Rầm! Rầm! Rầm! Tiếng va chạm kịch liệt liên tục vang lên. Đám bảo vệ đó đều là những kẻ to xác, cộng thêm việc cửa phòng livestream vốn chỉ để làm cảnh nên mắt thấy sắp bị tông vỡ đến nơi. May thay, chiếc bàn làm việc kia khá nặng, vẫn kiên cường trụ vững dưới những cú va chạm mạnh.
Mặc Phi vừa nhanh chóng buộc dây leo núi vừa nói lấy lệ: "Đừng có kích động thế chứ, tôi chỉ muốn yên tĩnh một mình chút thôi."
Giọng nói của Tư Đồ Thành vẫn giữ vẻ điềm tĩnh: "Cậu Mặc, dù cậu có giở trò gì đi nữa cũng vô ích thôi. Cậu đã ký tên vào hợp đồng rồi, hiện tại tài khoản trò chơi này không còn thuộc về cậu nữa. Hơn nữa, cậu cũng không còn là nhân viên của công ty trò chơi. Nếu cậu thực hiện bất kỳ thao tác nào gây tổn thất cho tài khoản, cậu sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm."
Mặc Phi cười khẩy: "Nói đúng lắm. Thế nhưng, thời gian ghi trên hợp đồng là ngày mai. Có nghĩa là, hiện tại tôi vẫn là chủ nhân của tài khoản trò chơi này."
Nói đến đây, hắn vung tay quăng mạnh sợi dây xuống dưới. Phòng livestream của hắn ở tầng bảy, cao hơn hai mươi mét, nhìn từ trên xuống quả thực có chút hoa mắt chóng mặt. Nhưng lúc này hắn đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm đến chuyện đó nữa. Hắn đeo găng tay chống trượt, nghiến răng một cái rồi nắm chắc sợi dây bắt đầu trượt xuống.
Lúc đầu hắn còn có thể từ từ tuột xuống, nhưng tốc độ rơi nhanh chóng vượt quá lực bám của tay. Mặc Phi buộc phải dùng hết sức bình sinh túm lấy sợi dây, hai chân kẹp chặt. Dù đã đeo găng tay và mặc quần jean, nhưng lòng bàn tay và mặt trong đùi vẫn bị ma sát đến mức trầy da tróc vẩy, đau rát vô cùng.
Đến khi chân chạm đất, cả người hắn đã rệu rã.
Rầm! Cửa phòng livestream rốt cuộc cũng bị tông gãy. Gã quản lý ló đầu ra cửa sổ, tức đến đỏ gay cả mặt.
"Mặc Phi, cậu xong đời rồi, cậu xong đời thật rồi!" Gã gào thét từ trên cao.
Mặc Phi giơ ngón tay thối về phía gã quản lý, rồi xoay người leo lên chiếc xe đậu bên cạnh. Người lái xe chính là Hắc Sắc Ảnh Tử. Trong game, gã ta là một đạo tặc người lùn cao chưa đầy một mét hai, nhưng ngoài đời lại cao to mét chín, cơ bắp cuồn cuộn, tạo nên một sự tương phản rõ rệt với nhân vật trong trò chơi.
"Đi mau, đi mau! Đợi lát nữa bảo vệ xuống tới nơi bây giờ." Mặc Phi hét lên.
Hắc Sắc Ảnh Tử lập tức nhấn ga. Nhìn thấy chiếc xe đã chạy xa được vài cây số, tòa nhà công ty biến mất sau những dãy nhà cao tầng của thành phố, Mặc Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn sờ vào bản hợp đồng trong túi, lại vỗ vỗ vào chiếc mũ chụp trò chơi trong lòng, mọi chuyện đều thuận lợi!
Hắc Sắc Ảnh Tử tuy không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng tận mắt chứng kiến Mặc Phi thực hiện một màn đu dây thẳng đứng như vậy thì cũng hiểu chuyện này không hề nhỏ. "Vãi chưởng, anh Rồng, anh gắt quá đấy. Cao thế này mà cũng dám đu xuống."
"Hết cách rồi, tình thế ép buộc, không liều mạng sao được. Đừng nói nhảm nữa, mau ra khỏi thành phố đi, chúng ta chỉ có một ngày thôi."
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, chẳng cần nhìn cũng biết là gã quản lý gọi tới.
Mặc Phi dứt khoát ngắt máy. Sau khi suy nghĩ một chút, hắn tắt nguồn luôn. Những hành động tiếp theo không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, vả lại hắn cũng chẳng còn gì để nói với gã quản lý kia nữa.
Hắn lấy chiếc mũ bảo hiểm trò chơi ra kiểm tra lại một lần. May thay, món đồ này khá chắc chắn nên không hề bị hư hại gì trong quá trình đu dây mạo hiểm.
Vì là trò chơi thực tế ảo toàn cảnh chưa từng có, Thế Giới Thương Khung chỉ có thể đăng nhập thông qua mũ bảo hiểm hoặc khoang trò chơi do công ty Thương Khung sản xuất.
Giá của chiếc mũ bảo hiểm này không hề rẻ, tận tám mươi ngàn, còn khoang trò chơi thậm chí có giá lên tới vài trăm ngàn. Tài khoản và mũ bảo hiểm được liên kết chặt chẽ với nhau, đồng thời còn gắn liền với danh tính của người chơi. Chỉ có thể thực hiện các thao tác về tài khoản và danh tính tại giao diện đăng nhập bên trong trò chơi.
Đó cũng là lý do tại sao Mặc Phi nhất quyết phải lấy bằng được chiếc mũ này.
Chiếc xe nhanh chóng ra khỏi thành phố. Mặc Phi không chắc công ty sẽ làm đến mức nào để giành lại tài khoản này, vậy nên hắn phải đi càng xa càng tốt.
Dù sao thì chỉ cần không bị tìm thấy trong vòng một ngày là được.
Hơn một tiếng sau, chiếc xe dừng lại trong sân một ngôi nhà trạc kiểu nhà vườn.
"Đến rồi, chính là chỗ này. Đây là nhà cũ của bác hai em, hồi nhỏ emhay tới đây chơi lắm. Giờ cả nhà bác ấy chuyển lên phố rồi nên nhà bỏ không, vừa hay làm căn cứ tạm thời cho chúng ta."
Mặc Phi quan sát môi trường xung quanh rồi gật đầu hài lòng. Ngôi nhà này tuy hơi nát nhưng đủ hẻo lánh và an toàn.
Hắn lấy chiếc mũ bảo hiểm từ băng ghế sau ra. Hai người bước vào nhà. Bên trong vô cùng tồi tàn, chẳng có lấy một món nội thất ra hồn, chỉ có một chiếc giường sắt rỉ sét, một chiếc ghế nằm và vài cái ghế nhựa, tất cả đều phủ đầy bụi bặm.
Còn có một chiếc tủ quần áo đang mở toang, bên trong nhét đầy chăn đệm và quần áo cũ nát.
Mặc Phi không bận tâm lắm. Chỉ một ngày thôi, chỉ cần che được mưa nắng là đủ rồi.
"Chú mang theo thức ăn và nước uống cả chứ? Khuân hết vào đây đi, lát nữa chúng ta sẽ bắt đầu trò chơi. Cứ theo kế hoạch anh đã sắp xếp mà làm. Chú muốn đi vệ sinh thì đi ngay nhá, lát nữa vào game rồi sẽ không có thời gian rảnh đâu."
"OK anh!" Ảnh Tử nói xong liền ra ngoài chuyển đồ vào.
Mặc Phi vơ một chiếc áo cũ lau sạch bụi trên giường sắt, lại trải một tấm đệm lên. Khi vào trò chơi, dù không cảm nhận được thế giới bên ngoài nhưng nếu nằm không thoải mái, lúc tỉnh dậy cơ thể sẽ rất đau nhức. Đây là kinh nghiệm đúc kết sau một năm chơi game của hắn.
Hắn tiện tay đóng cửa tủ lại, nhưng trên gương bỗng hiện ra khuôn mặt của Morpheus.
Con hắc long mang theo vẻ mặt giễu cợt: "Vậy đây là lựa chọn của ngươi sao? Chạy đến cái nơi khỉ ho cò gáy này để trốn chui trốn nhủi? Thật thảm hại làm sao, hỡi con người."
"Trốn chui trốn nhủi? Hừ, ngươi coi thường ta quá rồi. Chẳng lẽ ngươi không nhận ra hả, ta đang bày ra một ván cờ lớn, một kế hoạch vĩ đại!"