Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Chư vị huynh đệ, chi bằng đi thôi!” Mặt nạ chuột và mặt nạ trâu nhìn thoáng qua nhau, sau đó bỗng nhiên rời đi.

Bọn họ đột nhiên cảm thấy nản lòng thoái chí, ta xem ngươi như sư trưởng như huynh trưởng, cam tâm tình nguyện bán mạng vì ngươi.

Vậy mà ngay cả tên của ta ngươi cũng không nhớ nổi...

Bọn họ vừa đi, Cửu Diệu Kiếm Trận tự động sụp đổ.

Mã Tri Thu và quạ lửa ba chân hai hợp làm một, còn đang lo làm sao phá vỡ được Cửu Diệu Kiếm Trận như con nhím này, đột nhiên nhìn thấy từng điểm tinh quang tiêu tán, có hai nam nhân đeo mặt nạ chạy về phía xa.

“Ha ha ha, sao thế? Nội chiến à?” Quạ lửa ba chân phát ra tiếng cười quang quác: “Lão Diêm, ta đã nói với ngươi lâu rồi mà, phải lấy chân thành đối đãi với người khác, dùng chân tâm đổi chân tình!”

Mặt Diêm Tử Kiếm tối sầm, ông ta cũng không biết Thử Kiếm và Sửu Kiếm phát điên gì, nhưng ông ta biết rõ, ông ta không còn bao nhiêu cơ hội.

Ông ta dùng kiếm trong tay cắt bàn tay trái của mình, sau đó bôi máu tươi lên mặt và thân kiếm của mình, cuối cùng lẩm bẩm mấy tiếng.

“...Hóa xương thành kiếm, hóa máu thành kiếm, dưới kiếm không có sinh mệnh! Sắc!”

Từng trận huyết quang từ trên thân những người đeo mặt nạ bốc lên, trong từng tiếng kêu thảm thiết, máu và xương của các nam nhân đeo mặt nạ hóa thành từng thanh huyết kiếm hung lệ bay tới.

“Mã Tri Thu, ta muốn ngươi chết! Huyết · Cửu Diệu Hợp Nhất!”

Hai mắt Diêm Tử Kiếm đỏ bừng, pháp kiếm trong tay lây dính máu tươi của ông ta, cùng với tám thanh huyết kiếm hung lệ, hóa thành một luồng kiếm khí đỏ như máu, giống như cầu vồng chém quạ lửa chân vàng thành hai nửa.

Đây chính là sát chiêu ông ta chuẩn bị cho Mã Tri Thu!

Vốn dĩ ông ta không muốn dùng tới nhanh như vậy, nhưng không ngờ Thử Kiếm và Sửu Kiếm lại trở mặt trước!

Nếu đã trở mặt thì đừng trách lòng dạ Diêm Tử Kiếm ông ta độc ác.

Công pháp của bọn họ đều do Diêm Tử Kiếm dạy, không có Diêm Tử Kiếm đồng ý mà cũng dám chạy?

Chạy đi đâu?

Hứa Thuận nhìn huyết kiếm tà dị, nhìn quạ lửa ba chân bị bổ ra, cũng không ngờ còn có biến cố nhường này.

Hắn đi tới chỗ thi thể mặt nạ chuột và mặt nạ trâu.

Không, không thể tính thi thể nữa.

Bởi vì nơi đó không có máu thịt của bọn họ, chỉ có hai bộ y phục và hai tấm mặt nạ rơi trên mặt đất.

Hốc mắt sâu hoắm trên mặt nạ thanh đồng nhìn về phía không trung.

Hứa Thuận cúi người xuống, nhặt hai chiếc mặt nạ lên, nhét vào ngực áo.

Quạ lửa ba chân bị một kiếm như cầu vồng huyết sắc chém thành hai nửa, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

Ngọn lửa biến mất, Mã Tri Thu hiện ra chân thân, chỗ ngực ông ta có một vết thương rất lớn, kéo dài từ vai trái đến eo phải.

Ông ta không bị chém thành hai nửa đã là tu vi tinh thâm.

“Lão Mã!” Văn Thân nhìn thấy rõ ràng Mã Tri Thu đang chiếm ưu thế bị một kiếm phản sát, thậm chí còn phải thoát khỏi trạng thái quạ lửa. Ông ta hóa thành cuồng phong, đỡ lấy Mã Tri Thu.

“...sơ suất!” Mã Tri Thu cầm đan dược chữa thương, nuốt xuống.

Vết thương do cầu vồng huyết sắc kia lưu lại có chút quỷ dị, khiến lồng ngực ông ta không ngừng chảy máu!

“...Vớ vẩn!” Văn Thân và Mã Tri Thu làm huynh đệ nhiều năm, kiểm tra qua cho Mã Tri Thu rồi nói: “Giao cho ta đi!”

Ông ta hừ ra một luồng hoàng phong, sau đó vung vẩy quạt hương bồ trong tay, nháy mắt hoàng phong đã biến thành một mặt trời phủ kín cả bầu trời, khiến khoảng trời đất này trở nên u ám.

Gió lớn thổi đến mức Hứa Thuận đằng xa cũng đứng không vững, bị ép phải lùi về phía sau.

Hắn vừa lui về lại đã thấy rất nhiều người của Hoàng Đan Hội, chia làm ba nhóm đang vây xem.

Bọn họ cũng đang đợi xem ai thua ai thắng.

Ai thắng chính là Hội Chủ mới của bọn họ.

Không thể không nói, người của Hoàng Đan Hội đều là diệu nhân!

Trong hoàng phong, Diêm Tử Kiếm căn bản không thể tìm thấy hai người Mã Tri Thu và Văn Thân, càng đáng sợ hơn là hoàng phong hủ cốt thực hồn, mấy thanh huyết cốt trường kiếm kia đang dần bị hao mòn.

Lúc này Diêm Tử Kiếm mới biết, Văn Thân bình thường luôn ở cạnh đan lô mới là cao thủ số một Hoàng Đan Hội.

Cũng may mục tiêu của ông ta không phải đánh bại Văn Thân.

“Huyết - Cửu Diệu Hợp Nhất!”

Cầu vồng huyết sắc lại nổi lên, mục tiêu lần này của ông ta không phải là Mã Tri Thu, cũng không phải Văn Thân, mà là đan lô đang thiêu đốt trong ngọn lửa bảy màu kia!

“Keng” một tiếng, một kiếm của ông ta đã phá vỡ đan lô!

“Hỏng rồi!” Văn Thân thấy một kiếm này của ông ta, quay sang đan lô. Lúc này mới nhận ra mục tiêu của Diêm Tử Kiếm hôm nay, từ đầu tới cuối đều không phải là hai người bọn họ.

Mà là Tiên Đan trong đan lô!

Nhưng sao Diêm Tử Kiếm lại biết tới Tiên Đan!

Tiên Đan là bí mật chỉ mình ông ta và Mã Tri Thu mới biết, nhưng thiên hạ nào có bức tường kín không kẽ hở?

Diêm Tử Kiếm nhiều năm nghe ngóng hỏi thăm, lớn mật suy đoán, thậm chí vụng trộm tiếp xúc với đan lô, nghe được Tiên Đan nói chuyện với mình.

Một viên Tiên Đan như vậy lại bị hai người Mã Tri Thu và Văn Thân cả ngày lẫn đêm luyện chế bằng chân hỏa, thật sự là phung phí của trời!

Đan lô bị phá tan, Tiên Đan vàng rực rỡ bay ra, được Diêm Tử Kiếm cầm trong tay, ông ta cười ha hả: “Tiên Đan đã thuộc về ta! Ta đi đây!”

Có Tiên Đan, ông ta có thể trở lại Lăng Tiêu Kiếm Phái, nghiền xương những kẻ đã từng phản bội ông ta thành tro!

Có Tiên Đan, ông ta sẽ có hi vọng phi thăng thành Tiên!

Có Tiên Đan, Hoàng Đan Hội này không còn có gì đáng để ông ta lưu luyến nữa!

Thứ có giá trị nhất Hoàng Đan Hội chính là viên Tiên Đan này!

“Chạy đi đâu!” Văn Thân đột nhiên hô lên một tiếng, sau đó quát người Hoàng Đan Hội đang vây xem đằng xa: “Còn không đồng loạt ra tay, chẳng lẽ chờ ta tức giận mới làm hả?”

Mã Hội chủ trọng tình cảm, mạnh miệng mềm tay, bình thường sẽ không ra tay quá độc ác, nhưng Văn Hội chủ sẽ giết người thật!

“Hỏa Đan!” Văn Thân hô.

Thế là tất cả mọi người trong Hoàng Đan Hội đều ném Hỏa Đan ra, Hỏa Đan trong hoàng phong, bị quét đến phía trước Diêm Tử Kiếm, chặn đường ông ta.

“Ha ha ha, chỉ là Hỏa Đan thôi...” Một tay Diêm Tử Kiếm cầm huyết kiếm, một tay cầm Tiên Đan rực rỡ ánh vàng, cười nhìn Hỏa Đan cản đường.

Rất nhanh ông ta đã cười không nổi nữa.

Bởi vì Hỏa Đan mẹ nó quá nhiều.

Gần như một nửa Hỏa Đan của Hoàng Đan Hội đều ở đây rồi!