Mặc Phi lập tức cân nhắc. Hiệp sĩ Roland quả nhiên rất có kinh nghiệm, hiểu rõ về vận hành kỵ sĩ đoàn như vậy, mình chọn phó đoàn trưởng này đúng là không sai.
Có điều ba phương pháp này đúng là đốt tiền. Một đồng vàng mười tệ, thuê du ca mất bốn ngàn, tổ chức đại hội tỷ thí mất hơn hai vạn, cho đất phong mỗi suất mất một ngàn.
Nếu là thường ngày, Mặc Phi đánh chết cũng không đời nào đồng ý. Nhưng lúc này hắn chỉ hơi do dự chút, bèn gật đầu.
“Được, thực hiện tất cả cho tôi.”
Roland ngạc nhiên: “Điện hạ, nhưng làm như vậy thì số tiền vàng đó…”
“Yên tâm đi, lập tức có tiền vàng ngay. Ở đây có một ngàn đồng vàng bác cầm lấy trước đi, trước tiên hãy thuê du ca đã, số còn lại sau này tôi lại đưa cho bác.” Mặc Phi nói xong vỗ vỗ vai Roland, “Bác cứ đi làm việc đi, tôi đi kiếm tiền đây, đi một lát rồi về.”
Chia tay Roland, ra khỏi hoàng cung, Mặc Phi thẳng tiến quán rượu.
Vừa đi hắn vừa tiện tay mở cửa hàng, đổi phắt hai triệu điểm thưởng.
Điểm thưởng mua đồ trong đấu giá dễ dàng hơn tiền vàng.
Tiếp đó hắn lại gửi một tin nhắn cho người chơi studio tên là Liễu Tùy Phong đã bán tiền vàng cho hắn lúc trước.
Aidan: Ông bạn tôi ơi, có mối làm ăn nè, ăn lớn luôn, chúng ta gặp mặt nói chuyện nhé.
Liễu Tùy Phong: Đã nhận.
Vừa nghe nói có mối làm ăn lớn, gã ta hành động cực kỳ nhanh. Chẳng mấy chốc, Liễu Tùy Phong đã xuất hiện ở cửa quán rượu.
Ngồi xuống đối diện với Mặc Phi, gã ta nôn nóng hỏi.
“Vương tử Aidan, lần này anh định mua bao nhiêu tiền vàng vậy?”
Mặc Phi thản nhiên nói: “Trước tiên cho tôi hai mươi vạn tiền vàng nhé.”
Liễu Tùy Phong giật nảy mình. Hai mươi vạn tiền vàng, đó là hơn hai triệu đấy. Lũ vương tử nghèo kiết xác Alterac này từ khi nào lại giàu có như vậy cơ chứ.
“Vương tử Aidan, anh chắc chứ? Bây giờ giá tiền vàng vẫn đang tăng phi mã, hai mươi vạn tiền vàng phải cần hai triệu ba trăm ngàn đấy.”
“Không vấn đề gì, chẳng phải chỉ hơn hai triệu thôi sao, có đáng là bao.”
Mặc Phi vung tay, hào sảng nói.
Trong lòng hắn lại thấy rỉ máu. Mận đá hơn hai triệu đấy, đủ để mua một thanh kiếm Trảm Long, cũng mua đứt được một căn nhà ba phòng một sảnh luôn.
Thế nhưng so với sự cám dỗ của việc thành thần, tiền có đáng là bao, nên tiêu thì cứ tiêu thôi.
Liễu Tùy Phong sáng rực mắt lên: “Ha ha, vương tử Aidan anh quả là quá phóng khoáng. Không vấn đề gì, tôi đi điều phối tiền vàng cho anh ngay. Có thể cần chút thời gian, anh chờ tôi một lát. Ngoài ra con số anh cần hơi lớn, xoay vòng vốn cũng có rủi ro, xem ra anh cũng nên trả trước ít tiền đặt cọc à.”
“Không sao, tôi đợi ở đây.” Mặc Phi nói xong chuyển thẳng hai mươi vạn tệ qua.
Dù sao có hệ thống cũng không sợ gã ta nuốt tiền.
Mặc Phi nhìn Liễu Tùy Phong rời đi, đứng trước cửa quán rượu kiên nhẫn chờ đợi.
Trong lúc gã ta rời đi, trong thành dần trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Từng đội lính tiến vào doanh trại trong thành. Lực lượng dân binh đến từ các thôn trấn khắp vương quốc, các quân đoàn vương quốc đến từ các thành lớn, quân đội tư nhân từ các lãnh địa quý tộc.
Nhìn quân đội đông đúc chật ních cả thành, Mặc Phi khẽ gật đầu. Alterac dù yếu thế nào cũng là một vương quốc, toàn lực động viên lên, binh lực này vẫn rất đáng gờm.
Liên quan đến sự tồn vong của vương quốc, năng lực động viên này cũng rất ra dáng đấy.
Mặc Phi nhìn mãi nhìn mãi, bỗng nhiên thấy vài bóng dáng quen thuộc.
Ơ, đó chẳng phải là mấy ông bác câu cá kia à?
Lúc trước Mặc Phi rời Alterac đi công tác ở Stormwind, hắn giao làng cho mấy ông bác câu cá đó quản lý. Hôm qua hắn phái Lacinad đi trưng dụng dân binh, không ngờ mấy ông bác này lại cũng đi theo đến đây.
Du Nhiên Nam Sơn Khách, Gia Cát Kiến Quốc, Lưu Đại Tướng Quân, còn có một đội trưởng dân binh... tên là Lão Binh Lượng Kiếm. Vị này thì lần đầu gặp mặt, chắc cũng là nhóm của bọn họ. Nhìn bộ dạng khép nép của mấy ông bác xung quanh Lão Binh Lượng Kiếm, vậy mà lại toát ra cảm giác lãnh đạo quân đội đấy.
Hắn cũng không tiến lên chào hỏi.
Mấy người kia cũng không chú ý tới hắn.
Chỉ xác nhận vị trí đóng quân với Lacinad bên cạnh.
Đợi đến khi binh lính đều vào doanh trại, mấy ông bác lại bắt đầu đi dạo trong thành.
“Đây chính là thành Alterac sao, đúng thật là một thành trì kiên cố.” Lão Binh Lượng Kiếm nhìn tường thành cao chót vót và từng tòa tháp tên đồn lâu bên trên, đánh giá một cách hơi soi mói.
Đi quanh tường thành mấy vòng, ánh mắt cũng thêm vài phần kinh ngạc: “Cũng ra dáng phết đấy chứ. Nói thật là, khá phù hợp với tư duy kiến trúc quân sự cổ đại.”
Lacinad kịp thời phụ họa: “Ôi, bác trai, bác còn nghiên cứu cả quân sự cổ đại cơ à?”
“Hừ, đều là đánh trận, hiện đại với cổ đại thì có khác biệt gì lớn chứ. Chẳng qua là tối đa hóa việc xây dựng lợi thế địa hình có lợi cho phe thủ thành. Cậu nhìn bức tường thành này xem, tuy nhìn là kiểu gothic, nhưng rõ ràng mang chút tính chất của pháo đài góc cạnh, không chỉ đơn giản là đẹp mắt thôi đâu.”
Gia Cát Kiến Quốc (pháp sư): “Lão đoàn trưởng, tôi đã bảo từ lâu rồi, game này không tầm thường đâu. Nhưng tại sao bác cứ nhất quyết làm một đội trưởng dân binh nhỉ, đi làm mạo hiểm giả cùng chúng tôi có phải tốt không, tự do tự tại, chết cũng không sợ. Chức đội trưởng dân binh này của bác hình như còn phải mất tiền đúng không? Chết là mất hết đấy.”
“Chết rồi còn sống lại được thì tính là chuyện gì, vậy chẳng phải là chơi gian lận hả? Đã đánh trận là phải nghiêm túc, công bằng mà chiến đấu với chúng nó. Hơn nữa đừng tưởng tôi không biết, bọn mạo hiểm giả các cậu đều làm nền, nhân vật quần chúng, làm nhiều thế nào cũng chẳng tính là thật. Tôi đây tuy chết là hết, nhưng chỉ cần tôi không chết thì đó cũng là công danh sự nghiệp, thay đổi lịch sử được đấy.
Trên trang web game nói thế nào nhỉ... đúng rồi, nhân vật cốt truyện.
Dựa vào nghệ thuật chỉ huy tôi luyện qua mười mấy năm binh nghiệp này, cộng thêm năm trăm hương dũng làng Tùng Mộc, thế nào cũng làm nên sự nghiệp lớn.”