Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Như thế thật sự rất không có phong thái tu tiên!” Tử Ngạnh nói năng rất hùng hồn.
“Vậy phải làm sao bây giờ?” Hứa Thuận hỏi.
“Đương nhiên là ai về nhà nấy rồi! Dù sao cũng đã qua nhiều ngày, có làm sao thì cũng bị lâu rồi.” Tử Ngạnh nói: “Chờ ta trở về đốt lò luyện thử thứ đồ chơi này, để xem rốt cuộc ngọc bài này là thứ gì!”
Gã để lá ba cơ lại, cầm lá chín tép của mình chuẩn bị trở về.
Giờ này mà vẫn không về thì sợ rằng sẽ không tìm được ai, chỉ có thể lái phi toa trống không quay về!
Hơn nữa gã cũng muốn trở về bắt đầu công khóa mỗi ngày của mình. Gã tu hành nhanh như vậy chỉ vì dùng thời gian người khác bắt cá để tu luyện mà thôi.
“Ừm! Vậy không tiễn, ta cảm thấy ta vẫn nên dùng cách của mình thử một lần.” Hứa Thuận tiễn Tử Ngạnh ra cửa, nói.
“Sao làm thế được?” Tử Ngạnh không tin.
Gã nói: “Ngộ nhỡ bài phác nhai bằng ngọc mang theo phân trở lại đầu giường của ngươi thì sao?”
“Đương nhiên là đổi giường mới!” Hứa Thuận nói.
Trong chợ Thanh Vân, ngoại trừ người tu tiên còn có cả người thường.
Đã có người thì không thể thiếu ăn uống ngủ nghỉ.
Hứa Thuận và Tử Ngạnh đi tới một nhà vệ sinh thối hoắc, giơ tay lên, Hứa Thuận bắn lá bài poker vào trong hố phân.
Tử Ngạnh đang muốn xem trò cười của Hứa Thuận, chỉ thấy ngay lúc sắp tiếp xúc đến hố phân, lá bài poker đột nhiên bộc phát ra một trận bạch quang!
Không chỉ có lá bài poker bằng ngọc của Hứa Thuận bộc phát ra bạch quang, mà lá bài poker bằng ngọc trong ngực gã cũng bộc phát ra bạch quang.
Sau khi bạch quang tán đi, gã và Hứa Thuận biến mất trong chợ Thanh Vân.
Ngoại trừ ngọc bài trên người bọn họ bộc phát ra bạch quang, ở những nơi khác trong Tu Tiên giới, phàm là người có bài poker bằng ngọc cũng đều bộc phát ra bạch quang như vậy.
Bọn họ tổng cộng có năm mươi hai người!
Bọn họ chính là... dân cờ bạc được chọn trúng.
Trong nháy mắt, Hứa Thuận đã phát hiện mình đang ở trong một gian thạch thất.
Thạch thất không lớn, bốn vách tường tối tăm mờ mịt, chỉ có mười mấy mét vuông, trống rỗng không có thứ gì.
Ở một bên thạch thất có một cánh cửa, phía trên chỉ có một chữ.
Đánh cược.
Không phải, đây là tình huống gì?
Vừa rồi không phải vẫn đang ở chợ Thanh Vân sao?
Sao thoáng cái lại tới đây rồi?
Chẳng lẽ phát động không gian luân hồi gì đó à?
Đang lúc nghi hoặc, bên tai Hứa Thuận lại vang lên một giọng nói.
Giọng nói này giống như của một nam nhân, tràn ngập phóng khoáng và khí phách, ông ta nói: “Con người chỉ có một sinh mạng, nhưng phải lựa chọn vô số lần. Mỗi một lần lựa chọn đều là một lần đánh cược!”
“Chỉ một lựa chọn bất cẩn là có thể thay đổi cả cuộc đời!” “Chỉ cần dốc túi một lần là sẽ có hồi báo gấp trăm lần!”
“Bỏ vào càng nhiều tiền sẽ đạt được càng nhiều thu hoạch.”
“Bỏ vào càng nhiều tiền sẽ càng trầm mê trong đó, càng nghĩ đến việc tiếp tục đánh cược.”
“Lấy nhỏ thắng lớn, thay đổi vận mệnh!”
“Đây chính là sức hấp dẫn của đánh cược!”
“Nhưng chỉ kẻ thắng mới có thể lấy được tất cả những gì mình muốn!”
“Bằng không chỉ có một con đường chết!”
“Hiện tại, đặt cược tiền tài của ngươi, bắt đầu ván cược của ngươi! Bắt đầu trận đánh cược vĩ đại này đi!”
“Thắng, mới có thể sống sót, mới có thể lấy được truyền thừa của Đổ Tiên ta!”
CMN cái quái gì thế này?
Vẻ mặt Hứa Thuận ngơ ngác, cảm giác không hiểu ra sao, ván cược chết tiệt gì đó, hắn không có hứng thú!
Truyền thừa của Đổ Tiên?
Hắn cần thứ đó làm gì!
Hắn là thanh niên tốt của xã hội, không đội trời chung với cờ bạc hút chích!
“Ta có thể từ chối không?” Hứa Thuận hô: “Ta đây không phải chó cờ bạc!”
“Ta không phải chó cờ bạc, ta là Đổ Tiên!” Giọng nói kia lại vang lên bên tai Hứa Thuận.
“Phì!” Hứa Thuận phỉ nhổ: “Chẳng qua chỉ là một con chó mê cờ bạc may mắn hơn chút thôi!”
“Ngươi không hiểu!” Giọng nói kia tiếp tục: “Ngươi không hiểu trải nghiệm tuyệt vời của ta...”
“Chó cờ bạc không được chết tử tế!” Hứa Thuận vẫn mắng tiếp: “Mau đưa ta trở về!”
“Ngươi... Thật sự là gỗ mục không thể chạm khắc được! Ván bài vĩ đại đã bắt đầu, không thể dừng lại được! Đẩy cánh cửa này ra ngươi mới có thể trở về!”
“Đẩy cánh cửa này ra ngươi mới có thể trở về!”
Giọng nói kia lặp lại hai lần rồi không còn tiếng động nào nữa.
Hứa Thuận đứng lên, cẩn thận quan sát cánh cửa đá kia, như thể chỉ cần hắn đẩy ra một cái là có thể đi ra ngoài.
Phía sau cánh cửa là thứ gì?
Là một ván cược, hay là một hồi mạo hiểm, hoặc là những thứ khác?
Nghĩ một lát, cuối cùng Hứa Thuận cũng không đẩy cửa mà ngược lại còn lấy ra một nồi một ít nguyên liệu nấu ăn từ trong không gian giới tử, bắt đầu vui vẻ làm cho mình một bữa tiệc lớn.
Sau khi cơm nước xong, hắn lại bắt đầu từng bước tu hành mỗi ngày.
Hắn đã suy nghĩ cẩn thận, đẩy cửa ra liền có thể bắt đầu trận đánh cược này.
Vậy không phải hắn chỉ cần không mở cửa là được rồi à?
Hắn hiện tại đã có tu vi Long Hổ kỳ, không giống như Luyện Khí kỳ cần lượng lớn thức ăn để thay đổi thể chất, chỉ thi thoảng ăn một chút là được rồi.
Số đồ ăn trong nhẫn giới tử của hắn đủ để hắn ăn rất lâu.
Giọng nói vừa rồi không ngừng thúc giục hắn đặt tiền, bắt đầu ván cược, chắc chắn không phải chuyện tốt đẹp gì!
Kiếp trước có nhiều chương trình chống cờ bạc như vậy, Hứa Thuận nhìn nhận rất rõ ràng.
Chỉ có mở sòng bạc, đi theo dòng nước mới có thể kiếm ổn mà không lỗ.
Đám dân cờ bạc khác hôm nay thắng một trận, ngày mai thua một trận, chỉ cần không ngừng đánh cược thì cuối cùng đều sẽ khiến bản thân cửa nát nhà tan.
Không thua chính là thắng, mà cách để không thua rất đơn giản, đó chính là không đánh cược!
Vì thế Hứa Thuận từ chối vụ “đánh cược vĩ đại” này, bắt đầu từng bước tu hành ngay trong thạch thất.
Lấy bất biến ứng vạn biến, dùng tiêu cực đáp trả đánh bạc.
Đối mặt với một người ngẫu nhiên lên chiếu bạc nhưng lại không muốn đánh cược, ai làm gì được hắn?
Có bản lĩnh thì đến đánh hắn đi!
Năm mươi hai lá bài, năm mươi hai dân cờ bạc, mở ra một ván bài vĩ đại —— ván bài Thiên Nhân!
Cuối cùng trong năm mươi hai dân cờ bạc chỉ có một người thắng, sau đó đánh một ván với ông ta.
Người thắng ăn sạch, thắng được truyền thừa của ông ta, thắng được tu vi của ông ta, thắng được hết thảy của ông ta.
Về phần kẻ thua... Tất nhiên không còn lại gì!