Tuy nhiên Chris có vẻ đã quá quen với cảnh này. Ông bình tĩnh ấn tách trà về vị trí cũ trên bàn, đồng thời vung Đũa phép gõ nhẹ lên đó một cái.

Làm xong mọi việc, ông mới ngẩng đầu lên gọi: “Kyle, khi niệm Bùa Triệu gọi con phải nhắm chuẩn mục tiêu trong đầu. Ngoài ra, cha khuyên con nên bắt đầu bằng việc triệu hồi bút lông chim, hoặc giấy da cũng được, ít ra những thứ đó rơi không vỡ.”

“Vâng, thưa cha.”

Kyle đáp lời, nhưng có lọt vào tai hay không thì Chris không rõ, ông đồ chừng phần lớn là không.

Bởi vì tình trạng như hôm nay đã diễn ra vài lần rồi. Số Bùa Sửa chữa ông niệm trong ngày hôm nay còn nhiều hơn mười năm cộng lại. Vì chuyện này, ông buộc phải ếm Bùa chống Triệu gọi lên tất cả những vật dụng dễ vỡ trong nhà.

“Vèo...”

Đang suy nghĩ thì một miếng bánh mì vụt qua đỉnh đầu ông, sau đó “bép” một tiếng dính chặt lên trần nhà.

“...”

Phải thừa nhận, nếu chỉ xét về mặt hiệu quả, sự tiến bộ của Kyle rất lớn. Ít nhất tốc độ của Bùa Triệu gọi lần này đã nhanh hơn lần trước rất nhiều.

“Haiz!”

Chris thở dài, điềm nhiên vung vẩy Đũa phép đưa miếng bánh mì đó trở lại nhà bếp. Trong bụng, ông không khỏi cảm thán sự thông minh và nhìn xa trông rộng của Diana.

May mà ngay từ ngày đầu tiên bà ấy đã tịch thu vạc của Kyle, nếu không cái nhà này chưa biết sẽ biến thành bãi chiến trường nào nữa.

Phù thủy mười một tuổi quả nhiên mang danh người ghét chó chê, nhà Weasley bên cạnh như thế, nhà ông cũng chẳng khá hơn.

May mắn là những ngày tháng này sắp kết thúc rồi, ngày mai Hogwarts sẽ khai giảng.

Quả là một tin tốt lành!

Chris nâng tách hồng trà lên, ung dung nhấp một ngụm.

...

Trời chập tối.

Vì vướng nhiệm vụ, Diana không thể về nhà.

Chris vốn mù tịt chuyện bếp núc bèn vui vẻ nhận lời mời nồng nhiệt của bà Weasley, mang theo Kyle cùng vài nguyên liệu đã sơ chế đến Trang trại Hang Sóc gần đó ăn trực.

Hành động này của ông chẳng có gì bất ngờ khi khơi dậy sự phẫn nộ từ bà Weasley. Bà cho rằng ông tới làm khách mà mang theo thức ăn là không phải phép, hơn nữa còn xúc phạm tới tình bạn của hai bên, rồi bà càm ràm ông một trận ra trò.

Chris không phản bác. Ông quẳng đống đồ xách theo vào bếp, rồi cứ cười hì hì hùa theo.

Về phần Kyle, cậu đã hòa nhịp với bọn trẻ nhà Weasley một cách rất tự nhiên.

Cảnh tượng này cậu đã thấy quen đến độ hết thấy lạ.

Nhà cậu không có gia tinh, nên mỗi khi Diana có nhiệm vụ không về được, hai cha con lại sang nhà Weasley ăn chực.

Và cái cảnh tượng trước mắt này, lần nào sang cũng sẽ diễn lại y chang, như một chương trình cố định vậy.

Ở bãi đất trống cách đó không xa, Kyle đang cùng mấy anh em nhà Weasley dọn dẹp bọn quỷ lùn Gnome.

Nói là dọn dẹp, nhưng thực ra là đang chơi.

Một người sẽ nắm lấy hai chân con Gnome quăng lên trời, người còn lại cầm gậy gỗ đập con Gnome bay ra xa y như đập bóng Bludger. Ai đập bay xa nhất sẽ là người thắng cuộc trò chơi này, và nhận được phần thưởng giải Nhất - một hộp Kẹo dẻo đủ vị Bertie Bott.

Ban đầu Chris không ủng hộ họ chơi trò này. Ông nghĩ cứ ném bọn Gnome đi là được, không cần phải dùng gậy.

Mãi cho đến một ngày, ông phát hiện cây Áo choàng vệ nữ mà ông vất vả vun trồng cả năm trời, sắp đến kỳ thu hoạch lại bị bầy Gnome này đào xới bét nhè. Từ đó trở đi, ông không bao giờ ngăn cản Kyle nữa.

Thậm chí vào lễ Giáng sinh vài ngày sau, ông còn tặng Kyle một cây gậy đập bóng được chế tác tinh xảo, trên đó có chữ ký của Tấn thủ Đội Wigtown Wanderers.

Cây gậy đập bóng này rất vừa tay, cảm giác khi đánh cũng rất tuyệt. Tính đến hiện tại, nó đã giúp Kyle bảo vệ chức vô địch năm lần liên tiếp.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

“Không công bằng.”

Nhìn cây gậy có chữ ký của Kyle, lại ngó cây gậy gỗ nhặt bừa trong tay mình, Ron méo mặt nói: “Trang bị chênh lệch quá lớn.”

“Không đến mức đó đâu, trang bị gì đó chỉ là phụ. Quan trọng là trong lòng cậu phải có niềm tin chiến thắng. Tôi có thể thắng không phải vì đồ xịn, mà chỉ vì tôi muốn thắng hơn cậu mà thôi.”

Kyle điềm tĩnh đáp, tiện tay bóc một viên kẹo màu đỏ thảy qua: “Hơn nữa Ron à, trước khi phàn nàn về trang bị, ít nhất cậu cũng phải thắng Ginny chứ. Gậy của em ấy nhỏ hơn của cậu nhiều.”

Trò chơi có tổng cộng năm người tham gia, Ron xếp bét, ngay cả thành tích của Ginny cũng xa hơn cậu bé vài mét.

Kyle dứt lời, mặt Ron đỏ bừng lên. Việc thua em gái trong khoản này quả thật chẳng vẻ vang gì.

Nhưng sự chú ý của cậu bé nhanh chóng bị viên Kẹo dẻo đủ vị Bertie Bott do Kyle ném qua thu hút.

Màu đỏ tươi, trông rất bắt mắt, còn mùi vị... là vị quả mâm xôi!

Quả nhiên, Kẹo dẻo đủ vị Bertie Bott mà Kyle đưa chưa bao giờ khó ăn.

Vị ngọt lịm tan trong miệng khiến Ron bất giác híp mắt lại. Trong lòng cậu bé dâng lên sự ngưỡng mộ, không biết làm cách nào mà Kyle luôn chọn được những viên Kẹo dẻo đủ vị Bertie Bott ngon nhất.