Không Trừu Tượng Không Tu Tiên

Chương 79. Tiên Giới Có Ý Gì Đây?

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Tên nhãi ngươi cả trăm năm cũng không ra cửa một lần! Chẳng lẽ lần này là tổ sư hiển linh, chỉ dẫn cho ngươi đi tìm thứ này? Thế nên ngươi mới ra khỏi cửa?” Lam đạo nhân quá rõ cái nết của tên Lam Đại chỉ thích ru rú trong nhà này rồi nên không chút khách khí nói.

“Ta tìm được thứ này ở Ca Nhĩ Tự trên Đại Tuyết Sơn.” Lam Đại chưởng môn nói tiếp: “Dựa vào trình độ pháp thuật của đám tăng nhân da vàng kia, còn có mức độ cung phụng trong chùa, ta phỏng đoán bọn họ đã có vật này từ rất nhiều, rất nhiều năm về trước.”

“Có thể là một nghìn năm, cũng có thể là mấy nghìn năm!” Lam Đại chưởng môn nghiêm túc nói.

Một nghìn năm, hoặc là mấy nghìn năm trước da Địa Tạng Vương Bồ Tát đã bị tăng nhân chế thành Thangka?

Đây là chuyện cười đen tối gì thế này!

Hai người Hứa Thuận và Tử Tô nhìn thoáng qua nhau, cảm giác... vũng nước Tu Tiên giới này, còn có cả Tiên giới, hoặc là Bà Sa Phật giới bên kia nữa, thật sự rất sâu. Cũng may, hiện giờ bọn họ đều là một đám gà mờ, những chuyện này còn chưa tới lượt bọn họ đi quan tâm.

Người phải quan tâm thì nói: “Hắc... Vậy không phải sư tổ đang vui muốn chết sao?”

Một người khác phải quan tâm lại nói: “Chính tổ sư đã chỉ dẫn cho ta đi tìm được thứ này, ngươi cũng biết đấy, chúng ta và phe Địa Tạng Vương, Quan Thế Âm...”

“Trên đường ta tới đây, còn nhặt được món đồ chơi này!” Lam đạo nhân lại lấy từ trong tay áo của mình ra một cái đầu lâu màu vàng.

“Hả?” Lần này đến lượt Lam Đại chưởng môn kinh ngạc. Ông ấy nhận lấy chiếc đầu lâu do Lam đạo nhân đưa tới, cầm nó trong tay, cẩn thận xem xét.

Hứa Thuận còn nhìn thấy trong mắt ông ấy lóe lên một đôi âm dương ngư.

“Đây là... đầu lâu của Phật Di Lặc?” Ông ấy có vẻ không dám chắc lắm.

“Kính đại gia, đến lòng bàn tay ta nào!” Lam Đại chưởng môn đứng dậy, cây phất trần lập tức vung lên, cất giọng nói.

Theo lời ông ấy nói, Hứa Thuận nhanh chóng trông thấy một tia bạch quang chói mắt bỗng hạ xuống từ trên trời, chiếu vào chiếc đầu lâu màu vàng nọ.

“Không sai, là đầu lâu của Phật Di Lặc, dù sức mạnh vô cùng, vô cùng, vô cùng nhỏ yếu.” Một giọng nói ngả ngớn vang lên trong tai bốn người Hứa Thuận.

Chỉ thấy trên chiếc bàn đá trước mắt Hứa Thuận cũng xuất hiện một tấm gương thanh bằng đồng xanh. Dường như tấm gương bằng đồng xanh này đã trải qua vô số năm tháng gột rửa, bên trên khá là giản lược nhưng lại không mất đi phong cách cổ xưa.

Bên cạnh tấm gương không có chạm khắc phức tạp, chỉ có những đường cong phác hoạ đơn giản, có khi là hình tròn lưu loát, có khi là hình vuông ngay ngắn, mang theo vẻ đẹp nguyên bản.

Giờ phút này, chiếc gương ấy đang bay lơ lửng trên không trung, không ngừng chậm rãi xoay tròn.

Cái chổi cũng có thể biến thành tinh quái sinh ra linh trí, huống chi là pháp bảo?

Trên thực tế, pháp bảo có linh trí ở Tu Tiên giới cũng không phải số ít, chúng nó được gọi là linh bảo.

“Sao nào? Chưa từng trông thấy tấm gương nào đẹp như lão tử à?” Cái gương thanh đồng kia khẽ xoay một cái, nói với Hứa Thuận và Tử Tô.

“Kính đại gia, ngài vốn là vật tùy thân của tổ sư, là lão tử của bọn họ, chẳng phải là...” Lam Đại chưởng môn nói.

“Lão tử thích, ngươi quản được à?” Gương thanh đồng trực tiếp quang quác bật lại Lam Đại chưởng môn.

“Bái kiến Kính Tôn!” Lam đạo nhân hành lễ với chiếc gương thanh đồng.

“Là tiểu tử ngươi đấy à?” Rõ ràng là chiếc gương thanh đồng kia đã nhận ra Lam đạo nhân, nó nói: “Chính tiểu tử ngươi đã khiến ta thua thiệt nhiều trong tay thanh sắt vụn kia.”

“Xin lỗi. Ta không thể giúp Kính Tôn chiến thắng, rất xin lỗi!” Tuy Lam đạo nhân đang hành lễ nhưng lại không nể mặt Kính Tôn, ông ấy còn chẳng ngại nói móc nó một câu.

“Tiểu tử ngươi giỏi lắm!” Gương thanh đồng bị móc mỉa mà không hề tức giận, ngược lại nó còn có phần thưởng thức đối phương, lại nói: “Vừa nóng nảy lại bộc trực đấy! Hi vọng sau khi ngươi phi thăng, nhìn thấy lão gia rồi vẫn có thể giữ nguyên bản tính như vậy!”

Lão gia nó nhắc tới kia tất nhiên là tổ sư của Thanh Hoa Phái.

“Kính Tôn, đầu lâu của Phật Di Lặc sao lại ở Tu Tiên giới chúng ta?” Lam Đại chưởng môn cau mày hỏi gương thanh đồng.

“Ngươi hỏi lão tử, làm sao lão tử mà biết được?” Dường như gương thanh đồng rất thích trả treo với Lam Đại.

“Còn có Phật Tâm...” Lam đạo nhân lại nói về tên tăng nhân có Phật Tâm ông ấy từng gặp được trên đường.

“Phật Tâm?” Hàng chân mày trên trán Lam Đại chưởng môn càng nhíu lại chặt hơn, nói: “Đầu lâu, trái tim, còn có thứ gì khác nữa không?”

“Còn có da Phật...”

“Chẳng lẽ đám Phật Đà này đã bị người ta chém thành từng mảnh rồi?”

“Haizz...” Khó khăn lắm mới thấy ông ấy cười khổ một cái.

“Hử? Sao sư huynh lại không vui? Trời sập xuống còn có một người cao hơn chống đỡ ơ mà?” Lam đạo nhân thấy Lam Đại cười khổ bèn nói. Lần này đến lượt ông ấy cười trên nỗi đau của người khác.

“Hừ ~” Lam Đại bị trào phúng cũng chỉ cười lạnh, nói: “Cái tên nhãi nhà ngươi còn không biết vì sao ta lại gọi ngươi về à?”

“Cũng chỉ là một tấm Thangka được làm từ da người thôi mà? Không phải chỉ đơn thuần là Bà Sa Phật giới trên kia đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn gì sao?” Lam đạo nhân cũng bật lại, tỏ vẻ ông ấy đã biết có chuyện gì rồi.

“Không! Đương nhiên là không phải chuyện này!” Đại Lam nghiêm túc nói: “So với việc kia, những chuyện này đều không phải chuyện lớn.”

“Tiên giới đang cân nhắc tới chuyện giảm tiêu chuẩn phi thăng thành Tiên Nhân!” Ông ấy nói rõ từng từ một.

“Hả?” Lam đạo nhân sững người. Đừng nói là Lam đạo nhân sững người, ngay cả Hứa Thuận và Tử Tô cũng đờ đẫn ra.

Hiện giờ, Đại Thừa kỳ chỉ cần đợi đến thời cơ chín muồi là có thể phi thăng, mà trong lúc phi thăng và sau khi phi thăng, cảnh giới của bọn họ chính là Phi Thăng kỳ.

Nếu hạ thấp tiêu chuẩn tu sĩ Đại Thừa kỳ phi thăng thành Tiên Nhân, chẳng phải Nguyên Thần kỳ viên mãn cũng có thể phi thăng rồi sao?

Tiên giới có ý gì đây?

Vì sao Tiên giới lại phải hạ thấp tiêu chuẩn phi thăng của tu sĩ?

Mà tiêu chuẩn phi thăng của tu sĩ còn có thể giảm xuống hả?

Đây là lần đầu tiên Hứa Thuận nghe nói Tiên giới còn có thể hạ thấp tiêu chuẩn phi thăng đấy!

Chuyện này cũng quá là... Giới hạn của tu sĩ đã vô cùng linh hoạt rồi, mà giới hạn của Tiên Nhân trên Tiên giới cũng linh hoạt không kém!

Nghe cũng thấy hợp tình hợp lý đấy chứ?