Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gã vội vàng chạy tới trước thi thể Bạch đạo nhân, quỳ súp xuống khóc lóc than thở: “Bạch đạo nhân, ngươi chết thảm quá!”
“Ngươi đuổi theo giết kẻ giả mạo vì Hoàng Đan Hội, kết quả... Trời ơi! Bạch đạo nhân, huynh đệ tốt của ta ơi!” Giả Đại Tử khóc lóc tang thương, thậm chí còn ôm nửa người Bạch đạo nhân vào ngực khóc rống lên.
Máu tươi của Bạch đạo nhân nhuộm đỏ cả người gã, hơn nữa lúc này gã đang nước mắt giàn giụa, bất kể ai nhìn tới cũng cảm thấy gã là bạn tốt, là huynh đệ tốt của Bạch đạo nhân.
“Ngươi là người phương nào? Bạch chủ quản chết thế nào?” Đang lúc gã khóc tang, hai tu sĩ Hoàng Đan Hội giống như chim lớn đáp xuống trước mặt Giả Đại Tử, người lớn tuổi hơn trong đó khẽ quát lớn.
“Ta là Giả Đại Tử tới từ Đông Hương, từng nhiều lần gặp gỡ Bạch đạo nhân, tình đầu ý hợp. Hôm nay có người giả mạo người của quý hội, chào mời ta mua Thần Tiên Đan, lừa dối ta. Bạch đạo nhân nghe xong chuyện này giận không kìm được, nói không ai có thể giả mạo Hoàng Đan Hội! Vì vậy chúng ta mới tách ra, truy tìm tung tích người nọ!”
“Kết quả...” Giả Đại Tử nói nửa thật nửa giả, nói xong lại gào khóc: “Bạch đạo nhân, ta có lỗi với ngươi! Đều là ta hại ngươi!”
A Nghiệp nhìn Đại Tử nhà mình biểu diễn, trong lòng thầm nhấn like cho Đại Tử nhà mình.
Mỗi khi Đại Tử nhà mình đến thời khắc mấu chốt đều rất nghiêm túc, biểu diễn như vậy thì bất kể thế nào bọn họ cũng sẽ không chịu thiệt.
“Hử?” Đạo sĩ Hoàng Đan Hội lớn tuổi nghe Giả Đại Tử gào khóc cũng chỉ hơi nhướng mày.
Ông ta và trợ thủ là chủ quản của khu vực khác, sau khi nhận được chuồn chuồn của Bạch chủ quản mới nhanh chóng chạy tới đây.
Không ngờ lại tới chậm một bước.
Ông ta nhìn kỹ vết thương trên người Bạch chủ quản, lại nhìn hố đất do Hỏa Đan lưu lại gần đó, thầm áng chừng số lượng Hỏa Đan, biết rõ Bạch chủ quản đã gặp phải kẻ địch mạnh nên phải dùng rất nhiều Hỏa Đan.
Hỏa Đan đối với những chủ quản làm việc bên ngoài như bọn họ mà nói là lợi khí phòng thân, có thể mang bao nhiêu thì sẽ mang bấy nhiêu.
Không có lý do gì khác, chỉ bởi thật sự rất hữu dụng.
“Diêu chủ quản, là kiếm tu!” Trợ thủ Diệp Phong nói.
“Ta biết!” Diêu Huyền Thiên trầm giọng nói.
Hoàng Đan Hội gia đại nghiệp đại, có hơn trăm tu sĩ nhưng cũng chỉ có mười tám chủ quản, chín vị Dược Sư, bốn vị Đan Chủ, hai vị Hội Chủ.
Một chủ quản chết, với bọn họ mà nói cũng không phải việc nhỏ.
Nhất là chủ quản lâu năm như Bạch chủ quản, ông ta cũng là người năm đó đi theo Hội Chủ phát triển Hoàng Đan Hội.
“Ngươi vừa nói gì? Có người giả mạo Hoàng Đan Hội chúng ta?” Diêu Huyền Thiên nghĩ đến lời Giả Đại Tử nói bèn hỏi lại.
“Đúng vậy!” Trên khuôn mặt béo múp của Giả Đại Tử vương đầy nước mắt hối hận, gã nói: “Đều tại ta, đều tại ta bị người nọ lừa gạt.”
“Ai bảo người đó cũng mặc đạo y màu tím tro, hông đeo hồ lô vàng, trên người còn mang theo lượng lớn Tĩnh Tâm Đan giả mạo Thần Tiên Đan!”
“Hả?” Diêu Huyền Thiên nghe Giả Đại Tử nói vậy, cảm giác được có chỗ không thích hợp.
Ai lại mang theo nhiều Tĩnh Tâm Đan trên người như vậy?
Chẳng lẽ thật sự có nội gian?
Nhưng tên nội gian nào lại giỏi về kiếm pháp đây?
Chẳng lẽ kiếm pháp chỉ là thứ ngụy trang thôi sao?
“Ngươi kể lại tường tận đi!” Ông ta nói với Giả Đại Tử.
Vì thế Giả Đại Tử một năm một mười, thêm mắm dặm muối nói hết quá trình. Diêu Huyền Thiên nhiều lần hỏi lại chi tiết, cuối cùng mới nói: “Việc này thật sự rất lạ.”
“Hai ngày nữa vừa hay Hội Chủ muốn tới chỗ của ta, mấy người các ngươi theo ta cùng nhau đi gặp Hội Chủ!”
“Hả?” Giả Đại Tử trợn to mắt.
Hội Chủ của Hoàng Đan Hội với gã mà nói là đại nhân vật cực kỳ ghê gớm, gã có nằm mơ cũng không thể ngờ mình lại có thể giao tiếp với nhân vật như vậy.
“Sao, ngươi không muốn?” Diêu Huyền Thiên nhìn chằm chằm gã, gằn giọng hỏi.
“Không không không, ta đây là mừng như điên ấy chứ! Có thể gặp mặt Hội Chủ thật sự là may mắn ba đời!” Giả Đại Tử trưng ra vẻ mặt hết sức vui mừng.
Là ăn thịt hay bị người ăn thịt, đều phải xem lần này thế nào.
Gã sẽ cược một phen!
Như thế mới không uổng công gã từ Đông Hương xa xôi tới nơi này!
Dưới ánh trăng, Hứa Thuận đang đả tọa trên tảng đá bên bờ sông.
Sau trận chiến ban ngày, hắn một đường hướng Nam, đi tới khúc sông vắng vẻ này.
“Grào” một tiếng, một thanh âm như hổ gầm vang lên bên tai hắn.
Dường như “Thần” và pháp lực của hắn sắp hóa thành thứ gì đó thoát ra ngoài!
Thứ đó muốn trở thành sức mạnh của hắn, muốn giết chết tất cả những kẻ khiến hắn không vừa mắt, hủy diệt tất cả những thứ hắn không thích!
Giết giết giết giết!!!
Giết sạch!!!
Giết tất cả!!!
Sát ý vô tận từ trong lòng Hứa Thuận toát ra, cùng với tiếng hổ gầm, khiến Hứa Thuận suýt nữa không khống chế nổi chính mình!
Vì sao?
Vì sao sát tâm của ta lại nặng như vậy?
Vì sao “ngã hổ” của ta lại như vậy?
Ta đâu phải là kẻ cuồng sát!
Hứa Thuận vô cùng nghi hoặc, người khác sau khi sức mạnh bành trướng đều là tâm tính nhẹ nhàng, tùy ý làm xằng làm bậy. Sức mạnh trở thành “ngã hổ” khó có thể khống chế, hại người hại mình, thân tử đạo tiêu.
Sao pháp lực của ta hợp nhất với “Thần” lại chính là chỉ muốn giết giết giết!
Rõ ràng tâm thái của ta không hề bành trướng mà!
Tu vi Chân Pháp của hắn đã đạt tới Thông Thần tầng chín, đã từng kẹt ngay trước mặt hắn, chậm chạp không thể đột phá bình cảnh, sau khi giết hai người thì đã đột phá.
Không thể tưởng tượng nổi!
Chẳng lẽ ta chỉ cần giết giết giết là có thể nâng cao tu vi?
Giết càng nhiều tu vi càng được nâng cao?
Mẹ nó đây là thiết lập kiểu ma đầu gì thế?
Chắc không phải ta là ma đầu gì đó chuyển thế đấy chứ?
Hứa Thuận vừa tự giễu vừa cảm thụ “ngã hổ” trong cơ thể xao động, không biết có nên tiếp tục tu hành hay không?
Có phải ta đã tẩu hỏa nhập ma rồi không?
Có phải ta luyện sai rồi không?
Có nên trở về hỏi thử Lam đạo nhân không?
Rất nhiều câu hỏi nảy sinh trong lòng hắn.
Hắn cẩn thận nhớ lại《Thanh Hoa Chân Kinh》rồi lại nghĩ đến rất nhiều sách từng thấy trong thư viện Thanh Hoa.