Kiêm Chức BOSS

Chương 517. Tính toán của Chiến Thần Lữ Bố và dã vọng của Terenas (2)

Terenas nghe xong không những không tức giận mà còn vui mừng: "Ha ha, không ngờ con lại trưởng thành nhanh như vậy, rất tốt, xem ra vương quốc Lordaeron đã có người kế vị rồi. Sự trưởng thành về võ lực quả thật khiến ta vui mừng, nhưng sự nâng cao về trí tuệ mới là phẩm chất quan trọng nhất của một vị vua."

"Câu hỏi của con ta có thể trả lời, đúng, mà cũng không đúng."

"Trong kế hoạch của ta quả thực đã dự đoán được sự thất thủ của Stormwind, nhưng Llane chiến tử lại nằm ngoài dự tính. Hừ hừ, cái tên ngốc bị sự vinh dự làm cho mụ mẫm đầu óc đó, lại vì chặn hậu cho một lũ dân đen mà chiến tử. Người tộc Wrynn quả nhiên não bộ không được bình thường, con tuyệt đối đừng học theo họ. Gặp phải nguy cơ đó, bảo toàn bản thân mới là thượng sách."

"Chỉ có vương tộc tồn tại, vương quốc mới có thể tồn tại."

Arthas bàng hoàng nhưng cũng nhẹ nhõm với câu trả lời này. Tận sâu trong thâm tâm, cậu ta đã cảm thấy đây rất có khả năng là thật.

Ít nhất phụ vương không cố ý muốn hại chết quốc vương Llane, cậu ta tự an ủi mình.

"Thế nhưng, làm như vậy, chẳng phải là phản bội đồng minh sao?"

Terenas kiên nhẫn dạy bảo: "Con phải hiểu Arthas, việc gây dựng bất cứ công trạng nào, đều xây dựng trên những người hy sinh. Mà hiện giờ một công trạng vĩ đại đang nằm ngay trước mắt chúng ta."

"Thời cơ đã chín muồi rồi Arthas, vốn dĩ không gian phát triển của Lordaeron đã đạt đến giới hạn, nhưng xem ra vận mệnh đang đứng về phía chúng ta. Sợ hãi sẽ mang đến đoàn kết, cuộc xâm lược của orc là một cơ hội tuyệt vời, một cơ hội để hợp nhất hoàn toàn Liên minh, xây dựng đế quốc Lordaeron."

"Con nghĩ tại sao ta lại mua nhiều quặng của người lùn như vậy? Tại sao ta lại để con bái Muradin Bronzebeard làm thầy? Tại sao ta lại gả mấy đứa em gái con sang Gilneas, sang Stromgarde?"

"Còn phải lấy ra một lượng lớn vật tư để cứu trợ dân tị nạn vương quốc Stormwind, bỏ tiền ra mua chuộc lôi kéo quý tộc Tinh linh của Quel'Thalas?"

"Tất cả đều vì ngày hôm nay đó."

"Thế giới này rất nguy hiểm, sự xuất hiện của orc đã chứng minh điều đó. Để gia tộc, vương quốc tồn tại vĩnh viễn thì chỉ có cách là tự làm lớn mạnh bản thân."

"Sau hàng ngàn năm, gia tộc Menethil ta cuối cùng cũng đợi được thời khắc huy hoàng của chính mình, thời khắc xây dựng đế quốc Lordaeron."

"Arthas, con của ta, từ giây phút con chào đời, ta đã đặt kỳ vọng lớn vào con. Ta tự hào nhìn con lớn lên từng ngày, trở thành một chiến binh mạnh mẽ và thông minh. Những lời này ta chưa từng nói với ai, nhưng hôm nay ta hy vọng con hiểu, Liên minh phải đoàn kết lại, mà chỉ có Lordaeron mới có năng lực làm được điều đó."

"Ta sẽ xây dựng một đế quốc hùng mạnh, rồi sẽ có một ngày, mạng sống của ta sẽ đến hồi kết, và con, sẽ đăng quang làm vua, cai trị thế giới này."

Terenas vừa nói vừa tưởng tượng, trong ánh mắt lộ ra dã tâm và sự cuồng nhiệt vô tận.

Arthas kinh ngạc nhìn Terenas, nhìn người cha của mình, lần đầu tiên cậu ta thấy Terenas bộc bạch tâm sự.

Nghĩ đến việc sắp phải tiếp nhận trọng trách này, một áp lực nặng nề lập tức ập đến tâm trí khiến cậu ta gần như khó thở.

Đăng quang làm vua? Xây dựng đế quốc? Đây thực sự là số mệnh mà mình có thể đảm đương ư? Trong lòng Arthas nhất thời dấy lên sự nghi ngờ.

Cậu ta hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân.

"Thế nhưng, chẳng phải còn đại ca sao? Còn tam ca và ngũ ca, có rất nhiều người có tư cách kế thừa vương vị hơn con."

Terenas nghe vậy, trên mặt lập tức hiện lên vẻ phức tạp.

Quả thực, Arthas không phải là người thừa kế vương vị. Đứa con trai lớn của ông, Godwin Menethil, mới chính là người thừa kế của vương quốc, điểm này ngay cả ông cũng không thể dễ dàng thay đổi.

Sở hữu danh hiệu "Rạng Đông Thánh Quang", dù là công trạng hay danh vọng, Godwin đều là vị vua mới danh chính ngôn thuận.

Tuy nhiên, không hiểu tại sao, Terenas luôn không thể nảy sinh tình cảm với đứa con trai gần như hoàn hảo này.

"Đúng vậy, các anh của con đều là những vương tử ưu tú, thế nhưng..." Terenas ngập ngừng, ông ta cũng không giải thích rõ được sự ghét bỏ trong lòng mình đến từ đâu. Ông ta cố gắng muốn nghĩ thông suốt nguyên do, nhưng cũng giống như vô số lần suy nghĩ trong quá khứ, hoàn toàn không có đầu mối.

Ngay trong lúc suy nghĩ đến cùng cực ấy, biểu cảm của ông ta cũng dần trở nên vặn vẹo dữ tợn.

(Đúng rồi, tại sao ta lại không ưa thằng nhóc Godwin đó nhỉ? Rõ ràng nó rất ưu tú mà.) Terenas cũng cảm thấy hơi thắc mắc, (Chẳng lẽ vì một vài chuyện nó từng làm hồi nhỏ? Mà đó là chuyện gì cơ chứ?)

Terenas cố gắng hồi tưởng lại những chuyện đã qua giữa mình và Godwin, nhưng lại bàng hoàng nhận ra trong đầu trống rỗng, cứ như thể hai người họ chưa từng làm bất cứ chuyện gì cùng nhau vậy.

Thậm chí ông không tài nào nhớ nổi bất kỳ khung cảnh nào ở cạnh Godwin.

(Không đúng, chắc chắn không đúng, nó là con trai trưởng của ta cơ mà, chắc chắn ta phải nhớ vài điều gì đó chứ.)

Terenas đào sâu ký ức, cuối cùng cũng hiện ra vài mảnh nhỏ, thật sự rất ít, nghiêm túc mà nói, chỉ là vài đoạn phim rời rạc.

Terenas mơ hồ nhớ lại.

Năm bảy tuổi, Godwin hình như thường nghe một ông già kể chuyện, kỳ lạ là ông hoàn toàn không nhớ trong hoàng cung có một ông già như vậy.

Năm mười tuổi, Godwin bắt đầu luyện kiếm thuật, hơn nữa còn có thiên phú phi phàm.

Năm mười hai tuổi, Godwin nằm mộng, tỉnh dậy liền đạt được sức mạnh Thánh quang, hắn dung hợp kiếm thuật với Thánh quang, lĩnh ngộ được chiến kỹ mang tên Thánh quang phá tà trảm.

Năm mười lăm tuổi, Godwin dùng Thánh quang tẩy sạch một ngôi làng bị tà linh ô nhiễm, một mình chém chết ác linh cường đại đó.

Năm mười tám tuổi, Godwin trở thành một Mục sư cao cấp của giáo hội Thánh quang, bắt đầu chính thức tham dự vào công việc quốc gia.

Những ký ức này in sâu vào trong tâm trí ông như những bức tranh sơn dầu, nhưng ngoài ra, ông không hề có bất kỳ ký ức nào khác về Godwin. Terenas càng nghĩ càng thấy không đúng, mọi thứ đều kỳ lạ như vậy, ông liều mạng muốn đào bới thêm ký ức nhưng hoàn toàn vô ích. Biểu cảm của ông ngày càng vặn vẹo, ngày càng dữ tợn, Arthas ở bên cạnh nhìn mà hoảng sợ, không nhịn được vỗ vỗ vai Terenas.

Terenas giật mình tỉnh lại, thở dốc từng hồi, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.