Khủng Bố Sống Lại: Phu Nhân, Xin Tôn Trọng Nghề Nghiệp Của Ta (Dịch)

Chương 649. Tiêu diệt toàn bộ! Quá không ổn! Chiếm lại pháo đài và đại thắng!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Năng lực của vật cấm này khá đặc biệt, nó có thể khiến người ta rơi vào ảo giác.

Tô Bạch đoán, một khi vật cấm được kích hoạt hoàn toàn, tất cả mọi người đang có mặt ở đâu có thể sẽ chìm vào ảo ảnh mãi mãi, không bao giờ thoát ra được.

Vật cấm này, chắc hẳn là thuộc về tồn tại cấm kỵ khác với vật cấm đang ở bên trong Trái tim ma vương của Tô Bạch.

Tô Bạch đã đi tới trước mặt vật cấm.

Lúc này, vật cấm đó đang tỏa ra sức mạnh, uy lực càng ngày càng lớn.

Chỉ còn vài giây nữa là nó sẽ được kích hoạt hoàn toàn.

Không nói lời nào, Tô Bạch bao trùm thứ đó bằng sức mạnh ma vương, sau đó cầm lấy nó và nuốt chửng.

Những cao thủ của phương Tây đó vừa tỉnh táo lại thì được chứng kiến cảnh tượng Tô Bạch nuốt vật cấm.

"Điên rồi!"

Ngay lập tức, tất cả các người chơi phương Tây đều mang biểu cảm như nhìn thấy thằng điên.

Hoàn toàn không thể tin được.

Có người dám nuốt vật cấm.

Lại còn trong tình cảnh không sử dụng phiếu chết thay.

Dù có sử dụng phiếu chết thay, có nuốt vật cấm cũng không có tác dụng gì, ngay khi nuốt phải, toàn thân sẽ bị vật cấm phân giải.

Nhưng Tô Bạch lại nuốt nó.

"Còn chưa tỉnh sao!"

Sau đó, Tô Bạch quát lớn.

"Nhanh, rút!"

Sau khi đám người chơi phương Tây này bị Tô Bạch làm cho giật mình, bọn họ nhanh chóng nhận ra nguy hiểm và tức tốc rút lui.

Thêm năm hoặc sáu giây nữa, ba người chơi phương Tây có thể sử dụng phiếu cầu viện và lập tức có thể trở về.

Đó cũng là cơ hội mà vật cấm mang lại cho bọn họ.

Nếu không có bất ngờ gì, Quốc sư phải mất bảy đến tám giây nữa mới có thể tỉnh táo lại, bọn họ tỉnh lại trước Quốc sư ít nhất năm giây, ngần ấy thời gian đủ để bọn họ có thể lui lại một khoảng cách đủ xa, sau đó rời đi.

Đáng tiếc, bọn họ không ngờ rằng Tô Bạch lại dám nuốt vật cấm.

Sau khi nuốt vào, vật cấm lại còn không có phản ứng!

Chuyện này sao mà tin được?

Quốc sư đã tỉnh táo lại, toàn bộ tồn tại cấp thân vương đều đã tỉnh.

Ngay lúc này, mái tóc của Hồng La Nữ đã chuyển sang màu trắng.

Bàn tay Tô Bạch chuyển động, càng có nhiều sợi chỉ màu vàng xuất hiện.

"Xong đời."

Người chơi bảng tổng của phương Tây lộ vẻ tuyệt vọng.

"Ngươi đã giết một người chơi cấp thân vương, nhận được điểm nghề nghiệp..."

Trên giao diện trò chơi, thông báo xuất hiện.

Trận chiến kết thúc.

Sau khi con bài cuối cùng mà đám người chơi phương Tây gửi hy vọng, chính là vật cấm nọ, bị Tô Bạch nuốt vào bụng, số phận của các người chơi phương Tây này đã được định đoạt.

Lần này, đám người chơi phương Tây này có nghĩ thế nào cũng không thể hiểu được.

Bọn họ đã sử dụng vật cấm rồi, nhưng vẫn không thể chạy thoát.

Cho dù Thánh Hoàng quỷ hút máu có mặt ở đây, trong tình cảnh bọn họ sử dụng vật cấm, bọn họ cầm chắc 90% khả năng trốn thoát trở về.

Rốt cuộc, chỉ cần thoát khỏi cuộc chiến mười giây.

Cho dù Thánh Hoàng quỷ hút máu có thể tỉnh lại nhanh chóng, hắn cũng phải giải quyết vật cấm trước, nếu không, cứ để thứ này phát huy sức mạnh thì nó sẽ gây nên hậu quả không thể tưởng tượng được.

Bọn họ có nghĩ thế nào cũng không ngờ được, Trái tim ma vương của Tô Bạch lại nghịch thiên như vậy.

Nó có thể nuốt và phong ấn vật cấm một cách hoàn hảo.

Cuối cùng, chỉ còn chừa lại bốn người chơi cấp thân vương của phương Tây, đám còn lại đều đã được giải quyết.

Còn về bọn Lang vương, chúng đã nhân cơ hội trốn thoát.

Muốn giữ lại những Lang vương này cũng không thực tế, đặc biệt là khi Tô Bạch tập trung vào tấn công đám người chơi phương Tây nọ.

Nếu đám Lang vương này liều chết chiến đấu, Tô Bạch cũng không có cách để tiêu diệt toàn bộ bốn kẻ này.

Bốn người chơi phương Tây, có ba người hoàn toàn chết đi, còn một người không chết được vì đã sử dụng phiếu chết thay.

Cái chết của ba người chơi phương Tây này cũng không hề vô ích, trong số bọn họ có một u linh, một ma quỷ, và một ác ma.

Dù là người chơi, nhưng bọn họ đã biến bản thân thành sinh mệnh kinh dị, chỉ có điều là vẫn còn giữ thân phận người chơi mà thôi.

Sử dụng xác của bọn họ, hắn cũng có thể tạo ra một thứ tương tự như 'huyết mạch'.

U linh không có thi thể, nhưng linh hồn đã bị giết, chỉ để lại một khối mờ nhạt.

Về phần người chơi phương Tây tiến vào phó bản thông qua thư mời, vì có phiếu chết thay nên không có thi thể.

"Thầy giáo, để ta giúp ngài luyện chế."

Thân vương Willa xung phong nhận việc.

Sau trận chiến này, Tô Bạch trong suy nghĩ của Thân vương Willa đã có những biến hóa chấn động.

"Ngươi nhận được sự sùng bái của Thân vương Willa +50."

Trên giao diện trò chơi, một lời nhắc xuất hiện.

Qua trận chiến này, Tô Bạch đã thành công giành được sự sùng bái của Thân vương Willa!

"Làm phiền ngươi, điện hạ."

Tô Bạch nói.

"Thầy giáo, sau này cứ gọi ta là Willa, thầy giáo không cần khách khí như vậy. Thầy giáo đã giúp Willa đủ nhiều, còn Willa vẫn chưa làm được điều gì cho thầy."

Thân vương Willa ngượng ngùng nói.

Nàng thực sự rất ái ngại.

Theo quan điểm của Thân vương Willa, mỗi một chuyện Tô Bạch giúp nàng đều vượt xa hơn nhiều so với những gì nàng đã làm cho Tô Bạch.

Tô Bạch giao thi thể của mấy người chơi cho Willa, Willa để nữ quan Catherine cất đi giúp nàng.

Nàng định dành ra chút một ít thời gian và sức lực để giúp Tô Bạch luyện chế thứ hắn cần.

Ba loại sinh mệnh kinh dị này đều là sinh mệnh kinh dị hệ phương Tây.

Thân vương Willa vẫn có chút hiểu biết.

*

"Richard, ngươi cũng ra rồi à? Ba người bọn họ đâu?"

Lúc này, phương Tây, bên trong một cung điện, một giọng nói vang lên.

Chủ nhân của giọng nói này là người chơi phương Tây đã trả giá tính mạng của mình để kích hoạt rồi vật cấm.

"Bọn họ chết rồi."

Một giọng nói trầm thấp khác vang lên.

"Cái gì? Đã chết? Sao có thể thế được! Các ngươi có khí tức cấm nguyên, nhiều nhất chỉ ba giây là đã tỉnh lại, ngay cả ác linh cấp hoàng nọ cũng không thể nhanh bằng các ngươi, sao các ngươi chết được?"

Giọng nói lúc trước đột nhiên cất cao, tràn đầy kinh ngạc.

"Vật cấm... đã bị Tô Bạch nuốt!"

Giọng nói trầm khàn ấy lại vang lên, có lẽ chấn động quá lớn nên trong âm thanh ấy còn có chút run rẩy!