỉ là Thường Hạo Nam chuẩn bị bài này để phòng ngừa trường hợp người nước ngoài có thể đọc được bài viết mà thôi.

Còn là người nhà mình thì chẳng sao cả.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, một việc phức tạp như vậy trao đổi qua điện thoại đều rất bất tiện, huống hồ điện thoại liên tỉnh thời này chẳng rẻ chút nào.

Thế là hai người hẹn luôn một thời gian để gặp mặt trao đổi trực tiếp.

Đương nhiên, địa điểm gặp mặt chắc chắn vẫn được chọn tại Beihang.

Chiều hôm đó, trong một phòng họp nhỏ ở tầng cao nhất của tòa nhà khoa Máy bay.

Hơn mười giáo viên và sinh viên thuộc nhóm nghiên cứu của Viện sĩ Đỗ Nghĩa Sơn đang ngồi quanh chiếc bàn họp hình bầu dục, nhìn Diêu Mộng Na vừa vẽ hình trên bảng đen vừa trình bày nội dung nghiên cứu của cô trong học kỳ này.

Bất kể là thạc sĩ hay tiến sĩ, có một việc mà mọi nghiên cứu sinh đều không thể trốn tránh, đó chính là...

Họp nhóm.