Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 190. Người Đã Chết Vẫn Có Giá Trị!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Tốt tốt, con ta có thể gặp được Chân Phật, thật là may mắn!” Người làm nương vui thay cho nhi tử mình. Bà còn nói thêm: “Cơm xong rồi, con ăn nhanh đi!”

“À vâng!” Tiều phu xới hai bát cơm, đưa cho nương già một bát trước.

“Hôm nay con làm theo lời Chân Phật phóng sinh một bát nước, vậy là mẫu thân đã khỏi bệnh. Chờ lát nữa con lại đi cầu Chân Phật, hi vọng mẫu thân sống lâu trăm tuổi!” Tiều phu vừa ăn cơm vừa vui sướng nói. Hôm nay gã thật sự rất vui sướng.

“Không bằng cầu cho con một người vợ, như vậy mới tốt!” Mẫu thân của tiều phu cười nhìn nhi tử của mình. Bà nhìn rất nghiêm túc, chỉ sợ sẽ không được nhìn nữa.

Nhìn một lát, đột nhiên bà cảm thấy trước mắt biến thành màu đen.

Nhìn lát nữa, bà đã không nghe được động tĩnh xung quanh.

Nhìn lại, rốt cuộc bà không nhìn thấy nhi tử của mình nữa.

“Nương! Thân thể của người quan trọng hơn...” Tiều phu đang muốn nói gì đó thì thấy mẫu thân mình ngã nhào, không một tiếng động. Hóa ra nãy giờ không phải bà đã khỏi bệnh, mà đó là hồi quang phản chiếu.

“Nương!”Tiều phu kinh hãi, nhào tới ôm chầm lấy vị mẫu thân già nua gầy gò của mình.

Dù gã la hét thế nào thì mẫu thân của gã cũng không nghe được thanh âm của gã nữa.

Sinh tử ly biệt, thiên nhân vĩnh cách.

Không đâu, không phải ta đã giúp nương tiêu trừ nghiệp chướng rồi sao?

Tiều phu đỡ nương mình lên giường, sau đó guồng chân chạy lên núi như phát điên, chỉ thấy Bất Hư vẫn ngồi ở chỗ cũ!

“Chân Phật! Chân Phật!” Tiều phu chạy tới hỏi: “Chân Phật! Nương của ta chết rồi!”

Nét mặt Bất Hư không có chút dao động nào, gã chỉ nói: “Bồ Đề Tử! Xin nén bi thương!”

“Rõ ràng ta đã làm theo phương pháp Chân Phật dạy, giúp nương của ta tiêu trừ nghiệp chướng...” Tiều phu rơi vào hoài nghi sâu sắc.

“Đó là vì nghiệp chướng của lệnh đường và của ngươi rất nhiều!” Bất Hư hỏi ngược lại: “Ngươi không cho rằng phóng sinh một bát nước là có thể khiến toàn bộ nghiệp chướng của lệnh đường tiêu tán đấy chứ?”

Một bát nước tương đương với toàn bộ nghiệp chướng của bọn họ?

Ngay cả tiều phu cũng cảm thấy không thể nào.

“Nếu ngươi gặp được bản tọa sớm một chút, bản tọa truyền thụ diệu pháp phóng sinh cho ngươi sớm một chút, chưa biết chừng lệnh đường có thể...” Bất Hư hít sâu một hơi, nói: “Thời vậy mệnh vậy! Không thể cưỡng cầu!”

Thời vậy mệnh vậy! Không thể cưỡng cầu!

Tiều phu suy sụp ngã trên đất, sững sờ ngây ngẩn.

“Chẳng lẽ nương của ta đáng chết ư...”

“Không!” Bất Hư nói: “Chỉ là thế nhân luôn tạo nghiệt, nghiệp chướng vô số! Thế nên thời vậy mệnh vậy! Nếu thế nhân không có nghiệp chướng thì có thể vui vẻ an lành!”

“Bản tọa đã từng lập đại nguyện phải tiêu trừ nghiệp chướng cho người trong thiên hạ. Hiện giờ bản tọa chỉ có một mình, thật sự là thế đơn lực bạc!”

“Nếu ngươi nguyện ý có thể cùng bản tọa phát triển Công Đức Tông, tiêu trừ nghiệp chướng cho người trong thiên hạ!”

“Ta... có làm được không?” Tiều phu chỉ vào chính mình, nói.

“Ngươi và ta có duyên!” Bất Hư nói: “Duyên khởi duyên lạc, có duyên là được rồi!”

Gã đã nhận ra tiều phu là hạt giống tốt để tu Phật, dù hơi lớn tuổi, thành tựu ngày sau có hạn, nhưng vừa hay có thể làm chân chạy việc vặt.

Cần biết có một số việc đệ tử ra mặt được, gã không thể ra mặt được.

Chùa miếu Đại đức, tượng Phật mười trượng cũng phải có thiện nam tín nữ phụng dưỡng cúng bái mới được!

“Ta ta ta...” Tiều phu vẫn không tự tin với chính mình.

“Người bị nghiệp chướng quấn thân sau khi chết sẽ xuống địa ngục.” Bất Hư lại nói một lượt về mười tám tầng địa ngục, gì mà địa ngục Bạt Thiệt, địa ngục Tiễn Đao, địa ngục Chưng Lung vân vân, khiến tiều phu nghe tới nỗi mặt mũi trắng bệch cả ra.

Bất Như nhìn gã, nói: “Ngươi hẳn không muốn để lệnh đường phải chịu tra tấn vô cùng vô tận trong địa ngục chứ?”

“Vì nương, ta muốn thử một lần!” Tiều phu cắn răng nói.

“Thiện, thật là một vị đại hiếu tử! Bồ Đề Tử!” Bất Hư cười nói.

Người đã chết vẫn có giá trị!

...

“Trong buổi sáng xuân ý dạt dào, ánh nắng tươi đẹp này, Thanh Hoa Phái nghênh đón các vị tổ sư tôn quý từ Tiên giới!”

“Dưới ánh mặt trời ấm áp, đệ tử Thanh Hoa Phái với thái độ nhiệt tình và nghiêm cẩn, cùng nhau chứng kiến thời khắc trọng yếu này.”

“Buổi sáng 9 giờ 30 phút, khi bầu trời chậm rãi mở ra, một buổi nghi thức ngắn gọn mà vẫn sôi nổi được cử hành ở quảng trường trước đại điện Thanh Hoa Cung.”

“Khi các tổ sư ngự kiếm đến, tu sĩ cao tầng của Thanh Hoa Phái ăn mặc nghiêm chỉnh, mặt nở nụ cười, dập đầu chào đón tổ sư trở về, thể hiện sự hoan nghênh nhiệt liệt với các tổ sư. Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, các đời tổ sư Thanh Hoa Phái có chưởng môn Lam Đại đương nhiệm đi cùng, bắt đầu tiến hành chuyến thăm lại chốn cũ.”

“Trong quá trình thăm thú, Lam Đại chưởng môn đã giới thiệu kỹ càng lịch trình phát triển của Thanh Hoa Phái, văn hóa môn phái, tình hình của các đệ tử và phương diện Thanh Ngân vải vóc vân vân.”

“Đặc biệt là...”

“Dừng dừng dừng... Sư đệ đừng nói nữa!”

Tử Ngạnh đứng trên quảng trường Thanh Hoa Cung, nghe Hứa Thuận nói hươu nói vượn, nghe tới đau cả đầu.

Đã hơn nửa tháng trôi qua kể từ lần đại hội môn phái trước đó, hôm nay chưởng môn lại phát ra chiếu lệnh, để các đệ tử trong môn tập trung lại một lần nữa.

Nguyên nhân rất đơn giản, các tổ sư sắp trở về!

Bầu trời trong xanh và mờ ảo lúc sáng sớm, giống như đêm tối, giữa tiếng sấm sét vang dội, giống như đêm trước vừa mưa to.

Vết nứt màu đen vốn dĩ cần phải quan sát cẩn thận mới có thể nhìn thấy càng lúc càng lớn, từ một khe hở biến thành một cái rãnh, cuối cùng như thể biến thành một tấm gương màu đen, che khuất cả nửa bầu trời.

Trong bầu trời tối đen giống như có một thế giới khác, khiến người ta không thấy rõ bên trong rốt cuộc có dáng vẻ thế nào.

Lam Đại chưởng môn và các tu sĩ Nguyên Thần của Thanh Hoa Phái yên lặng chờ đợi trên không trung, Hứa Thuận và những đệ tử khác thì chờ ngay tại quảng trường.

Thời gian chờ đợi quá dài, ban đầu mọi người còn đứng rất nghiêm túc, về sau lại thành ngổn ngang lộn xộn.

Chỗ Tử Ngạnh đứng cách Hứa Thuận không xa, hơn nữa bên Hứa Thuận thì Tử Thử vẫn đang bế quan, Tử Nhiên còn chưa trở về, chỉ có hai người là hắn và Tử Tô. Tử Ngạnh bèn chạy sang bên này, tìm Hứa Thuận tán gẫu.