Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ma à? Ma zombie?

Tiểu Đao đóng cửa, đặt tay lên tay nắm cửa tĩnh lặng chờ đợi. Tiếng đập cửa vừa vang lên, Tiểu Đao lập tức đẩy cửa ra. Lần mở cửa này khiến Tiểu Đao sởn gai ốc, vẫn chẳng có cái quái gì cả.

"Lâm Vụ! Anh đâu rồi?" Tiểu Đao run rẩy gọi khẽ nhưng không có hồi đáp, đành đóng cửa lại lần nữa.

...

Khi tiếng đập cửa lần thứ tư vang lên, Tiểu Đao dũng cảm đẩy cửa thêm lần nữa. Cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối mặt với khoảng không, nhưng lần này lại thấy một người đứng ngay trước mặt, khiến cô giật mình nhảy dựng lên. Trong lúc nhảy, cô nhận ra đó là Lâm Vụ, vội nhét tay trái vào miệng chặn lại tiếng hét sắp buột ra.

"Anh gõ cửa dọa tôi làm gì?" Tiểu Đao chất vấn.

Lâm Vụ trưng ra bộ mặt vô tội: "Tôi có gõ đâu, nghe tiếng gõ cửa tôi mới vòng ra xem, mà chả thấy gì cả."

Tiểu Đao thở phào: "Anh cũng nghe thấy à?" Thế thì tốt, thế thì tốt.

Ngay sau đó, Tiểu Đao nhìn thấy một con zombie xuất hiện bên cạnh Lâm Vụ. Lúc này Lâm Vụ đang định bước vào trong, con zombie sắp sửa chộp lấy vai hắn cắn xuống. Theo bản năng, Tiểu Đao tung một cú đá trời giáng vào bụng Lâm Vụ, khiến hắn lùi lại một bước, đâm sầm vào con zombie nát bấy phía sau. Đến lúc này Lâm Vụ mới hoàn hồn, ngồi xổm xuống tung một dao kết liễu con zombie.

Tiểu Đao cũng đã hiểu ra vấn đề.

Con zombie nghe thấy tiếng cạy thùng gỗ, theo logic của chúng, nó phải đến chỗ phát ra tiếng động để kiểm tra. Con này có chút trí khôn, biết đập tường vô dụng nên chuyển sang đập cửa. Tiểu Đao vừa mở cửa đã đẩy nó ra sau cánh cửa. Tay cô vịn nắm cửa, tầm nhìn bị cánh cửa che khuất nên không thấy nó. Cứ thế lặp đi lặp lại, cuối cùng Lâm Vụ nghe tiếng động mò đến kiểm tra, hắn cũng không nhìn thấy con zombie nằm dưới đất sau cánh cửa.

"Cước pháp lợi hại." Lâm Vụ giơ ngón cái, trong lòng vẫn còn sợ hãi. Hắn đã rất cẩn thận, rất cảnh giác, không ngờ suýt nữa thì dính chấu. Nguyên nhân chính là khu vực tập trung của con người có quá nhiều vật cản: tường thấp, bụi rậm, cây xanh, xe tải bỏ hoang... đâu đâu cũng có thể là chỗ ẩn nấp của zombie.

Tiểu Đao mở nắp thùng gỗ, tìm thấy gói vật liệu đầu tiên: "Có rồi." Nói xong cô nhét gói vật liệu vào balo.

Lâm Vụ tiếp tục cảnh giới, Tiểu Đao tiếp tục khui hộp mù.

Cáp điện, lấy.

Ống nước nhựa, lấy.

Oa, dụng cụ sửa xe, đồ tốt, lấy luôn.

Tiểu Đao càng khui càng hăng, dần mất đi vẻ thận trọng ban đầu. Không những chẳng lo tiếng nhổ đinh ầm ĩ, cô nàng còn dùng cả chân để đạp.

Lâm Vụ đứng bên ngoài nghe tiếng động kinh thiên động địa trong kho mà lòng như lửa đốt, hắn quay vào kho đi đến bên cạnh Tiểu Đao: "Cô nhẹ tay chút."

"Gói Vật liệu." Tiểu Đao phấn khích reo lên.

Mỗi người chỉ được mang một balo, mỗi balo chỉ chứa được một gói vật liệu cơ bản. Lâm Vụ bỏ gói vật liệu vào balo của mình, nói: "Chúng ta mang hàng về trước đã."

"Ừ."

Vừa dứt lời, tiếng kính vỡ vang lên cách đó năm mét. Một con zombie húc vỡ cửa kính bò vào. Lâm Vụ thầm kêu không ổn. Quả nhiên, tiếng kính vỡ lập tức thu hút tiếng đập cửa, rồi thêm nhiều tiếng kính vỡ nữa, từng con zombie trèo từ ngoài vào trong kho.

"Chạy."

Hai người lao về phía cửa chính, hai con zombie đã vào được bên trong và đang tiến về phía họ. Tiểu Đao xông pha đi đầu, một cước đá ngã con zombie đang lao tới mình, tay vung búa nhổ đinh đập vào đầu con thứ hai, hạ gục nó xuống đất. Lao ra khỏi cửa, Tiểu Đao ôm chặt eo con zombie thứ ba vừa bất ngờ xuất hiện, người ngả ra sau, quật ngược đầu con zombie xuống đất, bẻ gãy đốt sống cổ nó một cách thô bạo.

Zombie từ hai bên trái phải vây tới. Tiểu Đao chẳng cần dùng búa, tung cước đá vào đầu gối một con khiến nó ngã quỵ, rồi thúc cùi chỏ vào sọ con zombie đang túm vai mình. Một lực phá mười chiêu, có sức mạnh đúng là muốn làm gì thì làm.

Tiểu Đao chẳng màng đến nguyên tắc giữ im lặng nữa, hét lớn: "Anh đâu rồi? Anh chạy trước đi, tôi đoạn hậu."

Lâm Vụ đã trèo qua cửa sổ kính vỡ ra ngoài, cúi người né đòn vồ, nghe tiếng Tiểu Đao thì hét trả: "Cô chạy trước đi, đừng có đoạn hậu."

Tiểu Đao: "Anh chạy nhanh đi, tôi chặn hậu cho."

Sao lại diễn phim tình cảm sướt mướt thế này? Lâm Vụ nhảy qua tường thấp dụ zombie trèo theo, rồi lại nhảy ngược về, cắt đuôi thành công hai con zombie, gào lên: "Tôi có kỹ năng, cô đi rồi tôi mới sống được."

Tiểu Đao chần chừ chạy chậm lại, ngoái đầu hỏi: "Kỹ năng gì? Này, kỹ năng gì thế?"

Lâm Vụ không rảnh trả lời Tiểu Đao. Quay lại đường cái, Tiểu Đao nhìn thấy Lâm Vụ chạy sâu vào khu thương mại, kéo theo sau lưng không dưới ba mươi con zombie. Ngay lúc Tiểu Đao do dự có nên bám theo xem giúp được gì không, cô phát hiện trong đám xác sống có một con Tiếng Hét.