Kiêm Chức BOSS

Chương 39. Đâm lao phải theo lao

Thẳng thắn mà nói, đoạn này trông có hơi tàn bạo thật. Nhưng nếu bảo nó gây ra ảnh hưởng nghiêm trọng đến mức ấy thì Mặc Phi tuyệt đối không tin. Thế Giới Thương Khung vốn là một trò chơi cực kỳ chân thực, những cảnh bạo lực máu me xuất hiện trong livestream có thể nói là diễn ra như cơm bữa. Chẳng qua không biết do bối cảnh của công ty sản xuất game này quá khủng hay vì lý do nào khác mà đến nay vẫn chưa nghe nói có streamer nào bị khóa kênh vì hình ảnh game bạo lực cả.

Ngay cả phía quản lý dường như cũng nhắm mắt làm ngơ.

Huống hồ nếu thực sự có chuyện, thì đó cũng là chuyện từ mấy ngày trước rồi. Suốt bấy nhiêu ngày qua chẳng hề có động tĩnh gì, tự dưng hôm nay lại sinh sự, rõ ràng là đang lừa gạt trẻ ranh.

"Chẳng phải đã làm mờ rồi sao?"

"Đúng thế, nhưng nó vẫn khiến khán giả nảy sinh những liên tưởng cực kỳ tiêu cực. Hiện tại đã có người đâm đơn tố cáo, việc này gây ra phiền phức rất lớn cho công ty, hình ảnh của công ty cũng bị tổn hại vô hình. Vì vậy, nhất định phải có kẻ đứng ra chịu sào."

Vương Tử Hằng vừa nói vừa lộ ra vẻ mặt đắc ý cực kỳ đáng ghét.

"Rất tiếc Mặc Phi ạ, kỳ thực tôi khá quý anh, nhưng làm ăn là làm ăn. Với tư cách là người cầm trịch của Tinh Diệu Livestream, tôi phải có trách nhiệm với công ty, thế nên đành phải công sự công biện thôi."

Ngọn lửa nộ khí trong lòng Mặc Phi bùng lên dữ dội: "Công sự công biện cái con khỉ gì, rõ ràng là mày đang muốn chơi xỏ tao."

Sắc mặt Vương Tử Hằng biến đổi, rõ ràng gã ta cũng bắt đầu nóng mặt.

Tên quản lý vội vàng chạy lại dàn xếp, gã cầm tập hồ sơ trên bàn đưa cho Mặc Phi.

"Đừng nóng thế Mặc Phi, chúng tôi cũng không muốn mọi chuyện đi đến nước này, nhưng quy định vẫn là quy định, sai thì phải nhận. Tất nhiên Vương tổng cũng chẳng phải kẻ cạn tàu ráo máng, nể tình mọi người đều là chỗ quen biết cũ, chúng tôi chắc chắn sẽ mở cho anh một con đường sống. Vì vậy, tôi đã soạn thảo một bản thỏa thuận kỷ luật nội bộ. Để xử phạt việc cậu vi phạm nội quy công ty và hợp đồng lao động, tài khoản và nhân vật game của cậu sẽ bị công ty thu hồi để bù đắp cho những thiệt hại đã gây ra.

Làm vậy thì các khoản tiền phạt của cậu sẽ được xóa sổ, đây là lựa chọn vẹn cả đôi đường. Không phải cậu muốn nghỉ ngơi sao? Từ ngày mai cậu không cần đến làm việc nữa, cứ ở nhà tĩnh dưỡng một thời gian đi.

Tất nhiên, nếu sau này cậu vẫn muốn tiếp tục cống hiến cho công ty, chúng ta vẫn có thể hợp tác mà."

Mặc Phi cười khẩy một tiếng, hóa ra cái bẫy nằm ở đây, đúng là tốn không ít tâm tư.

Tất cả chỉ vì cái tài khoản game của hắn thôi hả? Vốn dĩ hắn còn định thăm dò ý tứ, nếu công ty thực sự thèm khát cái tài khoản này, chỉ cần giá cả sòng phẳng thì cũng không phải không thể thương lượng.

Không ngờ đối phương lại trắng trợn ra tay cướp đoạt như vậy.

Tên luật sư đứng bên cạnh đắc ý nói: "Thế nào anh Mặc, anh nên ký đi thôi. Chỉ cần hạ bút ký vào bản thỏa thuận này, mọi khoản bồi thường vi phạm hợp đồng của anh sẽ được xóa sạch. Bằng không, một khi đã ra tòa, với đội ngũ pháp lý của Tinh Diệu chúng tôi, anh chắc chắn chẳng có lấy một phần thắng nào đâu.

Đến lúc đó, chút tài sản còm cõi của anh vốn dĩ chẳng bõ bèn gì để đền bù đâu. Không chỉ tài khoản game không giữ được, mà số tiền anh kiếm được mấy năm qua cũng sẽ đội nón ra đi sạch sành sanh, thậm chí còn gánh thêm một đống nợ trên vai, khổ sở làm gì chứ."

Mặc Phi chẳng thèm đếm xỉa đến tên luật sư, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào Vương Tử Hằng: "Mày thực sự muốn triệt đường sống của tao sao?"

Vương Tử Hằng nở nụ cười gượng gạo: "Sao lại nói thế, tôi cũng chỉ làm việc theo quy định. Pháp luật quy định như vậy, hợp đồng cũng viết rành rành như thế, cậu Mặc Phi cũng tự nguyện ký kết, mọi thứ đều hợp tình hợp lý và đúng pháp luật. Xem ra hiểu biết về pháp luật của cậu Mặc hơi nông cạn, có thời gian nên trau dồi thêm kiến thức pháp luật đi."

Nhìn vẻ mặt đạo mạo giả tạo của Vương Tử Hằng, Mặc Phi cảm thấy một ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Cảm giác tinh thần hoảng loạn trong game lại ập đến lần nữa, thậm chí còn mãnh liệt hơn...

Sự thôi thúc khát máu va chạm với lý trí của hắn, dục vọng giết ch1oc khiến những ngón tay hắn khẽ run rẩy.

Tuy nhiên, gương mặt hắn lại bình thản đến lạ lùng: "Được thôi, tôi ký, có bút không?"

Hành động này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của mọi người. Tên quản lý thở phào nhẹ nhõm, tên luật sư thì lộ rõ vẻ mặt "quả nhiên là vậy", Vương Tử Hằng cũng khẽ trút được gánh nặng. Đây là lần đầu tiên gã ta làm chuyện này nên có chút chột dạ, nhưng xem ra kế hoạch vẫn trót lọt.

Ngay sau đó, gã ta lại bày ra bộ dạng tự đắc như thể đã liệu sự như thần.

Gã ta rút chiếc bút máy ra đưa cho hắn: "Dùng cái này đi."

Mặc Phi đón lấy chiếc bút rồi nhìn lướt qua, hóa ra lại là một chiếc bút vàng. Ngòi bút mạ vàng lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh đèn, y hệt như lưỡi cự kiếm Trảm Long trong game. Mặc Phi dán mắt vào ngòi bút suốt mấy giây.

Tên quản lý dường như đánh hơi thấy điều gì đó, vừa định lên tiếng thì đột nhiên, Mặc Phi xoay người nhảy vọt qua bàn làm việc, chớp mắt đã áp sát Vương Tử Hằng. Vương Tử Hằng còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay của Mặc Phi đã bóp chặt lấy yết hầu gã ta.

Vương Tử Hằng toan vùng vẫy, nhưng sức mạnh của Mặc Phi lớn đến kinh hồn, hắn vậy mà chỉ dùng một tay đã nhấc bổng gã ta lên, ngòi bút đâm thẳng về phía cổ gã.

"Đừng đừng..."

Tiếng thét chói tai đột ngột im bặt, ngòi bút khựng lại ở vị trí cách cổ Vương Tử Hằng chưa đầy một ly.

Mặc Phi một tay bóp cổ Vương Tử Hằng, ghim chặt gã ta vào tường.

Tay kia hắn nắm chặt chiếc bút máy, chĩa thẳng vào yết hầu Vương Tử Hằng.

"Thằng chó, mày sủa lại lần nữa cho tao nghe xem nào, lúc nãy tao nghe chưa rõ. Mày vừa nói cái gì cơ? Muốn kiện tao phải không? Muốn đánh kiện với tao phải không? Muốn làm cho tao tán gia bại sản phải không? Mẹ mày, mày sủa lại lần nữa đi, có giỏi thì sủa lại lần nữa xem nào, lẹ lên chứ, mở miệng coi!"