Kiêm Chức BOSS

Chương 29. Bóng ma số hoá (2)

Ám Ảnh chi Nha: "Tuy nói vậy, nhưng lúc đó kẻ quấy nhiễu tôi chỉ là một con dã thú, một con tinh anh hiếm có mà thôi. Còn thứ đang quấy nhiễu anh là một con Hắc Long, một BOSS cấp Thế Giới đấy. Mặc dù ngoài đời không có loài rồng, nhưng theo giới thiệu quái vật của nhà phát hành, loài rồng chẳng phải rất xảo quyệt, tàn bạo và giỏi ngụy trang à?

Biết đâu nó còn sở hữu loại sức mạnh siêu nhiên nào đó.

Anh bảo nó cứ liên tục giao tiếp với anh trong mơ, dò hỏi thông tin từ anh, biết đâu nó đã sớm điều khiển được anh rồi, chỉ là đang ẩn mình chờ thời mà thôi.

Cho nên tôi thấy anh tốt nhất là nên cẩn thận thì hơn. Trải nghiệm của tôi chỉ để anh tham khảo, nhưng anh đừng hoàn toàn coi nhẹ nó. Dù là chuyện tốt hay chuyện xấu, tôi chắc chắn rằng tất cả những gì đang xảy ra trên người anh sẽ nghiêm trọng hơn tôi nhiều."

Nhìn biểu tượng của Ám Ảnh chi Nha tối đi, Mặc Phi cũng lặng lẽ tắt ứng dụng trò chuyện.

Cuộc trao đổi với Ám Ảnh chi Nha khiến tâm trạng hắn càng thêm nặng nề, thậm chí bắt đầu nảy sinh cảm giác nghi thần nghi quỷ.

Chẳng lẽ lại xui xẻo đúng như lời gã ta nói sao?

Morpheus chắc chắn không phải đang thật sự tồn tại ở một góc khuất nào đó mà hắn không nhìn thấy, lặng lẽ quan sát hắn và vạch ra một âm mưu tà ác nào đó chứ?

Nếu thật sự là vậy thì quá tồi tệ, hắn không muốn một sớm mai thức dậy lại thấy mình bị kẻ khác đoạt xá.

"Morpheus?" Hắn đột nhiên gọi khẽ vào không trung. Đúng như dự đoán, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Mặc Phi thở dài, nhất thời lại cảm thấy bản thân thật ngớ ngẩn.

Tuy nhiên, có một điều hắn chắc chắn rằng đây không phải là trường hợp cá biệt của riêng mình. Nói cách khác, tình trạng này do trò chơi gây ra.

Mặc Phi vừa suy nghĩ, vừa tìm kiếm thêm thông tin về tập đoàn Thương Khung trên Baidu.

Những thông tin có thể tìm thấy trên mạng về tập đoàn Thương Khung vô cùng ít ỏi, gần như chỉ vỏn vẹn trong một hai trang web. Công ty này mới thành lập được nửa năm, chủ tịch hội đồng quản trị là một người tên Triệu Đông Lai. Xem phần giới thiệu, gã ta hóa ra lại là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp.

Mặc Phi nhìn mà không khỏi cau mày, chuyện này thật quá vô lý, sinh viên mới tốt nghiệp á?

Tiếc rằng hắn chẳng phải hacker cũng không phải thám tử, việc điều tra bí mật ẩn sau sự thật này cũng chỉ có thể dừng lại ở đây.

Điều quan trọng nhất hiện giờ là hắn nên làm gì tiếp theo. Theo lời của Ám Ảnh chi Nha, chỉ cần nhân vật chết đi là sẽ không sao nữa.

Thế nhưng vấn đề nằm ở chỗ, làm sao hắn nỡ để nó chết được. Đây là BOSS cấp Thế Giới, là một thực thể độc nhất vô nhị trong toàn bộ trò chơi, là một tài khoản đỉnh cấp trị giá hàng chục triệu tệ.

Nếu có người tiếp nhận, hắn có thể bán nó đi. Mặc Phi chợt nhớ tới đề nghị trước đó của Vương Tử Hằng. Một triệu tệ chắc chắn là không được, nhưng mười triệu tệ thì có thể cân nhắc một chút.

Nếu thực sự không còn cách nào khác, hắn chỉ đành đợi đến khi hợp đồng hết hạn, lúc đó sẽ bán tài khoản cho vị đại gia từng ra giá kia.

Nhưng tính ra vẫn còn vài tháng nữa, hy vọng đừng xảy ra biến cố gì thì hơn.

Tốt nhất là bán lại cho công ty, chỉ mười triệu tệ mà thôi, đối với ngành livestream thì thực sự không phải số tiền quá lớn, chắc hẳn công ty có thể chấp nhận được.

Mặc Phi vẫn chưa lập tức hạ quyết tâm. Trong lòng hắn vẫn còn chút tâm lý cầu may, vạn nhất sự việc không nghiêm trọng như tưởng tượng thì sao. Theo lời Ám Ảnh chi Nha, sự thay đổi này diễn ra một cách âm thầm, ít nhất hiện tại hắn vẫn chưa gặp phải tình trạng nửa đêm bò dậy ăn thịt sống.

Biết đâu sự thay đổi này không phải là chuyện xấu mà lại là chuyện tốt?

Chẳng may cứ tiếp tục phát triển, hắn lại thức tỉnh được siêu năng lực gì đó, ôi nằm mơ còn chả ra kìa.

Dù sao đi nữa, Mặc Phi quyết định sẽ quan sát thêm, trước tiên cứ hoàn thành việc tiến hóa BOSS đã. Đến tận bây giờ, hắn vẫn chưa biết cảm giác làm BOSS cấp Thế Giới thực sự là như thế nào.

Sau này nếu tình hình không trở nên nghiêm trọng, hắn sẽ quan sát một thời gian rồi mới đưa ra quyết định cuối cùng.

Đến lúc thực sự có ngày mình bắt đầu phát điên, lúc đó xóa tài khoản vẫn còn kịp.

Nhìn đồng hồ thấy thời gian không còn sớm, Mặc Phi rời khỏi ký túc xá, đi bộ về phía công ty.

Lúc này trời đã về đêm, khi đi ngang qua tiệm bánh bao, hắn không kìm được mà nhìn vào trong tiệm một cái.

Thiếu nữ bán bánh bao đang ngồi ủ rũ trên chiếc ghế trước cửa, vừa lướt điện thoại vừa ngáp dài. Thấy Mặc Phi, nàng nhiệt tình chào hỏi.

"Hế lô, tối mát à."

Thấy vẻ mặt nhiệt tình của đối phương, Mặc Phi cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, rồi lại thấy bản thân hơi nực cười, rõ ràng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.

"Chào chào, bên em vẫn chưa đóng cửa sao?"

"Vẫn còn nửa lồng bánh chưa bán hết, ông chủ bảo em đợi đến bảy giờ mới được về."

Mặc Phi cũng chưa ăn tối. "Vậy cho anh mấy cái đi, anh ăn đêm luôn."

Thiếu nữ vừa đóng gói bánh bao, vừa bất ngờ hỏi: "Anh là streamer phải không?"

"Ồ, sao em biết?" Mặc Phi hơi ngạc nhiên, lúc livestream hắn đâu có lộ mặt.

"Vùng này có rất nhiều streamer, đều thuộc công ty Tinh Diệu cả, họ thường xuyên đến đây mua bánh bao. Đúng rồi, nghe nói các anh vừa đánh nhau với bên Lam Vũ gì đó, còn có một người tên anh Rồng đã giết chết hai vị anh hùng nào đó, nghe lợi hại lắm."

"Ha ha, cũng thường thôi, em cũng xem livestream game à?"

"Thỉnh thoảng thôi, em không thích ngồi trước máy tính cả ngày, em thích đọc sách hơn." Thiếu nữ hơi ngại ngùng.

"Anh cũng chẳng thích ngồi trước máy tính cả ngày đâu, nhưng công việc nha..."

Mặc Phi nhận lấy túi bánh bao, mỉm cười rồi quay người rời đi.

Khi đến công ty, lòng hắn không khỏi cảm thấy bồn chồn. Trước đó quản lý có bàn với hắn về việc ký tiếp hợp đồng, hắn đã lấp liếm cho qua, nhưng chuyện này rõ ràng không thể cứ trốn tránh mãi được. Thực ra hắn không định ký tiếp, làm streamer tuy kiếm được nhiều tiền chỉ là quá sầu quá khổ, thường xuyên phải thức đêm.

Đặc biệt là những streamer nhận được sự chú ý lớn như hắn, lượng người công kích cũng rất nhiều. Dẫu vì công việc mà Mặc Phi có thể ngó lơ, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, bị mắng chửi nhiều quá suy cho cùng vẫn là một chuyện vô cùng khó chịu.

Hơn nữa hắn đã kiếm được không ít tiền, hà tất phải tự làm khổ mình như vậy. Thế nên Mặc Phi dự định khi hết hạn sẽ rời khỏi công ty Tinh Diệu. Sau này dựa vào việc chơi game hắn cũng có thể kiếm được khối tiền, tự do tự tại, việc gì phải chịu sự quản thúc của người khác.