Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hứa Thuận đặt ngón tay lên màn nước, viết xuống bảy chữ.

“Nghiêu Thuấn là đây sáu tỷ dân.”

Sau khi Hứa Thuận nhập bảy chữ kia vào, màn nước vang lên tiếng nước chảy ào ào, bốc lên càng nhanh hơn.

Sau đó màn nước bỗng nhiên biến đổi, cứ thế biến thành một cánh cửa nước hình cung.

“A?”

Thanh Qua đạo nhân sững sờ, ông ta cũng không ngờ đồ tôn nhà mình lại biết khẩu lệnh.

Cửa cứ vậy mà mở ra!

“Ngươi cũng là Trích Tiên?”

Vẻ mặt ông ta không thể diễn tả bằng lời.

“Ta không phải!”

“Vậy ngươi...”

“Ta đoán!”

Hứa Thuận ngơ ngác nhìn cánh cửa làm từ nước, thấp giọng nói: “Ta tình nguyện rằng mình không đoán đúng.”

Không đoán đúng thì sự thật sẽ không như hắn nghĩ.

“Sau khi đi vào, sư tổ có thể để ta ra mặt nói chuyện không?”

Hứa Thuận nói.

Thanh Qua đạo nhân nhìn đồ tôn nhà mình, gật đầu đáp: “Được!”

Thế là hai người cùng nhau đi vào trong cánh cửa tạo thành từ màn nước.

Sau khi bọn họ đi vào, cánh cửa làm từ nước hạ xuống.

Giếng bát giác vẫn là giếng bát giác như cũ.

Thật không ngờ phía sau cánh cửa nước vẫn là thôn trang kia!

Phòng ốc giống nhau, đường đi giống nhau, còn có giếng nước hình bát giác giống nhau.

Như thể bọn họ không hề vượt qua cánh cửa nước, Hứa Thuận nhìn quanh bốn phía, nơi xa đều là sương khói nhàn nhạt, không nhìn thấy xa hơn, dường như thôn làng ở trong một mảng mây mù.

Ở phía sau hắn là giếng nước hình bát giác kia, mà hắn và Thanh Qua đạo nhân lại đi ra từ sau giếng nước.

“Đây là...”

Hứa Thuận nhìn mấy người già dưới tàng cây cách đó không xa.

Bọn họ đã tới thôn trang thật sự.

Mấy người già nhìn thấy hai người bọn họ đều lộ vẻ sợ hãi, nhưng không một ai chạy trốn.

“Có người dùng Tiên lực kính tượng tạo ra một khu vực, vô cùng huyền diệu!”

Hai mắt Thanh Qua đạo nhân toát ra từng điểm Tiên quang, cẩn thận nhìn qua khu vực này một lượt.

“Đồng hương, chúng ta không phải người xấu!”

Hứa Thuận nhìn về phái mấy người già kia, ôn hòa nói.

Hắn biết những người này là người chuyên môn canh giữ bên cạnh giếng nước.

Nếu kẻ địch tìm tới bọn họ sẽ chết đầu tiên, như vậy cũng có thể phát ra cảnh báo cho người trong thôn biết.

“Các ngươi là...”

Một lão giả nhìn có chút nhanh nhẹn, tuổi chừng sáu bảy mươi lên tiếng.

Vẻ ngoài ông lão gầy gò, một thân quần áo màu lam xám dù đầy mảnh vá nhưng vẫn gọn gàng sạch sẽ.

“Chúng ta là đồng bạn của người kia!”

Hứa Thuận nói: “Hẳn người đó cũng nói với các ngươi rồi phải không! Nơi này chỉ có đồng bạn của người đó mới vào được!”

Mấy người già nhìn nhau, cảnh giác trong mắt vẫn chưa tan đi, bởi vì bọn họ cảm thấy hai người Hứa Thuận không giống với người kia.

Khi người kia nhìn bọn họ sẽ phát ra tiếng cười từ tận đáy lòng.

Hứa Thuận nhìn bọn họ, nói: “Gió xuân phơ phất liễu thêm xuân, Nghiêu Thuấn là đây sáu tỷ dân! Người đó có nói với các ngươi không?”

Lão giả gầy gò nghe được câu thơ này, nhìn Hứa Thuận, chậm rãi nói: “Mưa đỏ tự dâng cơn sóng lớn?”

Có thể thấy dường như ông cũng biết chữ, cũng là người cầm đầu trong đám người già này.

Đột nhiên nghe được câu thơ này, Hứa Thuận biết sợ là mình đoán đúng rồi.

Trầm mặc giây lát, Hứa Thuận thở dài một hơi, chua xót nói: “Non xanh khéo bắc nhịp cầu thân!”

Hắn đã biết, người vừa rồi chính là đồng hương của mình.

Đồng hương của hắn cũng từ Tiên giới tới đây nhưng lại không giống các Trích Tiên khác trắng trợn tàn sát phàm nhân, mà ngược lại vì bảo vệ một đám phàm nhân mà chém giết cùng Trích Tiên khác. Thậm chí vì giữ vững bí mật mà từ bỏ cả mạng sống của mình.

Trong lòng hắn rất khó chịu, có chút hối hận vì không nhận ra đồng hương sớm hơn.

Nhưng Trích Tiên mà hắn từng thấy có kẻ nào không phải thứ tâm thần mất trí đâu?

Hắn quả thật không ngờ vậy mà lại có đồng hương cũng là Trích Tiên!

Chẳng ngờ còn có đồng hương sau khi trở thành Tiên Nhân vẫn kiên trì sơ tâm như cũ!

Quá hiếm thấy!

Còn hắn vậy mà lại bỏ lỡ một người như vậy!

“Ngươi... Ngươi thật sự là đồng bạn của Trần tiên nhân ư?”

Lão giả nghe Hứa Thuận đọc thơ, lúc này mới tin tưởng hai người Hứa Thuận là đồng bạn của Trần tiên nhân.

“Đương nhiên! Chúng ta đương nhiên là đồng bạn rồi!”

Hứa Thuận bi thương nói: “Nhưng chúng ta tới chậm.”

Lão giả nghe Hứa Thuận nói vậy, sắc mặt đột nhiên trắng bệch. Không riêng gì ông mà mấy người già bên cạnh cũng trở nên suy sụp.

“Ta biết ngay mà, ta biết ngay mà... Trần tiên nhân bảo chúng ta tới đây trốn cho kỹ. Rồi bảo mình sẽ đi nghênh địch...”

Trong mắt lão giả chảy ra hai hàng nước mắt to như hạt đậu.

Mấy lão giả khác cũng bi thương không thôi.

Lúc này Thanh Qua đạo nhân lại hỏi: “Các ngươi biết người đó là Tiên Nhân?”

“Đương nhiên.”

Lão giả nhìn Thanh Qua đạo nhân với vẻ kỳ lạ, như thể đang hỏi các ngươi là đồng bạn sao lại không biết người đó là Tiên Nhân.

“Hẳn là người đó đã nói với ngươi rồi.”

Hứa Thuận nói tiếp: “Chúng ta lạc mất nhau.”

Lạc mất nhau là suy đoán của hắn.

Cửa và khẩu lệnh rõ ràng được để lại cho đồng bạn là đồng hương.

“Đúng! Người đó có nói!”

Nghe Hứa Thuận nói vậy, lão giả lại nói tiếp: “Trần tiên nhân đã nói, mình và các ngươi lạc mất nhau.”

“Nào nào, vào trong nhà ngồi đi!”

Lão giả cảm thấy Hứa Thuận là đồng bạn của Trần tiên nhân, nhưng Thanh Qua đạo nhân thì không phải.

Lại thêm hàn huyên thêm một hồi, cảm thấy những người này cũng không có ác ý gì, lão giả mới dẫn Hứa Thuận và Thanh Qua đạo nhân tới một tiểu viện vắng vẻ.

“Nơi này chính là chỗ ở của Trần tiên nhân.”

Lão giả nói.

Hứa Thuận nhìn tiểu viện bình thường với ba gian phòng này, ngoại trừ được quét dọn sạch sẽ ra thì không có gì đặc biệt.

Đứng trong sân, hắn nhớ tới cảnh đi thăm căn nhà cũ ở kiếp trước.

Cảm xúc khó hiểu khiến hắn không nhịn được mà nói: “Lão Trần xuất thân là người nghèo khổ, không ngờ sau bao nhiêu năm vẫn giữ thói quen như cũ.”

Lúc này, hắn dường như nhìn thấy quá khứ và hiện tại trùng khớp, người trong quá khứ trùng khớp với người ở hiện tại.

Thời gian không ngừng thay đổi, nhưng vẫn có nhiều thứ không thay đổi.

Lão giả nghe Hứa Thuận nói như vậy, hai mắt sáng ngời, nói: “Chứ còn gì nữa?”

“Người đó tới thôn, giúp chúng ta đánh đuổi kẻ bắt nạt chúng ta, giúp chúng ta chữa bệnh, giúp Lưu lão thái sửa nhà, còn dọn dẹp giếng nước, để chúng ta được uống nước sạch.”

“Người đó còn dạy chúng ta nuôi gà nuôi vịt, dạy trẻ con trong thôn biết chữ, chúng ta đều rất biết ơn người đó.”