"Đù, lão San còn có bản lĩnh này à? Đúng là niềm vui bất ngờ."
Mặc Phi nhìn con cự long xương xẩu trong màn hình, lòng thầm phấn khích. Chỉ tính riêng kích thước, con rồng xương này đã to ngang ngửa hắn, cấp bậc BOSS cũng chỉ kém hắn hai bậc. Nếu phát huy tốt, biết đâu nó có thể quét sạch đám người đối diện.
Cùng lúc đó, phía mạo hiểm giả đều kinh hoàng tái mặt, tình huống này hoàn toàn nằm ngoài kịch bản.
Chỉ có Phất Hiểu Thần Kiếm vẫn giữ được vẻ trấn định: "Tất cả buff cho tôi! Tôi sẽ kéo BOSS! Các người đợi ba lượt rồi mới bắt đầu tấn công."
Nhận lệnh từ Phất Hiểu Thần Kiếm, đám mạo hiểm giả lập tức phản ứng. Đủ loại phép thuật tăng cường không tiếc tiền ném lên người y.
Man Lực thuật!
Lực Lượng chúc phúc!
Dũng Khí chúc phúc!
Thần Ân thuật!
Dã Tính ấn ký!
Bền Bỉ Ngoan Cường!
Cơ thể Phất Hiểu Thần Kiếm to lên trông thấy, toàn thân tỏa sáng lung linh. Y vác cự kiếm Trảm Long lao thẳng về phía BOSS. Cự long Hài Cốt gầm lên một tiếng rồi vung vuốt tát tới. Vội vã, Phất Hiểu Thần Kiếm lộn nhào sang bên né tránh.
Uỳnh!
Long trảo trắng hếu nện xuống cạnh y chưa đầy hai mét, xương cốt bắn tung tóe. Phất Hiểu Thần Kiếm chém một kiếm lên chân rồng, -421. Mảnh xương bay tứ tung, nhưng sát thương thực sự không cao. Xương rồng lại tát thêm một vuốt, Phất Hiểu Thần Kiếm lại lộn nhào sang bên một lần nữa.
Cái miệng rồng há to, ngoạm xuống... Long Phệ!
Phất Hiểu Thần Kiếm không lùi mà tiến, lộn một vòng chui qua dưới miệng rồng.
Thăng Long trảm! Y bay vút lên không trung, chém một kiếm vào hàm dưới của nó...
Mắt thấy cừu hận đã ổn định, nhóm mạo hiểm giả phía sau cũng bắt đầu tấn công tầm xa.
Nhìn một hồi, sắc mặt Mặc Phi dần đanh lại. Không đúng à nha, sao tên Phất Hiểu Thần Kiếm này lại giỏi né tránh như vậy? Cảm giác như y cực kỳ quen thuộc với phương thức tấn công của tộc Rồng, gần như nắm trong lòng bàn tay.
Tộc Rồng khác với tộc Người, không thể chơi quá nhiều chiêu trò hoa mỹ trong cận chiến. Như võ tăng nhân loại có thể xoay người đá 360 độ, hay kiếm sĩ nhân loại có thể dùng Kiếm Nhận loạn vũ đánh ra những chiêu thức đẹp mắt. Nhưng tộc Rồng thì không, thể hình đã lớn lại không thể cầm vũ khí, mô thức tấn công gần như chỉ có vài kiểu. Long Trảo Huy Kích, Long Vĩ Tảo Kích, Long Dực Phác Kích, Long Phệ (Long Chuỷ Công Kích), cùng lắm thêm chiêu Long Xa Thôi Tiến, cơ bản là xoay vòng mấy kiểu này thôi.
Bình thường thì mấy chiêu này cũng đủ dùng rồi, vì thể hình lớn thì phạm vi tấn công cũng lớn. Một cú quất đuôi có thể quét xa mười mấy mét, một cú tát vuốt rồng có thể bao phủ phạm vi ba bốn mét. Ngay cả mạo hiểm giả thiên về nhanh nhẹn cũng không dễ dàng tránh thoát.
Nhưng nhìn tư thế chiến đấu của đối phương, dường như y đã hoàn toàn nắm thóp được hitbox. Tuy những cú lách người trông có vẻ nguy hiểm, nhưng lần nào y cũng có thể né được trong gang tấc, giống như đã dự đoán trước vậy. Tên này mà chưa từng luyện qua thì mới là lạ. Xem ra trước đây y đã thịt không ít rồng.
Không sao, tên này không có khiên, chỉ cần sơ sẩy trúng một đòn là đi nửa cây máu. Y có giỏi né đến đâu cũng không thể tránh được mọi đòn tấn công. Mà nói mới nhớ, vong linh thường không bị ảnh hưởng bởi khiêu khích, sao lão San cứ dây dưa ở đó mãi thế?
Vừa nghĩ xong thì chuyện xảy ra, cự long Hài Cốt thấy không hạ được Phất Hiểu Thần Kiếm, lập tức lao về phía nhóm mạo hiểm giả. Phất Hiểu Thần Kiếm vội đuổi theo chém từ phía sau để kéo lại cừu hận, nhưng cự long Hài Cốt đột ngột quay ngoắt lại, tung một cú Long Trảo Mãnh Kích.
Cú này Phất Hiểu Thần Kiếm hoàn toàn không kịp né tránh. Mắt thấy sắp bị tát trúng, y bỗng giơ cự kiếm lên chắn trước người.
Bành!
Long trảo khổng lồ nện chắc nịch lên thanh cự kiếm. Đôi chân Phất Hiểu Thần Kiếm bị sức mạnh to lớn ép lún sâu xuống mặt đất, nhưng y vẫn không ngã xuống.
[Đỡ Đòn!]
Một dòng chữ đỏ rực khiến Mặc Phi sững sờ tại chỗ. Hai chữ này nhìn thì bình thường, nhưng lại khiến hắn kinh ngạc hơn cả trận đấu đặc sắc vừa rồi. Trong trò chơi Thế Giới Thương Khung, vũ khí có thể dùng để gạt đòn, nhưng không thể dùng để đỡ đòn... chỉ có khiên mới có chức năng đỡ đòn. Thế đây là khái niệm gì? Tên này vậy mà có thể dùng vũ khí thay khiên?
Nhưng quan sát kỹ thì thanh kiếm Trảm Long kia dài hơn hai mét, rộng nửa mét, cấu tạo hoàn toàn bằng kim loại, trông y hệt một cánh cửa, chẳng phải là một cái khiên tự nhiên sao. Hóa ra còn có thể chơi như vậy hả?
Mặc Phi nhìn mà lòng nặng trĩu, khả năng cận chiến của hắn có cao hơn cự long Hài Cốt không? Chắc là cao hơn một chút, ít nhất khi bật Tử Vong Cuồng Bạo cộng thêm hình thái cự thú Chiến Tranh, chắc chắn hắn lợi hại hơn nhiều. Nhưng liệu có thể hạ gục đối phương hay không, trước đó hắn còn khá tự tin, giờ thì không chắc lắm.
Trận chiến vẫn tiếp tục. Con cự long Hài Cốt này dường như không có khái niệm điểm yếu, bất kể chỗ nào bị đánh trúng cũng chỉ rơi ra vài mảnh xương vụn, mất đi chút sinh mệnh mà thôi. Đánh suốt mười mấy phút, ngực và đầu bị trúng đòn nhiều lần nhưng nó vẫn có thể chiến đấu, mới chỉ mất một phần ba lượng máu.
Phất Hiểu Thần Kiếm cũng không hề lộ vẻ mệt mỏi. Mỗi khi trạng thái hơi giảm sút, phía mạo hiểm giả lập tức ném tới mười mấy phép trị thương và tăng cường khiến y ngay lập tức lại tràn đầy sinh lực. Hai bên đánh tới đánh lui, lượng máu của cự long và thanh năng lượng của đám mạo hiểm giả đều giảm xuống đều đặn.
Nhưng nhìn chung, phía mạo hiểm giả vẫn chiếm ưu thế hơn. Họ có thể uống thuốc hồi năng lượng, còn cự long Hài Cốt thì không có bất kỳ phương thức hồi phục nào. Cuối cùng, lượng máu của cự long Hài Cốt giảm xuống còn 50%. Nó tung một cú quất đuôi ép lui Phất Hiểu Thần Kiếm. Xương cốt trên người nó đã nát bấy, tử khí cuồn cuộn, rõ ràng là bị thương nặng.
‘Bộ Nhập Tử Vong’ Santhazak (cự long Hài Cốt): "Vì... đại nhân Morpheus... không tiếc bất kỳ... giá nào. Hãy tỉnh lại đi... những kẻ đã khuất... những chiến binh đang yên nghỉ, các ngươi sẽ một lần nữa chiến đấu vì đại nhân Morpheus!"
Đôi cánh xương rồng đột nhiên dang rộng, tử khí từ trong cơ thể nó tuôn ra xối xả, lượng máu lập tức giảm thêm 10%. Dưới ảnh hưởng của ma lực sự chết, những bộ hài cốt trên mặt đất bắt đầu run rẩy, di chuyển, lắp ghép lại với nhau, tạo thành từng chiến binh xương xẩu. Chúng vặn vẹo xương cốt, xoay chuyển hộp sọ phát ra tiếng kêu răng rắc, nhặt lấy những vũ khí rỉ sét rồi lũ lượt lao về phía đám mạo hiểm giả.
Phất Hiểu Thần Kiếm đanh mặt lại, chiêu này thì y không ngờ tới.
"Tôi sẽ cầm chân BOSS, các người mau chóng dọn dẹp quái nhỏ."
Nói đoạn, Phất Hiểu Thần Kiếm vung kiếm quét ngang, đánh nát những bộ xương đang lao tới rồi lao thẳng về phía con cự long Hài Cốt đang uể oải. Cùng lúc đó, Ngọ Dạ Pháp Thần và đám mạo hiểm giả cũng đối đầu với đại quân xương xẩu.
Thần xạ thủ bắn tên ra trước tiên, nhưng họ ngượng ngùng nhận ra tấn công của mình gần như không gây sát thương lên đám xương này. Mũi tên bắn tới thường xuyên xuyên qua khe hở giữa các khúc xương, liên tục báo MISS. Thỉnh thoảng bắn trúng xương thì sát thương cũng không cao. Vẫn là đám pháp sư ra tay hiệu quả hơn, một hàng phép thuật dội xuống khiến đám xương này dễ dàng bị nổ thành mảnh vụn.
Nhưng rất nhanh họ đã phát hiện sự việc không đơn giản như thế. Dưới tác động của ma lực sự chết, những bộ xương bị đánh tan nát vậy mà lại tự tập hợp lại, liên tục sống lại.
"Là ma lực sự chết! Ma lực sự chết có thể khiến chúng không ngừng hồi sinh!" Một mạo hiểm giả kinh hãi kêu lên.
"Chú tưởng anh không nhìn ra chắc, có thể đưa ra lời khuyên nào hữu ích hơn không?" Ngọ Dạ Pháp Thần hét lên. "Mục sư, mau thanh tẩy!"
Hét hai tiếng nhưng không ai cử động.
"Hắc Sắc Hà Thủy, mau thanh tẩy đi chứ, không phải ông là mục sư sao?"
"Tôi là tư tế Chiến Tranh, phụng thờ Odin, anh không thấy tôi cầm búa rành rành à." Tên Hắc Sắc Hà Thủy này mặc một bộ giáp tấm, tay cầm búa chiến, nhìn thế nào cũng giống chiến binh hơn, còn đang quơ búa gõ nát từng bộ xương.
"Hương Cam Chanh, bà cũng là mục sư mà?"
Mục sư Hương Cam Chanh lắc đầu: "Tín ngưỡng của tôi là Mẹ Đất, không có kỹ năng thanh tẩy vong linh, nhưng tôi biết chiêu này..."
Nói đoạn, cô ta ném ra một quả cầu đá khổng lồ nghiền nát mấy bộ xương, nhưng những bộ xương vừa ngã xuống đã lập tức bò dậy.
Ngọ Dạ Pháp Thần có chút cạn lời. Trong đội có mười lăm nghề nghiệp hệ phép, bốn mục sư, vậy mà không một ai biết thanh tẩy vong linh. Năng lực của mục sư và tư tế trong trò chơi này có liên quan đến vị thần mà họ tin thờ, chỉ có những vị thần thuộc phái Thánh Quang như Thần Mặt Trời hay Thần Ánh Sáng mới ban cho tín đồ sức mạnh thanh tẩy vong linh.
Lần này vì mục tiêu chính là hắc long, đội hình cũng được sắp xếp để đối phó với khả năng phun lửa của tộc Rồng, gặp phải tình huống đột xuất này rõ ràng là hơi khó ứng phó.
"Pháp Thần, ông cũng tung chiêu cuối đi chứ."
Ngọ Dạ Pháp Thần bất lực thở dài: "Thời gian hồi chiêu còn mộ khúc nè."
Uy lực của Hỏa Diễm phong bạo mạnh như vậy là vì nó thuộc kỹ năng anh hùng, nhưng cái thứ kỹ năng anh hùng này uy lực càng lớn thì thời gian hồi cũng càng dài. Vốn tưởng một trận đấu BOSS dùng một lần, lúc dọn quái trên đường đi thì vừa vặn đợi hồi chiêu, ai ngờ thiết kế của phó bản này quá sức phản nhân loại. Nguyên một tiếng trước đó toàn là dọn quái nhỏ mò mê cung, sau đó ba trận đấu BOSS lại dính chùm hết cả với nhau, dẫn đến kỹ năng của hắn ta đến giờ vẫn chưa hồi xong.