Phất Hiểu Thần Kiếm vẫn giữ vững sự điềm nhiên. Y vốn là một game thủ chuyên nghiệp thuộc hàng sừng sỏ. Nhờ thiên phú chơi game vượt trội cùng khả năng tính toán phân tích, y có thể ung dung đối đối phó với mọi nguy cơ gặp phải trong trò chơi. Bản chất của trò chơi chính là sự phối hợp giữa phân tích dữ liệu và khả năng phản ứng, chỉ cần nắm vững hai điểm này thì sẽ bách chiến bách thắng.
Long Trảo phách kích!
Ngay khoảnh khắc Hắc Long nhấc vuốt trước lên, Phất Hiểu Thần Kiếm lập tức phán đoán được quỹ đạo tấn công và thời gian tác động của đối phương. Y đã nghiên cứu rất kỹ hệ thống kỹ năng và mô thức tấn công của tộc Rồng, độ chi tiết chính xác đến từng mili giây.
Y biết rõ phạm vi tấn công của mỗi cái vuốt khi sử dụng chiêu Long Trảo phách kích. Y càng hiểu rõ tốc độ thi triển của chiêu này khi không tích lực sẽ nằm trong khoảng 0,33 đến 0,67 giây, tùy thuộc vào kích thước của BOSS, vị trí vuốt và điểm thiên phú mà sẽ có thay đổi nhỏ, đồng thời còn có 0,33 giây cho động tác chuẩn bị.
(Vuốt phải trước, phạm vi 45 độ trước đầu rồng, không có thiên phú hỗ trợ, động tác chuẩn bị 0,33 giây, thi triển 0,45 giây, tiếp đất 3 mét, sát thương lan 4,5 mét.)
Thông tin về đòn đánh này lướt nhanh qua não bộ, Phất Hiểu Thần Kiếm không chút do dự thực hiện một cú nhào lộn sang bên cạnh.
(Mình thân pháp 30, trang bị nhẹ, nhào lộn có thể ra 6,5 mét, kẻ địch tuyệt đối không trúng, cùng lắm không quá 50 sát thương lan.)
Y hoàn thành động tác di chuyển chiến thuật này một cách chuẩn sách giáo khoa. Tuy nhiên, ngay khi đứng dậy, y lại kinh ngạc phát hiện vuốt của cự long vẫn chưa hạ xuống.
Có chuyện gì vậy? Phất Hiểu Thần Kiếm hơi khựng lại. Nhưng y không nghĩ nhiều mà lập tức nhào lộn sang bên thêm lần nữa.
Vuốt rồng của đối phương vẫn không hề đập xuống. Hắc Long nhìn y với vẻ trêu chọc, giống như một con mèo hoang đang quan sát con chuột.
Nhào lộn! Lại lộn! Lộn tiếp! Phất Hiểu Thần Kiếm nhào lộn liên tục năm lần, thế nhưng cái vuốt rồng treo cao kia vẫn không rơi xuống, cứ như thể bị kẹt vậy.
Chẳng lẽ bị lỗi game rồi? Phất Hiểu Thần Kiếm đứng thẳng người dậy. Lần này y không nhào lộn nữa, nhưng đúng lúc này, vuốt rồng rít gió lao đến.
Hỏng bét! Phất Hiểu Thần Kiếm vội vã giơ búa chiến lên gạt đỡ.
Uỳnh!
Sức mạnh to lớn ép đôi chân của Phất Hiểu Thần Kiếm lún sâu vào mặt đất đá. Y dồn toàn lực giơ hai tay lên, cơ bắp khắp người săn chắc như đúc từ hợp kim.
Hỏa Diễm long tức! lLong tức phun thẳng vào mặt, thiêu đốt Phất Hiểu Thần Kiếm đang ở dưới vuốt rồng.
Phất Hiểu Thần Kiếm mỗi lúc một kinh hãi. Chuyện này sao có thể xảy ra? Con BOSS này sao có thể tung ra hai kỹ năng cùng lúc?
Y đã nghiên cứu trò chơi "Thế Giới Thương Khung" này cực kỳ thấu đáo. Dù đây là trò chơi thực tế ảo toàn phần, dù nó vô cùng gần gũi với hiện thực, nhưng trò chơi vẫn là trò chơi, trong thiết kế vẫn sẽ có nhiều đặc điểm mang tính hệ thống.
Ví dụ như bộ đếm thời gian hồi chiêu chạy ngầm cho kỹ năng, tất cả các kỹ năng đều có một đồng hồ đồng bộ, phải dùng xong một chiêu mới có thể dùng chiêu tiếp theo. Vì vậy, đôi khi các trận chiến sẽ mang lại cảm giác rất nhịp điệu: anh tung một chiêu, tôi ứng phó, tôi tung một chiêu, anh lại ứng phó. Nếu thực lực tương đương, đôi khi nó còn mang lại cảm giác như một trò chơi đánh theo lượt. Đây là thiết lập cốt lõi của trò chơi, hoàn toàn vô phương dùng kỹ thuật để né tránh.
Một thiết lập cốt lõi tương tự là cơ chế động tác của kỹ năng. Mỗi kỹ năng đều có quỹ đạo vận hành và cơ chế động tác cố định, người chơi chỉ có thể xoay xở trong phạm vi cơ chế đó mà thôi. Giống như chiêu Long Trảo phách kích, cơ chế động tác chắc chắn phải là đòn tấn công hướng xuống chếch về phía trước...
Thế nhưng con hắc long trước mắt này dường như đã hoàn toàn thoát khỏi sự hạn chế của những quy tắc hệ thống đó. Một cú Long Trảo phách kích mất tận năm sáu giây mới hạ xuống, một kỹ năng còn chưa dùng xong thì kỹ năng tiếp theo đã đồng thời xuất hiện...
Có vấn đề, cực kỳ có vấn đề!
Phất Hiểu Thần Kiếm gồng mình chịu đựng ngọn lửa, dồn sức hất vuốt rồng sang một bên.
Vô Úy trảm! Y nhảy vọt lên không trung, mục tiêu là đầu của Hắc Long. Nhưng Hắc Long lại lăn ra đất một cách đầy thô thiển thiếu nét tinh mỹ của cơ chế được lập trình, lăn xa hàng chục mét khiến đòn đánh của Phất Hiểu Thần Kiếm rơi vào khoảng không.
“Ngươi tưởng rằng có thể giết được ta?”
“Ngươi nghĩ rằng mình có thể chiến thắng ta?”
“Phàm nhân nhỏ bé, ngươi vốn dĩ chẳng hay biết mình đang đối mặt với một thực thể vĩ đại nhường nào đâu.”
Hắc Long lại một lần nữa tung ra chiêu Cự Long Đột Kích, nhưng cùng lúc đó nó còn phun ra long tức. Ngọn lửa che khuất tầm nhìn của Phất Hiểu Thần Kiếm khiến y không thể phán đoán được vị trí cụ thể của Hắc Long. Y chỉ có thể tiếp tục chạy quanh, thế nhưng con cự long lại đột ngột phanh gấp giữa chừng, xoay người thực hiện một cú Long Vĩ tảo kích 180 độ.
Trong tình thế cấp bách, Phất Hiểu Thần Kiếm hoàn toàn vô phương né tránh. Y chỉ đành giơ vũ khí lên chuẩn bị đỡ đòn, thế nhưng đuôi rồng lại lướt qua đỉnh đầu y. Ngay khi y tưởng rằng kỹ năng của đối phương đã đánh hụt, chóp đuôi rồng lại giống như một ngọn roi, quất ngược trở lại một cú cực mạnh.
Chát! Cú quất trúng ngay lưng y không sai một ly.
Phất Hiểu Thần Kiếm bị quất ngã nhào xuống đất, trong lòng lần đầu tiên dâng lên sự hoảng loạn. Y bò dậy, gương mặt không còn vẻ bình tĩnh như trước nữa. "Khốn nạn, không công bằng tí nào!"
“Công bằng? Ngươi dám mở miệng nói với ta về sự công bằng á? Dựa vào cái gì mà các ngươi có thể thu thập trang bị thần khí, còn ta thì chỉ có thể trốn trong hang như một thằng ngu? Dựa vào cái gì mà ta phải chịu sự sắp đặt tùy ý của các ngươi, không có lấy một chút tự do? Lũ phàm nhân ngu muội kia, các ngươi tưởng rằng có thể kiểm soát ta, đùa giỡn ta, nhưng mọi chuyện chấm dứt ở đây. Ta đã thức tỉnh, và ngày tàn của các ngươi sắp đến gần.”
Cơn giận của Hắc Long khiến Phất Hiểu Thần Kiếm cảm thấy khó hiểu vô cùng. Ủa alo anh bạn, anh chọn chơi vai BOSS mà đến giờ mới có giác ngộ của BOSS? Hã?
Ngặt nỗi y vẫn chẳng chịu bỏ cuộc, thời gian hồi chiêu rốt cuộc cũng hoàn tất.
Tuyệt Mệnh Nhất Trịch! Y dồn sức ném chiếc búa sắt khổng lồ trong tay ra. Lần này mục tiêu của y là đầu Hắc Long. Trước đó nơi này đã trúng một phát công kích phá giáp, nếu có thể đánh trúng cùng một vị trí, biết đâu sẽ kích hoạt được hiệu ứng chí mạng.
Búa chiến Phấn Toái Cự Nhân xoay tròn bay thẳng đến mặt. Hắc Long liền dùng cái cánh phải còn nguyên vẹn chắn trước thân mình.
Uỳnh! -3987!
Ngay khoảnh khắc cánh rồng mở ra, một cái miệng rồng khổng lồ đã ngoác ra cắn về phía y.
Long Phệ!
Phất Hiểu Thần Kiếm theo bản năng muốn né tránh, y nhảy vọt ra sau một quãng xa. Thế nhưng Hắc Long lại đột ngột bước tới một bước, miệng rồng tự động điều chỉnh hướng, cắn trúng y ngay giữa không trung.
"Chết đi, đồ sâu bọ!"
Tuy nhiên, cú cắn này lại không thể khép hàm được. Phất Hiểu Thần Kiếm dùng hai tay chống chặt vào răng rồng ở hàm trên, hai chân đạp mạnh vào hàm dưới, gồng mình kẹt cứng giữa miệng rồng.
"Không thể nào, kỹ năng Thôn Phệ đâu thể thi triển lên anh hùng!" Phất Hiểu Thần Kiếm gầm lên, chỉ là giọng nói không còn vẻ chắc chắn như trước nữa. Bây giờ con hắc long này có làm ra chuyện gì khác y cũng sẽ không thấy kinh ngạc.
Thôn Phệ là kỹ năng mà hầu như mọi BOSS cự hình (hệ sinh vật) đều có, tộc Rồng lại càng thông thạo.
[Thôn Phệ: Nuốt chửng một đơn vị, gây sát thương từ từ lên mục tiêu, đồng thời chuyển hóa một nửa lượng sát thương gây ra thành máu cho bản thân. Không thể sử dụng lên các đơn vị anh hùng hoặc đơn vị từ cấp siêu đại hình trở lên.]
“Ai nói là ta muốn nuốt chửng ngươi?”
Hàm trên và hàm dưới của cự long kẹp chặt Phất Hiểu Thần Kiếm ở giữa. Một luồng hỏa diễm đột nhiên từ sâu trong cổ họng nó phun trào ra.
Long tức: Thực Cốt Long Diễm!
Lại là tung hai kỹ năng cùng lúc! Phất Hiểu Thần Kiếm cảm thấy uất ức tột độ. Trong vòng vây hỏa diễm, viên hồng ngọc trên ngực y càng lúc càng sáng, không ngừng hấp thụ ngọn lửa. Cuối cùng, một tiếng bùm vang lên, bùa hộ mệnh Hồng Bảo Thạch nổ tung.
"A!" Tiếng la hét thảm thiết tức thì phát ra từ miệng Phất Hiểu Thần Kiếm. Y có thể miễn nhiễm sát thương hệ lửa hoàn toàn là nhờ vào viên bảo châu dung hoả này, thứ này có thể hấp thụ tối đa 5000 điểm sát thương hệ hỏa.
Thông thường, nó sẽ chậm rãi giải phóng hỏa lực bên trong, nhưng nếu hấp thụ quá mức giới hạn, bảo châu sẽ vỡ nát.
Giờ phút này, y chỉ có thể dùng thân xác phàm trần để chống chọi với ngọn lửa của rồng thiêng.
Lượng máu của y tụt dốc không phanh.
Không được, phải rời khỏi đây ngay! Phất Hiểu Thần Kiếm gồng mình chống đỡ, y dùng sức đẩy mạnh khiến hàm rồng hé mở, rồi nhân lúc xương hàm rồng hơi giãn ra trong chớp mắt mà dốc toàn lực nhảy ra ngoài.
Thế nhưng, việc hàm rồng hé mở đó chỉ là một cái bẫy. Hắc Long lại một lần nữa ngoạm xuống, cắn chặt lấy phần eo và bụng của Phất Hiểu Thần Kiếm.
Những chiếc răng nanh khổng lồ đâm sâu vào cơ thể y.
Phất Hiểu Thần Kiếm cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, y rút ra một thanh cự kiếm rồi đâm liên tiếp vào hàm trên của rồng. Lúc này y đã quăng sạch những dữ liệu trò chơi hay khuôn mẫu động tác ra sau đầu, trong lòng y chỉ còn duy nhất khao khát được sống sót...
Có điều, Hắc Long chẳng mảy may bận tâm đến việc hàm trên bị đâm đến máu chảy đầm đìa. Nó cứ thế há rồi lại đóng há rồi lại đóng, xé nghiền thành mảnh, nhai ngấu nghiến. Những chiếc răng rồng khổng lồ liên tục giao hợp, xâu xé đan xen. Đây chẳng phải kỹ năng gì cả, mà hoàn toàn giống như một con dã thú đang cấu xé con mồi, nó cắn nát bấy Phất Hiểu Thần Kiếm đầy thô bạo, cuối cùng biến y thành một đống thịt xay nhầy nhụa đã được làm mờ.