Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 141. Hang Ổ Của Bọn Cướp!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Người như vậy mà bảo hắn không liên quan gì đến Hoàng Đan Hội, bảo hắn không có quan hệ gì với Diêm Tử Kiếm?

Ai tin?

Huống chi dã tâm của Diêm Tử Kiếm thế nào đến người qua đường cũng biết, ông ta muốn trở thành vị Hội Chủ thứ ba!

“Hừ...” Tưởng Vô Quả không khỏi cười lạnh, nói: “Được! Hay cho Diêm Tử Kiếm! Bị ta tóm được đuôi rồi?”

“Kết bè kết cánh, bồi dưỡng thân vệ, mưu sát đồng liêu! Hoàng Đan Hội này là Hoàng Đan Hội của ông ta hay là Hoàng Đan Hội của hai vị Hội Chủ và của toàn thể đồng liêu chúng ta?”

“Ngươi ở lại đã, cùng ta đi gặp Mã Hội chủ!”

Trương Ô Quy nói: “Có phải Mã Hội chủ đến vì đại hội sau này không.”

“Đúng vậy! Có lẽ đại hội lần này chính là một cơ hội!” Tưởng Vô Quả cười nói. Trương Ô Quy khôn khéo không hỏi một câu cơ hội gì.

Gã hiểu.

Bên ngoài thành Vô Ưu, Hứa Thuận sững sờ nhìn tòa thành lớn này, không nói đến việc thành lớn hùng vĩ trang nghiêm, đan khí từ trong thành toát ra nối thành từng mảnh, giống như đám mây trên mặt thành.

Đây là nơi nào?

Chẳng lẽ là thánh địa luyện đan gì đó sao?

Vòng qua một tòa thành lớn sẽ phải đi thêm quãng đường rất xa, Hứa Thuận chuẩn bị xuyên qua tòa thành này, cũng tiện xem thử nơi này luyện đan thế nào!

Chờ hắn vào trong thành mới phát hiện không thích hợp.

Trong thành sao lại có nhiều người Hoàng Đan Hội mặc đạo y màu tím tro như vậy? Có đan khí toát ra từ đan lô vừa mở, có chút giống Thần Tiên Đan, lại có chút giống với Tĩnh Tâm Đan.

Có người của Hoàng Đan Hội nhìn thấy Hứa Thuận ăn mặc như vậy còn chào hỏi hắn: “ Chào đạo hữu!”

Hứa Thuận thấy người Hoàng Đan Hội cầm Linh Tâm Thảo xanh biếc trong tay, còn có thể nói thế nào nữa?

Chỉ có thể nói: “Chào đạo hữu.”

“Đạo hữu cần Linh Tâm Thảo không? Vừa thu hoạch, mấy cây Linh Tâm Thảo này chỉ cần năm mươi lượng Huyền Ngân thôi, đạo hữu luyện một lò đan dược, tùy tiện bán ra cũng hơn một trăm Huyền Ngân rồi!” Người nọ nói.

“Không cần, đã mua rồi.” Hứa Thuận mặt không đổi sắc, nói.

“Haizz, tiếc quá!” Người nọ nói xong thì bỏ đi.

Hứa Thuận đi dạo hết nửa thành, cảm thấy nơi này dù không phải đại bản doanh của Hoàng Đan Hội thì cũng là nơi trọng yếu của Hoàng Đan Hội!

Mẹ nó, sao lại đến hang ổ của bọn trộm chứ?

Nơi đây không nên ở lâu!

Hứa Thuận đi sát lề đường chính, cố hết sức để mình không quá nổi bật, sau đó vội vã bước nhanh ra khỏi tòa thành này.

Đột nhiên có một gã béo đi ra từ con đường nhỏ bên cạnh đường lớn, va chạm với Hứa Thuận.

Gã béo kia nhìn rất béo, nhưng tu vi không cao thâm bằng Hứa Thuận, bởi vậy bị Hứa Thuận đụng bay.

“Đậu má! Cháu trai nào không có mắt đụng vào ông đây thế hả!” Gã béo bị đụng bay ra ngoài, từ dưới đất lồm cồm bò dậy, tức giận mắng.

Hứa Thuận nhìn gã béo này, lập tức nhận ra tên này chính là người mua Tĩnh Tâm Đan của hắn.

Giả Đại Tử được hai tên tay sai vội vàng chạy tới đỡ dậy, gã cũng đã nhận ra Hứa Thuận.

Trong thành Vô Ưu, gã lại gặp Hứa Thuận, Hứa Thuận cũng vẫn mặc bộ đồ này.

Gã không nhịn được hỏi: “Ngươi là người của Hoàng Đan Hội thật à?”

Không đúng, nếu hắn thật sự là người của Hoàng Đan Hội, vậy trước đó chẳng phải là...

Nội đấu?

Âm mưu quỷ kế?

Hay là thứ gì khác?

Trong nháy mắt Giả Đại Tử tưởng tượng ra rất nhiều cốt truyện, gã cảm thấy thân phận của Hứa Thuận bắt đầu trở nên mơ hồ.

Nhưng bất kể thế nào đều là chuyện gã không thể tham dự.

“Ta không nhìn thấy gì cả, chúng ta cứ vậy tạm biệt nhau đi!” Giả Đại Tử che mắt, nói với Hứa Thuận.

Dù gã đã che mắt lại nhưng vẫn nhìn thấy kiếm trong tay Hứa Thuận.

Kiếm khẽ động một cái là gã sẽ chết.

“Đi theo ta!” Hứa Thuận nắm bả vai gã, nói.

Trong thành của Hoàng Đan Hội, gặp được một người biết rõ gốc gác của mình, sao Hứa Thuận có thể để gã chạy được!

...

Khoảng thời gian này Giả Đại Tử rất đắc ý.

Có câu phúc là nơi ẩn nấu của mối họa.

Từ khi bị Hứa Thuận dùng Tĩnh Tâm Đan giả làm Thần Tiên Đan lừa gạt, sau cái chết của Bạch đạo nhân, gã lại ngoài ý muốn ôm trúng cái đùi to đùng là Hoàng Đan Hội.

Hết thảy những chuyện này đều nhờ gã mượn gió bẻ măng, diễn xuất rất thật, cần cong là cong.

Người bình thường co được dãn được, nhưng bản lĩnh cần cong là cong thì không phải ai cũng có!

Lúc gặp Mã Hội chủ, gã vận dụng tất cả sự thông minh của kiếp này và một tia vận khí, khiến bản thân đạt được sự tín nhiệm của Mã Hội chủ.

Mã Hội chủ thoải mái cười to, ngay trước mặt rất nhiều người của Hoàng Đan Hội, chính miệng nói Giả Đại Tử là bạn tốt của Hoàng Đan Hội.

Vì vậy gã lắc mình biến hóa, biến thành thương nhân cung cấp hàng hóa bên ngoài Hoàng Đan Hội, phụ trách đưa hắc sa dưới mặt đất tại nơi thâm sơn cùng cốc của bọn họ đến thành Vô Ưu, xem như nguyên liệu chế ra Hỏa Đan.

Thân là bạn tốt của Hoàng Đan Hội, sau này gã có thể mua Thần Tiên Đan với giá nội bộ.

Từ quê nhà vận chuyển hắc sa tới thành Vô Ưu, rồi lại mua Thần Tiên Đan từ thành Vô Ưu về.

Đi tới đi lui, chính là con đường hoàng kim!

Một năm mua gái trẻ, ba năm mua phi chu, không quá mười năm gã chính là nhân vật phú giáp một phương!

Đang lúc gã vui sướng nghĩ tới tương lai, chuẩn bị chờ ngày mai sau khi mở họp sẽ trở về thi triển quyền cước, kết quả vừa ra khỏi cửa lại đụng phải Hứa Thuận.

Thật sự quá xui xẻo!

Xui xẻo hơn là rất có thể gã sẽ bị cuốn vào nội đấu quyền lực của Hoàng Đan Hội!

Một kẻ giả mạo người của Hoàng Đan Hội để bán đan giả, sau khi giết chết Bạch đạo nhân lại công khai xuất hiện tại thành Vô Ưu.

Ngươi bảo hắn không phải người của Hoàng Đan Hội á?

Ngươi bảo hắn không có chống lưng á?

Ai tin!

“Đại lão, chúng ta đi đâu đây!” Giả Đại Tử bị Hứa Thuận túm cổ, trán ứa mồ hôi lạnh.

Bây giờ là họa là chỗ dựa của phúc!

Với khoảng cách này, gã làm thế nào cũng không thể thoát khỏi kiếm của Hứa Thuận được!

Hai tên tay sai của gã cũng chỉ nhìn chằm chằm Hứa Thuận, không biết có nên ra tay hay không.

Bọn họ không đánh lại đối phương, một khi ra tay sẽ dẫn tới hậu quả khó lường.