Kiêm Chức BOSS

Chương 51. Chiêm ngưỡng nào hỡi lũ phàm nhân! (2)

"Liệt Diễm trảm!" Một kiếm chém xuống, lưỡi kiếm rực lửa chẻ đôi con người cây khô khốc thành hai đoạn.

Ngọn lửa trên người con quái vật còn chưa tắt, một ma kiếm sĩ đã vội vàng lao tới nhặt đồ.

Dã Hữu Mạn Thảo: "Ha ha, lại rơi ra một cái nữa, hôm nay vận may tốt thật đấy, đã nhặt được gần ba xấp nhựa cây ma hóa rồi, thế này là đủ tiền học kỹ năng."

Phố Số 53: "Đủ rồi thì rút thôi, vợ tôi sắp đi làm về, không thoát game nhanh là bả lại cằn nhằn cho xem."

Dã Hữu Mạn Thảo: "Được rồi, rút nào."

Hai người vừa định rời đi thì bỗng nhiên, một tiếng vỗ cánh mạnh mẽ vang lên, có thứ gì đó hạ cánh xuống bãi đất trống không xa.

Họ vội vàng lẻn tới xem xét, thì thấy đó là một con hắc long nhỏ.

Dã Hữu Mạn Thảo: "Là hắc long! Vãi thật, phen này phát tài nha."

Dù chỉ là hắc long nhỏ bình thường thì cũng có thể rơi ra vảy rồng, xương rồng, da rồng và các nguyên liệu quý hiếm khác, chắc chắn kiếm bộn tiền hơn là đi đánh người cây.

Có điều tộc Rồng thường sống bầy đàn, hiếm khi gặp được con nào đi lẻ, đây đúng là cơ hội ngàn năm có một.

Tuy nhiên, hai người còn chưa kịp ra tay thì "ầm" một tiếng, một con hắc long trưởng thành với kích thước to lớn gấp mười mấy lần đáp xuống ngay trước mặt.

Cả hai đều giật bắn mình. Rồng con thì còn có thể thử, chứ rồng trưởng thành thế này thì họ hoàn toàn không phải đối thủ.

Đạo tặc lập tức vào trạng thái tàng hình, ma kiếm sĩ cũng lấy cuộn giấy ẩn thân ra sử dụng ngay.

Vù vù vù...

Tiếng cánh vỗ xé gió vang lên liên hồi, chấn động màng nhĩ. Cả hai sợ tới mức không dám thở mạnh, chỉ thấy vô số hắc long che kín cả bầu trời liên tục đáp xuống khu rừng, đen kịt một màu, số lượng lên tới hàng ngàn con.

"Vãi thật, có đứa nào chọc vào ổ hắc long à?" Cả hai đều nhìn đến ngây người.

Trên không trung đột nhiên vang lên một tiếng rồng gầm. Hai người ngẩng đầu nhìn lên, đó là một con hắc long khổng lồ với sải cánh dài hơn trăm mét, đang chậm rãi bay lướt qua phía trên đàn rồng như thể đang duyệt binh.

Mặc Phi sải cánh giữa tầng không, từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống quân đoàn Hắc Long. Đàn rồng đang chỉnh đốn, hồi phục thể lực, các pháp sư người rồng đang mở cổng truyền tống để đưa lượng lớn binh lính người rồng tới.

Các tư tế của giáo phái Bái Long cũng đang dốc sức hỗ trợ, họ triệu hồi ra vô số u ảnh hắc long. Những thực thể ma pháp này trông như ảo ảnh của loài rồng, tuy sức sát thương không mạnh nhưng lại có thể gây ra nỗi sợ hãi diện rộng, là những kẻ thiện chiến trong cảnh hỗn loạn.

Đám quái vật tay sai được truyền tống tới hiển nhiên chẳng thiếu chủng loại nào: địa tinh, người sói, người gấu, người heo, quỷ ăn người, người đầu bò, cự ma... Tộc Rồng khi chiêu mộ tay sai thường không có tiêu chuẩn khắt khe, chỉ cần biết đánh nhau và không sợ chết là được.

Nhiều khi họ sẽ tận dụng tài nguyên tại chỗ, gặp gì chiêu nấy, dù sao tất cả cũng chỉ để làm bia đỡ đạn. Mặc Phi thậm chí còn nhìn thấy một nhóm người hải mã, không biết là vị lãnh chúa Hắc Long nào sống trên đảo phía Bắc mang tới.

Tộc Rồng từ trước đến nay luôn có truyền thống tốt đẹp là xua đuổi quân đoàn quái vật làm bia đỡ đạn. Dù sao tộc Rồng cao quý vốn sải cánh giữa tầng không, sẽ không dễ dàng hạ mình xuống đánh giáp lá cà dưới mặt đất. Những bia đỡ đạn này sẽ đảm nhận vai trò chủ lực trong trận chiến trên bộ. Lúc này, toàn bộ rừng Ma Hóa đã biến thành một trận địa quái vật khổng lồ.

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Thấy chưa hỡi lũ thấp hèn, đây chính là quân đoàn Hắc Long của ta, đại quân quái vật của ta! Đêm nay ta sẽ dẫn dắt đội quân này san bằng Dalaran, phá hủy thánh địa ma pháp của các ngươi."

[Vãi thật, chém gió à, chẳng phải tay sai của anh Rồng chết sạch rồi sao?]

[Anh Rồng mặt dày quá, tôi chẳng tin đám quái vật bên dưới nghe lệnh anh đâu.]

[Anh Rồng hét lên một tiếng xem bọn chúng có thưa không.]

[Tôi công nhận cảnh này rất hoành tráng, nhưng đoán chừng trong đó chẳng có mấy đứa là thuộc hạ của anh Rồng.]

Đối mặt với những lời nghi ngờ trên kênh chat, Mặc Phi chẳng buồn giải thích thêm. Lúc này hắn đã tìm thấy các lãnh chúa Hắc Long khác nên đáp thẳng xuống. Hắn không chạm đất mà lơ lửng trên không trung ở độ cao vài chục mét, dùng tư thế bề trên nhìn xuống các lãnh chúa Hắc Long đang họp bên dưới.

Kích thước của các lãnh chúa Hắc Long đều vô cùng to lớn, sải cánh nhỏ nhất cũng phải năm sáu mươi mét. Mười mấy con hắc long siêu cấp tụ tập một chỗ, muốn nhiêu chấn động có bấy nhiêu chấn động.

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Các lãnh chúa Hắc Long, không ngờ các vị đều đã đến đông đủ. Vậy thì hãy nghe lệnh ta, nhân danh Morpheus ta, chuẩn bị bắt đầu trận chiến vinh quang này đi!"

Đám lãnh chúa Hắc Long khá chướng mắt với thái độ bề trên này của Morpheus, nhưng dù sao bọn chúng vẫn đang trông chờ Morpheus tiên phong đánh trận đầu nên cũng không tiện thẳng thừng bác bỏ. Thế là, bọn chúng lần lượt gầm lên để đáp lại.

[Anh Rồng uy vũ, anh Rồng bá khí! Anh Rồng có nhận đàn em không, nếu nhận thì nhất định phải mang em theo đó.]

[Vãi, anh Rồng ngầu lòi con dòi, nhịp này là sắp trở thành Hắc Long vương rồi nè.]

[Trời đậu, nhiều đại BOSS cùng chào anh Rồng như vậy, đội hình này, thứ hạng này, hỏi xem còn ai làm được nữa.]

[Anh Rồng đỉnh quá, anh nói thật đi, ông chủ công ty game là người thân của anh đúng không.]

[Mau vào game thôi, mau vào game thôi, tối nay sắp có biến lớn hé hé.]

[Đúng đúng đúng, sang Dalaran đợi anh Rồng đi, dù sao cũng có NPC làm bia đỡ đạn, chúng ta cũng tranh thủ đi nhặt ít trang bị.]

[Mười mấy đại BOSS cơ đấy, chắc chắn sẽ rơi ra bao nhiêu đồ tốt, chỉ cần cướp được một món là bao trúng số.]

[Trang bị của Phất Hiểu Thần Kiếm và Ngọ Dạ Pháp Thần vẫn còn trên người anh Rồng đấy, đêm nay phải đánh cho rơi ra hết sạch mới thôi.]

[Anh em trong công hội Sơn Hải đừng xem livestream nữa, mau vào game hết cho tôi, tập hợp tại Dalaran chờ lệnh!]

Mặc Phi không ngờ buổi livestream của mình lại dẫn đến kết quả ngoài ý muốn này, nhưng thôi cũng kệ, nợ nhiều không lo, chấy nhiều không ngứa, dù sao những hoạt động lớn thế này chắc chắn sẽ không thiếu bóng dáng của các mạo hiểm giả.