Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Tín:...

"Đừng thấy tôi hèn, hiện thực chính là như vậy, ngay cả Thiên Kinh xuất hiện một Thiểm thực giả cũng đã rất lấy mạng rồi, còn nghĩ gì đến Thần Thánh Chi Địa, người trẻ tuổi tò mò nặng có thể hiểu được, nhưng chết đều là những con ma tò mò, cho dù là tổ chức ẩn bí và giáo hội đều chơi không hiểu, loại người như chúng ta vào đó có thể làm gì? Muốn chiếm tiện nghi?"

Ực, ực, khà.

"Nghe nói mặc dù nguy hiểm, nhưng gặp nguy hiểm có thể thông qua Chân lý chi môn quay về?" Lý Tín tiếp tục hỏi.

"Tôi chỉ biết trên đời không có bữa trưa nào miễn phí, gặp nguy hiểm có thể quay về hay không, có lẽ có thể, có lẽ không thể, hoặc là trong lòng nắm chắc, hoặc là có thực lực siêu cường, nếu không thì chính là hẹ bị thu hoạch." Lão Mạc đỏ mặt tía tai nói, cảm xúc dần dần kích động, muốn bày tỏ mình không phải là hèn, mà là trí tuệ.

"Nói cách khác là cho dù tín ngưỡng chính thần hay tà thần đều có thể tiến vào?"

"Hừ hừ, chính thần, tà thần ai đến phân biệt? Đợi cậu đến tuổi của tôi thì sẽ sống hiểu ra thôi."

Mạc Phong vỗ vỗ Lý Tín đang im lặng, biết thân thủ của hắn tốt, còn tưởng người trẻ tuổi không phục: "Sở trường của Dạ Tuần Nhân chúng ta là xử lý các sự kiện bí ẩn trong hiện thực."

Thực ra lúc Mạc Phong còn trẻ cũng không nhịn được từng vào một lần, chỉ là rất nhanh đã trở ra cũng hiểu được người với người là khác nhau, giác tỉnh linh năng chỉ là nhập môn mà thôi, có một số tầng thứ là vĩnh viễn cũng không với tới được, ông có thể kìm cương trước bờ vực coi như là không tệ rồi.

Mạc Phong điểm đến là dừng, lời hay không khuyên được con ma muốn chết, ông đã không còn nhuệ khí năm xưa, ực ực lại uống thêm vài ngụm, xua xua tay, đi chợp mắt rồi.

Trong mắt người ở thành phố ngầm và người bình thường, Dạ Tuần Nhân là cao cao tại thượng, nhưng trong mắt quyền quý, Dạ Tuần Nhân là một loại trong vô số những người làm thuê.

Bữa trưa và bữa tối đều giải quyết ở nhà ăn của Dạ Tuần Nhân, đồ ăn khá ngon, mặc dù không ngon bằng Phi di làm, nhưng không mất tiền mà, ăn thêm mấy đĩa thịt, cũng đang suy nghĩ về lời của Lão Mạc.

Từ những người ở Viên Trác Hội xem ra, đối với Thần Thánh Chi Địa vô cùng nhẹ nhàng bâng quơ, chứng tỏ sau lưng bọn họ đều có thế lực chống đỡ, hắn ngược lại không bận tâm điều này, mà là với thế lực của lâu đài không thể không hiểu biết về Thần Thánh Chi Địa, hắn tiến vào liệu có rủi ro không?

Vấn đề của viên xúc xắc phải giải quyết, Thần Thánh Chi Địa là lựa chọn hàng đầu hiện tại, rủi ro khi tiến vào cực lớn, có nên dùng viên xúc xắc làm một dự đoán không?

Bây giờ đang đi làm, một khi dự đoán rồi, tác dụng phụ do viên xúc xắc mang lại tiêu hóa thế nào?

Hơn nữa lại ở trong thành phố, sơ sẩy một chút là dễ dàng bại lộ vấn đề, cảm nhận rõ ràng kể từ sau Viên Trác Hội, độ hoạt động của viên xúc xắc vẫn đang tăng lên, giữa Thần di vật và loại Thần khí này có mối liên hệ, hay là bản thân viên xúc xắc và tinh bàn có quan hệ gì, bất kể là loại nào thì đi tới Thần Thánh Chi Địa tìm phương pháp giải quyết là phương pháp duy nhất hiện tại.

Lý Tín nhịn xuống sự bốc đồng.

Lúc sắp tan làm, Ngô Cương, Denari và Vanga cười nói đi ra, trên mặt đều mang theo biểu cảm mà chỉ đàn ông mới hiểu.

"A Tín, muộn thế này vẫn chưa tan làm, có muốn đi cùng không, chậc, mở mang kiến thức một chút?" Ngô Cương nháy mắt ra hiệu nói, "Các ca ca dẫn đệ đi trưởng thành..."

Đoàng.

Ngô Cương, Denari và Vanga giật nảy mình, viên đạn sượt qua đỉnh đầu, Callio bình tĩnh thổi khói trên nòng súng: "Nơi tốt như vậy sao không dẫn ta đi trưởng thành một chút?"

"Âu ca, chúng đệ không làm gì cả, đều là việc đứng đắn... Đừng, đừng lãng phí đạn, chúng đệ đi đây, bái bai bái bai."

Ba anh em khoác vai nhau xông ra ngoài, Lý Tín nhìn Callio luôn lạnh lùng: "Âu ca, khi nào đệ có thể đi làm nhiệm vụ?"

Callio nhạt nhẽo nhìn Lý Tín: "Đệ có tiền đồ rất tốt, đừng đi theo bọn họ sa ngã, duy trì huấn luyện và tâm cảnh, đến lúc thích hợp tự nhiên sẽ nói cho đệ biết, Dạ Tuần Nhân không thiếu nhất chính là nhiệm vụ."

Nói xong sải những bước chân lục thân bất nhận rời đi, để lại Lý Tín trơ mắt nhìn, đều ra khỏi cửa rồi vẫn có thể nghe thấy tiếng cười của đám người Ngô Cương, tối nay đi nhà nào, thái độ của ai ai là nhất lưu, chỗ nào hôm nay có tiết mục gì, một khi uốn éo, xoay tròn nhảy nhót...

Lý Tín mím môi, hắn cũng muốn thư giãn tâm trạng một chút, giảm bớt áp lực của người làm thuê, không phải nói một đội ngũ chính là một gia đình sao, đã nói là không từ bỏ không vứt bỏ cơ mà?

Đồ lừa đảo!

Hừ, hắn một chút cũng không muốn đi!

Giác tỉnh giả đối với nhu cầu giấc ngủ không cao như vậy, nếu có nhiệm vụ cần mấy ngày mấy đêm không ngủ cũng hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng nghỉ ngơi tốt rất có lợi cho sinh mệnh lực.

Giáo hội thực ra đã làm điều tra, tuổi thọ của đa số Giác tỉnh giả thực ra kém xa người bình thường, giác tỉnh linh năng cũng đồng nghĩa với việc tiếp xúc với thế giới nguy hiểm hơn, hệ số nguy hiểm sinh tồn tăng vọt, có thể nhịn được sự tò mò, lại sẵn lòng cẩu thả là vô cùng hiếm thấy, nếu sở hữu Thần di vật thì vấn đề phải đối mặt sẽ càng nhiều, cho dù không tranh với đời cũng khó tránh khỏi mang ngọc có tội, huống hồ sự tồn tại của bản thân Thần di vật đã không cho phép không tranh với đời.

Mấy ngày tiếp theo, Callio giống như cố ý vậy, đều chằm chằm vào ba người Ngô Cương, không cho bọn họ cơ hội dẫn Lý Tín đi trưởng thành, đối với ý tốt của Âu ca, Lý Tín thật sự cảm ơn rồi, còn phải tươi cười đón chào.

Chiều thứ bảy tan làm, Lý Tín gọi một chiếc xe ngựa về nhà, tuần này hắn trực thay người khác, cùng Lão Mạc tán gẫu, nhận được không ít quà, tích cóp cả một tuần đều phải mang về.

Đa số quà tặng không quý giá, nhưng đều khá thiết thực, cũng đều biết Lý Tín vừa chuyển vào thành phố cần sắm sửa chút đồ dùng hàng ngày.

Tất nhiên ngoại trừ Cathy tỷ, biết Lý Tín có một cô em gái, thẩm thẩm hờ đã mua rất nhiều quà mà các bé gái thích,... Lý Tín luôn cảm thấy nàng từ việc tặng quà đã nhận được một niềm vui nào đó mà hắn không thể hiểu được.